Báo Cáo Phu Nhân: Thiếu Gia Không Gay, Chỉ Là Đang Đợi Con Mồi!

Chương 1



1.

Nhờ năng lực làm việc xuất sắc, tôi được điều động lên trụ sở chính để trở thành Trợ lý cấp cao của Tổng giám đốc.

Giây phút bước vào văn phòng Tổng giám đốc, đập vào mắt tôi là một bóng lưng mặc vest thẳng tắp.

Nghe thấy tiếng động, anh mới ngẩng đầu lên từ đống tài liệu:

"Cô chính là Trình Hinh, trợ lý mới mà ba tôi chọn?"

Tôi gật đầu, ngắn gọn giới thiệu bản thân.

Từ đầu đến cuối, anh chỉ im lặng lắng nghe.

Mãi đến khi tôi nói xong, anh mới nhìn chằm chằm vào mặt tôi, ngập ngừng hỏi:

"Trợ lý Trình, chúng ta trước đây... từng gặp nhau đúng không?"

Tôi còn chưa kịp đáp lời thì trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận:

[Nữ phụ và nam chính cuối cùng cũng gặp nhau rồi.]

[Nữ phụ ơi chạy ngay đi, đợi nam chính nhận ra cô là người phụ nữ đêm hôm đó thì coi như đời cô xong luôn!]

Nhìn gương mặt hoàn hảo như tạc tượng trước mắt, tim tôi bỗng hẫng một nhịp.

Ký ức chôn giấu suốt ba năm đột ngột thức tỉnh.

Chúng tôi không chỉ quen nhau, còn từng "ngủ" với nhau, nhưng thực ra... không thân lắm.

2.

Ba năm trước, tôi vẫn còn là một sinh viên mới ra trường, trong một lần đi khách tiệc đã bị người ta gài bẫy hạ t.h.u.ố.c.

Tôi dùng chút sức tàn cuối cùng cầm chai rượu đập vỡ đầu lão già dê xồm kia rồi loạng choạng chạy ra ngoài.

Thấy một căn phòng trống, tôi liền lẻn vào trốn.

Không ngờ trong phòng còn có một người đàn ông khác.

Mặt anh đỏ bừng, tình trạng chẳng khá khẩm hơn tôi là bao.

Dược tính phát tác khiến người ta đau đớn đến c.h.ế.t đi sống lại, anh đột ngột lôi điện thoại ra, chìa tờ kết quả khám sức khỏe:

"Tôi không có bệnh, hay là chúng ta... giúp nhau giải quyết đi?"

Tôi kiểm tra kỹ báo cáo, thấy anh trông cũng đẹp mã, bản thân mình chắc không lỗ.

Tôi vốn chẳng phải tiểu công chúa yếu đuối gì, sức lực và thủ đoạn thì tôi có thừa.

Anh có một đôi mắt cún con rất quyến rũ, lúc đó ướt át đầy hơi nước, vừa nức nở vừa nói: "Cầu xin cô... tôi không muốn nữa đâu, dừng lại đi..."

Tôi bịt miệng anh lại, hung tợn đe dọa: "Đừng khóc! Anh có kêu rách họng tôi cũng không dừng lại đâu!"

Nhưng vì anh khóc dữ quá, tôi đành hạ giọng dỗ dành: "Ngoan nào, nín đi, một lát là xong ngay thôi mà."

Dỗ thì dỗ, nhưng tôi không hề dừng lại, mãi đến khi anh trợn trắng mắt rồi lịm đi.

Tôi vẫn tiếp tục cho đến khi hoàn toàn thỏa mãn mới đưa tay lên mũi anh thăm dò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

May quá, vẫn còn sống, tôi thoát tội rồi!

Nhìn anh khóc đến đỏ cả mũi, khóe mắt vẫn còn vương lệ, tôi chợt thấy c.ắ.n rứt lương tâm.

Hình như hôm nay mình hơi quá tay thật.

Để bù đắp, tôi để lại 300 tệ ngay đầu giường.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, mặc kệ anh đang nằm đó với đôi mắt sưng húp, tôi che chắn kín mít rồi chuồn êm.

3

Bẵng đi ba năm, tôi nỗ lực không ngừng, từ một thực tập sinh nhỏ bé leo lên vị trí trợ lý cấp cao.

Gã trưởng phòng từng hãm hại tôi năm xưa cũng đã bị sa thải vì kém cỏi.

Trong ba năm, tốc độ thăng tiến của tôi nhanh như tên lửa.

Tôi thừa nhận mình may mắn, nhưng cơ hội và nỗ lực luôn phải song hành.

Tôi gần như không nghỉ phép, đến Tết cũng tăng ca.

Để có được tấm bằng danh giá và thoát khỏi cảnh nghèo đói, tôi đã vắt kiệt thanh xuân của mình.

Thế nên, tuyệt đối không thể để chuyện tình cảm riêng tư cản trở con đường vinh hoa phú quý khó khăn mới có được này!

Ánh mắt dò xét đầy nghi hoặc của Chu Tầm khiến tôi lạnh sống lưng.

Nghĩ đến cảnh anh khóc lóc t.h.ả.m thiết ba năm trước, tôi quyết định chuyện này phải sống để bụng c.h.ế.t mang theo.

Với kinh nghiệm nghề nghiệp dày dặn, tôi bình thản đáp:

"Chu tổng, trước đây tôi luôn làm việc ở chi nhánh, gần đây mới điều về tổng bộ."

Chu Tầm đóng tập hồ sơ lại, vẻ như vô tình nói: "Thế sao? Trợ lý Trình trông rất giống một người tôi gặp ba năm trước."

Tôi cười gượng, cố đ.ấ.m ăn xôi: "Thật ra mặt tôi thuộc kiểu 'đại trà' dễ nhầm lắm ạ."

Nghe xong, Chu Tầm thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, tôi yên tâm rồi."

Tôi ngơ ngác không hiểu gì, thì dòng bình luận lại giải đáp thắc mắc:

[Nữ phụ không biết đêm đó đã để lại bóng ma tâm lý lớn thế nào cho nam chính đâu.]

[Đêm đó là lần đầu tiên của nam chính đấy. Tỉnh dậy thấy bị nhét 300 tệ, anh ta tưởng mình bị coi là 'trai bao' nên đã xấu hổ mà khóc thêm trận nữa.]

[Nếu nam chính biết người phụ nữ đêm đó là cô ta, thì sự nghiệp bao năm phấn đấu của cô ta coi như tan thành mây khói.]

Tim tôi lạnh ngắt.

Tôi chỉ phạm phải "sai lầm mà mọi người phụ nữ trên đời đều dễ mắc phải" thôi mà!

May là Chu Tầm không truy cứu nữa, anh lạnh lùng ra lệnh:

"Chuẩn bị tài liệu cuộc họp tối nay cho tôi. Sau đó pha cho tôi một ly Italy coffee, no sugar, with milk."

Tôi thầm mắng trong lòng: Đồ màu mè, thì là Latte chứ gì!

Nhưng miệng vẫn nở nụ cười chuẩn mực: "Vâng thưa Chu tổng, có ngay ạ."