Bằng Chứng Vô Hình

Chương 2



Sau đó, anh tấp xe vào lề đường, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Thật ra..."

"Thôi bỏ đi, thay vì sau này để người khác nói cho em biết, chi bằng anh tự mình thú nhận trước. Chuyện là thế này, trước đây anh đúng là có quen Bạch Sương... Nhưng đó đều là chuyện xưa như từ hồi học đại học ở nước ngoài rồi. Sau khi chia tay, bọn anh chưa từng gặp lại nhau nữa, anh sợ em nghĩ ngợi nhiều nên mới không nói."

Hóa ra Bạch Sương và Trương Phong từng hẹn hò với nhau ở nước ngoài!

Thế giới này rộng lớn như vậy, sao lại có thể có chuyện trùng hợp đến thế cơ chứ?

Đầu óc tôi có một khoảnh khắc trống rỗng, chỉ cảm thấy chuyện này thật châm biếm làm sao.

Trương Phong nhìn vào mắt tôi, hắng giọng nói:

"Hồi đó khi bọn anh chia tay... kết thúc khá là tồi tệ. Cô ta lên giường với người bạn thân nhất của anh và bị anh bắt quả tang... Cho nên điều anh ghét nhất trên đời này chính là loại đàn bà lăng loàn, vô đạo đức như cô ta..."

Dường như nhận ra lời nói của mình có chút quá trớn, anh vội vàng nắm lấy tay tôi, dịu giọng:

"Vì vậy nên sau này khi yêu đương, anh chỉ muốn tìm một người phụ nữ có học thức, có giáo dưỡng và đạo đức tốt như em thôi. Em yêu, em mới là người tốt nhất."

"Hôm nay gặp mặt anh mới biết bạn của em là cô ta. Bây giờ trong lòng anh chỉ có mình em thôi, chúng ta đều sắp kết hôn rồi, em tuyệt đối đừng nghĩ ngợi lung tung nhé."

Nói xong, anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay tôi.

Lòng tôi từ từ chìm xuống đáy vực.

Mặc dù Trương Phong liên tục khẳng định và tán dương tôi, nhưng tôi vẫn có thể nghe ra sự ấm ức, không cam lòng của anh trước sự phản bội của Bạch Sương thông qua những lời nói đó.

Về đến nhà, tôi trằn trọc lật qua lật lại không sao ngủ được.

Chồng chưa cưới của tôi và cô bạn thân chí cốt của tôi từng yêu nhau!

Lại còn là ở nơi đất khách quê người.

Chuyện này đủ để tôi phải mất một thời gian dài mới tiêu hóa nổi.

Vừa rồi tôi đã không nói ra chuyện cái WiFi, bởi vì tôi thừa biết với chỉ số EQ của Trương Phong, anh chắc chắn sẽ tìm được một lý do bùi tai để giải thích ổn thỏa.

Nói ra lúc này chẳng khác nào đ.á.n.h rắn động cỏ.

Dù chưa có bằng chứng xác thực, nhưng tôi vẫn nghi ngờ Trương Phong đang giấu giếm tôi điều gì đó.

Tôi có nên gặng hỏi đến cùng không?

Chúng tôi sắp kết hôn rồi, có phải tôi... nên dành cho anh một chút lòng tin hay không?

5

Tôi và Trương Phong quen nhau từ thời đại học.

Tôi học liên tục từ cử nhân, thạc sĩ lên đến tiến sĩ tại trường, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ thì được giữ lại trường làm giảng viên luôn.

Bố của Trương Phong là phó viện trưởng viện chúng tôi, cũng là cấp trên trực tiếp của tôi.

Khi phát hiện tôi còn độc thân, viện trưởng Trương đã ngỏ ý muốn giới thiệu tôi cho con trai ông ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phải thừa nhận rằng, đây là một sự công nhận và ưu ái của lãnh đạo dành cho tôi.

Thế nhưng lời đề nghị lúc đó của ông vẫn khiến tôi khá do dự.

Bởi vì viện trưởng của chúng tôi bị hói đầu rất nghiêm trọng.

Gần như chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cả một vùng Địa Trung Hải rộng lớn.

Nghe nói chứng hói đầu di truyền ở nam giới, cho nên tôi khá lo ngại về nhan sắc của Trương Phong.

Nhưng lòng tốt của viện trưởng thì khó lòng từ chối, thế nên chúng tôi hẹn gặp mặt nhau tại căn tin dành cho giảng viên của trường.

Tôi đã nghĩ bụng, nếu ngoại hình của anh ta quá tệ, thì cho dù có đắc tội với lãnh đạo tôi cũng phải từ chối.

Cơ mà vừa gặp mặt, người bước vào lại mặc một bộ vest rất chỉnh tề, sở hữu một mái tóc vô cùng dày dặn, đúng chuẩn một tinh anh xã hội khôi ngô tuấn tú.

Chuyện này tính là gì chứ?

Sự tương phản càng lớn thì hiệu quả mang lại càng cao.

Giống hệt như phân đoạn Đường Bá Hổ điểm Thu Hương vậy, giữa một dàn tỳ nữ bôi son trát phấn, Thu Hương xuất hiện liền trở nên rực rỡ.

Tôi thật sự không ngờ, với ngoại hình của viện trưởng nhà chúng tôi mà lại có thể sinh ra một cậu con trai lịch lãm, đẹp trai đến thế.

Người ta bảo con trai giống mẹ quả không sai chút nào.

Xem ra phu nhân viện trưởng chắc chắn phải là một đại mỹ nhân.

6

Sau buổi xem mắt, Trương Phong cũng rất hài lòng về tôi.

Anh nói, vì bố anh làm việc ở trường đại học nên anh cũng hy vọng một nửa của mình là giảng viên đại học.

Thời gian làm việc linh hoạt, con người lại tương đối đơn thuần.

Điều quan trọng nhất là học vấn và tố chất cá nhân đều cao.

Lúc đó tôi có trêu anh: "Anh có nhiều kỳ vọng và yêu cầu đối với một nửa của mình như vậy, thế còn bản thân anh thì sao?"

Trương Phong tự tin cười đáp: "Chẳng nhẽ anh chưa đủ tốt sao?"

Anh xuất thân từ gia đình trí thức cao, học tiến sĩ ở nước ngoài rồi mới về nước.

Hiện tại đang làm quản lý cấp cao tại một tập đoàn công nghệ lớn.

Tính ra thì về mặt thu nhập anh còn nhỉnh hơn tôi một chút.

Cân nhắc tổng hợp các yếu tố, tôi thấy hai chúng tôi khá môn đăng hộ đối, thế là cứ vậy mà tiếp tục hẹn hò.

Giờ đây hôn sự đã cận kề, lại xảy ra chuyện như thế này.

Trong lòng tôi không khỏi thấp thỏm lo âu, nếu đám cưới không thành, tôi biết đối mặt với viện trưởng Trương thế nào ở viện đây?