Bạn Trai Tôi Là Kẻ Độc Ác

Chương 5



Tôi chỉ chờ câu này của mẹ.



Muốn ăn trắng tiền của tôi thì phải gánh được hậu quả cho việc mơ mộng hão huyền.



Tôi giả vờ đắn đo.



“Nhưng mà… Bây giờ trong tay con không nhiều tiền mặt đến vậy…”



“Sao có thể như thế được?” Mẹ tôi hơi tức giận, “Một năm con thu được ba mươi vạn, sao đến một trăm hai mươi vạn cũng không có? Con tích lũy bốn năm là đủ rồi mà! Có phải con đang lừa mẹ của con hay không?”



Cố Vân ở cạnh nói đỡ cho tôi.



“Ôi, mẹ ơi, mẹ đừng nói chị như thế. Chị làm việc ở thành phố lớn, còn phải thuê nhà nữa. Chưa kể chị còn phải chăm xe, rồi mua mỹ phẩm dưỡng da các loại, chắc chắn tốn không ít tiền đâu…”



Mẹ tôi càng bất mãn: “Xe chính là xa xỉ phẩm, con nói con lái xe gì cơ?”



Cố Vân vội vàng lôi kéo mẹ, lại quay sang hỏi tôi: “Chị này, bây giờ chị góp được bao nhiêu tiền vậy?”



“Không nhiều, chỉ khoảng hai mươi vạn.” Tôi thở dài, “Ban đầu có bốn mươi vạn, nhưng dùng hết hai mươi vạn để lo đám tang bà ngoại rồi, chẳng lẽ chị lại đi đốt hai mươi vạn của chị à?”



Trước đó mẹ tôi còn chẳng thèm quan tâm, bây giờ mới biết xót.



“Vốn dĩ con không nên chi trả số tiền đó một mình. Yên tâm đi, chắc chắn mẹ sẽ bắt các cậu của con nhổ tiền ra!”



Tôi tiếp lời: “Nhưng hai mươi vạn này, ba mẹ góp thêm rồi đưa em nó đi đặt cọc cũng không thành vấn đề.”



“Nghe cũng được đấy.” Mẹ tôi đáp, “Vậy cái này xem như thế chấp, con cho em con đi!”



“Được ạ. Lúc có nhà thì viết tên con trước, con nộp khoản thế chấp thay em.”



Mẹ tôi vừa định gật đầu thì Cố Vân đã đi trước một bước: “Cứ viết tên em đi chị, khi ấy thì hàng tháng chị đưa em tiền thế chấp là được.”



Tôi cười, gật đầu: “Đương nhiên không thành vấn đề.”

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi còn chưa rời giường đã nghe tiếng ba mẹ và hai nhà cậu mợ ầm ĩ cả lên.



“Các anh để mặt mũi ở đâu vậy hả? Mẹ cũng là mẹ ruột của các anh mà? Sao tiền mai táng lại để con gái tôi chi hết vậy? Nói ra mà không sợ thành trò cười cho cả cái làng này à?”



“Hai mươi vạn, tất cả các anh trả lại hết cho Lam Lam nhà tôi, sau đó ba nhà chúng ta cùng nhau chia đều khoản tiền mai táng này!”



“Không đồng ý là tôi lên Ủy ban tố cáo các anh đấy, cho mọi người biết rốt cuộc các anh có còn tí thể diện nào nữa không!”



Từng này tuổi, đây là lần đầu tiên mẹ che chở tôi đến thế.



Chỉ tiếc những việc mẹ làm vẫn luôn là vì Cố Vân.



Nếu như mẹ có ý bảo vệ tôi thật thì tốt biết mấy, nhỉ?



Nghe yêu cầu của mẹ, hiển nhiên gia đình hai cậu chẳng vui chút nào.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Số tiền đó vốn đã bị tiêu hết không còn một cắc nào rồi! 



“Không có tiền? Con gái tôi bỏ ra bao nhiêu tôi còn nhớ kỹ đấy, các anh không ói tiền ra, tôi sống mái với các anh luôn!”



Mẹ tôi ra đòn sát thủ: “Mấy năm nay các anh làm chuyện xấu gì tôi cũng biết hết, tự các anh suy xét đi. Muốn chọc tôi cáu lên rồi tôi nói hết ra, hay là các anh trả tiền đây!”



Dứt câu, dưới lầu lập tức truyền đến tiếng đồ vật nện xuống sàn.



Tôi không muốn bỏ lỡ trò hay, bèn dùng tốc độ nhanh nhất để rời giường chạy xuống dưới.



Mẹ tôi và hai mợ đã nhào vào cấu xé đ.ấ.m đá nhanh, bàn ghế xung quanh cũng ngã đầy đất, khung cảnh tệ hại đến thê t.h.ả.m.



Phải mất một lúc lâu ba tôi và hai cậu mới có thể tách mấy người phụ nữ kia ra khỏi nhau.



Hai cậu tái mét, mặt cắt không còn giọt m.á.u.



“Anh Ba, anh được lắm, dám uy h.i.ế.p chúng tôi cơ đấy. Chúng tôi sẽ trả tiền cho anh. Từ nay về sau nếu có chuyện gì thì đừng bao giờ nghĩ tới chuyện tìm hai anh em tụi tôi nữa!”



Hai cậu nhanh ch.óng trả lại tiền cho mẹ tôi. Cầm số tiền ấy, mẹ tôi vui vẻ ra mặt: “Lam Lam à, ngày mai mình lên huyện mua nhà cho em con đi!”



Tôi cười gật đầu, vừa định nói chuyện thì nghe thấy một giọng nói vô cùng dịu dàng cất lên: “Bé yêu, chào buổi sáng.”



Tôi ngỡ ngàng quay đầu lại, vừa nhìn đã thấy Thẩm Chấp đang đứng trong sân.



Chiếc áo khoác màu xám làm tôn lên thân hình thon dài của anh, vẻ mặt dịu dàng kia vẫn tuấn tú như trước, phong thái nho nhã cao sang tỏa ra từ cốt tủy, cho dù bụi đường mệt mỏi cũng không mảy may lung lay được con người ấy.



Nhìn thấy anh, tôi rất kích động.



Thế nhưng nhớ đến câu nói của anh trước khi tắt điện thoại, tôi lại vô thức rụt cổ lại.



Vậy mà trên mặt Thẩm Chấp lại chẳng có vẻ gì là bất mãn cả., như thể chuyện tôi giấu diếm anh đã bị ném lên chín tầng mây rồi.



Anh còn dang tay ra nhìn tôi: “Bé yêu, buổi sáng tốt lành.”



Trong nháy mắt tôi lại sa vào sự ấm áp của anh, nhào thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh trước mắt bao người.



Cố Vân ghen ghét đến nỗi muốn rớt cả tròng mắt ra ngoài. Nhỏ nghiến răng nghiến lợi một lúc lâu rồi tiến tới, nở nụ cười ngọt ngào với Thẩm Chấp.



“Anh là anh rể phải không ạ? Chào anh, em tên là Cố Vân, em gái ruột của chị Cố Lam ạ!”



Thẩm Chấp nhìn mặt Cố Vân, cười đến là ôn hòa.



“Chào cô, tôi là Thẩm Chấp.”



Cố Vân nhìn thoáng qua tôi, cố ý dùng giọng điệu oán trách.



“Chị, chẳng lẽ tới từ trước đến nay chị chưa từng nhắc tới em hả? Sao em có cảm giác anh rể chẳng hề biết đến sự tồn tại của em vậy chị?”