Tôi: "Ý cậu là chuyện gì?"
Vương Dương nói: "Nhà Bạch Sương chẳng phải đã phá sản rồi sao, cô ta về nước liền đi vay mượn một vòng hết thảy những người quen biết. Lúc đầu tớ không biết, cô ta hỏi vay tớ một vạn tệ, hứa hẹn ít lâu sau sẽ trả, vậy mà đến giờ vẫn bặt vô âm tín!"
Tôi thở dài một tiếng: "Tớ thì cho cô ta vay những ba vạn..."
Vương Dương kêu lên: "Hóa ra kẻ chịu trận lớn nhất lại là cậu à... Mau đòi tiền cô ta đi, để đến lúc mọi chuyện vỡ lở ra thì càng không có cửa đòi lại đâu!"
Tôi đáp: "Tớ đang đi theo quy trình pháp lý rồi."
Vương Dương bảo: "Thế thì tốt, dù sao cánh con gái tụi mình còn dễ nói chuyện, chứ mấy đứa con trai cho cô ta vay tiền mới t.h.ả.m hại."
Tôi thắc mắc: "Sao lại nói thế?"
Vương Dương tặc lưỡi bùi ngùi: "Tớ nghe nói, hồi ở nước ngoài Bạch Sương đã phải sống dựa vào vay mượn một thời gian. Cô ta vay của một gã da trắng khá nhiều tiền, đến lúc không trả nổi thì bèn lên giường với gã đó."
"Nhưng người phương Tây họ không tính toán kiểu vậy, ngủ xong xuôi thì vẫn bắt cô ta trả tiền như thường. Bạch Sương để quỵt nợ liền quay sang tố cáo gã đó tội cưỡng h.i.ế.p, vụ đó làm rùm beng om sòm lên cơ..."
Hả!
Lại còn có cả loại chuyện kinh thiên động địa này nữa sao!
Vương Dương nói tiếp: "Trong lớp mình cũng có mấy đứa con trai cho cô ta vay tiền, bây giờ chẳng ai dám mở miệng đòi, vì sợ rước họa vào thân, dính phải mớ rắc rối bẩn thỉu. Cậu bảo sao cô ta lại có thể sa ngã đến mức này cơ chứ..."
Tôi không cách nào lý giải được con đường sa ngã của Bạch Sương, nhưng tôi đã dự đoán trước được rằng, chuỗi ngày đen tối của Trương Phong sắp sửa bắt đầu rồi.
22
Những chuyện xảy ra sau đó hoàn toàn trùng khớp với những gì tôi dự đoán.
Trương Phong sau khi chia tay tôi thì suy sụp mất một thời gian.
Anh ta vốn tưởng bản thân ở vị thế bề trên, muốn chơi đùa Bạch Sương một chút, nào ngờ lại rước họa vào thân, chơi với lửa có ngày bỏng tay.
Sau khi đường ai nấy đi với tôi, Trương Phong cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà dây dưa với Bạch Sương nữa, chỉ liên tục ép cô ta phải nhanh ch.óng trả lại tiền.
Dù sao mười vạn tệ cũng không phải là một con số nhỏ.
Nhưng Bạch Sương lấy đâu ra năng lực để hoàn trả.
Cô ta đã quen thói ăn ngon, mặc đẹp, chơi bời hưởng lạc từ lâu.
Cái phòng làm việc nghệ thuật kia thực chất chỉ là một cái hố đốt tiền mỗi ngày, vốn dĩ chẳng có ai thèm thưởng thức thứ nghệ thuật nào của cô ta cả.
Số tiền Trương Phong cho vay đã sớm bị cô ta tiêu xài sạch sẽ.
Bạch Sương thậm chí còn nuôi hy vọng Trương Phong sẽ cho cô ta vay thêm tiền, hoặc tốt nhất là b.a.o n.u.ô.i cô ta luôn thì càng tốt.
Trương Phong không chịu, hai người họ càng ngày càng cãi vã căng thẳng gay gắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có lẽ về sau do bị Trương Phong dồn vào chân tường, Bạch Sương rốt cuộc lại giở trò dơ bẩn cũ, đến đồn cảnh sát tố cáo Trương Phong tội cưỡng h.i.ế.p.
Cưỡng h.i.ế.p là tội danh hình sự, cảnh sát ngay lập tức đến tận công ty áp giải Trương Phong đi.
Nghe nói lúc đó Trương Phong đang đứng thuyết trình vô cùng oai phong, dõng dạc trước mặt các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn.
Đây nghiễm nhiên là một cú ngã đau đớn từ trên chín tầng mây xuống thẳng vũng bùn.
Vụ án sau đó đã phải trải qua quá trình thẩm lý rất lâu dài.
Trương Phong chỉ có thể dốc hết sức bình sinh để thu thập, giao nộp các bằng chứng chứng minh anh ta và Bạch Sương là hoàn toàn tự nguyện.
Viện trưởng Trương với tư cách là người làm cha cũng phải chạy vạy khắp nơi vì con trai, lo nghĩ đến mức rụng sạch cả tóc, cái đầu hói hoàn toàn.
Cuối cùng, sau phiên tòa sơ thẩm, Trương Phong mới được chứng minh là không phạm tội cưỡng h.i.ế.p Bạch Sương.
Tất nhiên, Bạch Sương cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Tình hình kinh tế của cô ta hoàn toàn sụp đổ.
Những người từng cho cô ta vay tiền, bao gồm cả tôi, đã đồng loạt nộp đơn kiện tập thể, yêu cầu cô ta hoàn trả tài sản.
Nhưng Bạch Sương hoàn toàn không có khả năng chi trả, đành chấp nhận trở thành một kẻ nợ nần thất tín bị liệt vào danh sách đen.
Sau này, tôi loáng thoáng nghe bạn học kể lại rằng cô ta phải vào làm nhân viên phục vụ ở các quán bar, vũ trường và vướng vào rất nhiều tệ nạn, thói hư tật xấu.
Thế nhưng kẻ t.h.ả.m hại nhất, không ai khác chính là Trương Phong.
Trong thời gian vụ án được thẩm lý, công ty đã nhanh ch.óng sa thải anh ta.
Cho dù sau đó có được tuyên trắng án đi chăng nữa, điều đó cũng đủ để chứng minh đời sống riêng tư của anh ta cực kỳ hỗn loạn, thế nên không một công ty nào thèm tuyển dụng anh ta vào làm việc nữa.
Cuộc đời và sự nghiệp của Trương Phong coi như đã hoàn toàn bị hủy hoại tận gốc.
Sau khi viện trưởng Trương nghỉ hưu, cả gia đình họ cũng dọn nhà đi nơi khác, không rõ là đi đâu.
Cái tên Trương Phong đó cuối cùng cũng biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời tôi.
Một năm sau, tôi bỗng nhiên nhận được một tin nhắn ngắn từ một số điện thoại lạ hoắc:
[Xin lỗi em, tất cả mọi chuyện đều là do anh đã phá hỏng cả rồi.]
Tôi nhẹ nhàng thở ra một hơi, trong lòng đã không còn một chút gợn sóng hay d.a.o động nào nữa.
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng ngập tràn rực rỡ, lại là một mùa xuân căng tràn nhựa sống đang về.
(Hoàn)