Bạn Trai Tôi Là Kẻ Độc Ác

Chương 7



Lược bớt khoảng gần ngàn chữ mà Cố Vân nói, tổng kết lại thì ý chính là muốn tố tôi lẳng lơ, không đàng hoàng.



Con nhỏ này cứ thích chơi trò ném đá giấu tay, lại còn định khuyên giải Thẩm Chấp.



“Anh Thẩm, anh đừng giận chị em vì chuyện này nhé!”



Thẩm Chấp trả lời, trong giọng nói còn đượm ý cười.



“Không đâu. Bây giờ chị cô cũng được người ta săn đón lắm. Cô ấy đồng ý gả cho tôi, ấy là phúc phận của tôi mà.”



Suýt thì tôi phá lên cười. 



Tôi bước xuống, chỉ cần liếc mắt là thấy ngay bản mặt thối đen của Cố Vân, tôi lại còn cố ý hỏi nhỏ: “Sao vậy em gái cưng của chị? Ai chọc em giận thế này?”



Mẹ tôi lập tức nói lảng sang chuyện khác: “Ha ha, không sao không sao, Lam Lam, nếu ăn xong không vướng việc gì thì mình đi mua nhà ngay nhé.”



Tôi quả quyết đồng ý: “Được thôi ạ.”



Trên bàn cơm,đôi lúc mẹ tôi lại nhìn chằm chằm vào Thẩm Chấp, trông bà hệt như con hồ ly ngu xuẩn đã tu luyện cả ngàn năm vậy.



Tôi nghĩ, chắc bà lại có ý đồ gì mới rồi.



Có thế nào thì tôi cũng là con của mẹ, nên đương nhiên sẽ hiểu rõ mẹ chứ.



Trên đường lên huyện, mẹ tôi ngồi trên xe liên tục thở dài.



Bà cứ một mực than mình khổ thế nào, nuôi hai đứa trẻ không dễ dàng gì, bây giờ con gái nhỏ mua nhà mà không đủ khả năng trả dứt trong một lần, thật có lỗi với con bé quá.



“Chi đến bốn mươi vạn tiền cọc, tiền thế chấp cũng không ít đâu… Đến lúc đó còn phải trang trí nữa, khổ cho Lam Lam rồi…”



Sau khi thao thao bất tuyệt một tràng dài, bà lau nước mắt, giả vờ xấu hổ hỏi Thẩm Chấp.



“Này, tiểu Thẩm, con có tiền mặt không? Có thể cho dì mượn tám mươi vạn không?”



Thẩm Chấp vừa mới về tới quê tôi, tàu xe mệt nhọc, thế nên tôi không cho anh lái xe mà bắt anh ngồi ở ghế phụ.



Nghe mẹ nói vậy, tôi vô thức liếc sang, Thẩm Chấp vẫn dịu dàng nho nhã như trước, trên mặt chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào.



Đáng tiếc mẹ tôi lại không biết, Thẩm Chấp là một tay lão luyện trên thương trường. Nếu anh đọ sức với người khác, cho dù có rơi vào hoàn cảnh xấu đến thế nào thì anh vẫn mang vẻ mặt điềm tĩnh như lúc này mà thôi.



“Được ạ.”



Thẩm Chấp hào sảng trả lời.



“Cơ mà hiện tại cháu không có nhiều tiền mặt như vậy, thế nên cháu chỉ có thể vay công ty cháu thôi ạ. Nhưng so ra thì ít thủ tục hơn là vay cá nhân đấy dì.”



Mẹ tôi nghe có thể vay tiền thì cũng không nghĩ nhiều nữa: “Chỉ cần vay được tiền thì chuyện gì cũng không thành vấn đề.”



“Được, vậy cháu hỏi ý kiến phòng tài vụ của công ty một chút.”



Nói đoạn, Thẩm Chấp lấy điện thoại ra nhắn tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Chưa đầy vài phút, anh trả lời mẹ tôi.



“Phòng tài vụ bên này nói là có thể vay tiền, tuy nhiên phải có hợp đồng chính thức, mỗi tháng phải trả lãi suất là 5%.”



“Đồng thời phải thế chấp bằng bất động sản.”



Tôi lập tức ra vẻ đắn đo: “Bất động sản cơ á? Chỉ sợ ngôi nhà cũ của gia đình em không gánh nổi số tiền khủng như vậy đâu?”



Thẩm Chấp mỉm cười: “Chuyện này có sao đâu, dùng nhà mới làm thế chấp cũng được.”



Nghe “thế chấp nhà mới”, rõ ràng mẹ tôi có hơi lưỡng lự.



Dù sao thì mục đích chính khi vay tiền của bà là để mua nhà, nếu thế chấp nhà mới cho người ngoài thì bà còn vay tiền để làm gì?



Em gái tôi lại không kiên nhẫn nổi nữa: “Được mà. Mẹ, thế chấp nhà mới thì thế chấp nhà mới luôn, có lý nào gia đình mình lại trả không nổi?”



Mẹ tôi không trả lời, chờ đến trung tâm giao dịch thì lập tức lôi em gái tôi vào nhà vệ sinh.



Tôi lén đi theo sau, vừa tới cửa đã nghe thấy giọng nói tràn đầy bất mãn của mẹ tôi: “Vân Vân, con có bị ngốc không? Thế chấp cả nhà mới, nhỡ đâu mình không trả nổi tiền thì biết ở đâu bây giờ?”

 

Cố Vân phản bác: “Mẹ, mẹ mới ngốc ấy! Mượn tiền anh Thẩm thì khác nào mượn tiền của con chứ? Chờ lúc con cưới được anh Thẩm rồi thì anh ấy còn để mẹ phải trả tiền à?”



Mẹ tôi lập tức bị Cố Vân thuyết phục.



Hai người dung dăng dung dẻ ra khỏi nhà vệ sinh, mặt mũi hồng hào, vui vẻ đến không chịu nổi.



Sau đó là xem nhà.



Mẹ tôi vừa ý với mô hình của một căn hộ cao cấp* thuộc hàng “đỉnh” nhất, bốn phía đều lấy được ánh sáng, từ Bắc tới Nam đều là cửa kính trong suốt.



Chỉ có điều Thẩm Chấp lại không hài lòng với căn hộ này cho lắm.



“Một cầu thang mà tận bốn hộ gia đình dùng chung, cá nhân tôi không quá thích kiểu này. Tôi vẫn ưu tiên biệt thự hơn, nhưng mà khu này không có biệt thự, chỉ đành hạ tiêu chuẩn đến cái tiếp theo thôi.”



Thẩm Chấp chỉ vào một mô hình nhà ở ở phía khác của sa bàn.



“Dì, Vân Vân, mọi người cảm thấy khu liên hợp biệt thự này thế nào?”



Nhân viên sale có rất có mắt nhìn, lập tức nói: “Khu liên hợp này yên tĩnh hơn đấy ạ, xung quanh được xanh hóa rất tốt, diện tích bất động sản có vẻ chưa đầy 101 đến 200 mét vuông, nhưng diện tích thật đều là 200 mét vuông trở lên. Chỉ nửa năm là giao nhà.”



Mẹ tôi cười gượng: “Khu liên hợp biệt thự đắt quá, cái này bao nhiêu tiền vậy?”



“Không nhiều đâu ạ. Tổng giá trị là 250 đến 480 vạn.”



Mẹ tôi biến sắc ngay lập tức: “Cái này… quá đắt quá đắt.”



Thẩm Chấp vẫn ung dung: “Ừm, đúng là không đắt.”



Anh mỉm cười nhìn Cố Vân: “Vân Vân, em cảm thấy khu liên hợp biệt thự này thế nào?”