Thấy anh ngang ngược như vậy, uất ức trong tôi trào dâng: "Anh có con với người khác rồi, tôi mà không đi thì bị hai nhà các anh chèn ép đến c.h.ế.t à? Tôi còn ở lại làm gì nữa?"
Anh ngẩn người, đầy hoang mang: "Em nói cái gì thế? Anh làm ai có bầu bao giờ?"
Tôi quẹt nước mắt: "Mẹ anh bảo Tina có t.h.a.i với anh rồi. Tôi mà không biết điều mà đi, cái công ty 500 triệu của tôi chẳng mấy chốc bị các anh bóp c.h.ế.t."
Anh nghe xong, ánh mắt vẫn sắc lẹm: "Đó là lý do em rời bỏ anh?"
Tôi gật đầu: "Tôi sẽ không làm tiểu tam, nhân tình cũng không!"
Anh bật cười vì tức, lôi điện thoại ra cho tôi xem ảnh Tina chụp cùng một chàng trai:
"Tina có t.h.a.i thật, nhưng là con của cô ấy và thanh mai trúc mã Tần Dã. Hai nhà muốn vun vào, nhưng cả tôi và cô ấy đều không muốn sống với người mình không yêu."
"Để thoát khỏi sự khống chế của gia tộc, chúng tôi cùng đi công tác để chốt một thương vụ thay đổi vận mệnh tập đoàn. Chỉ cần vụ này thành công, tập đoàn có thể niêm yết ở nước ngoài, không cần nhìn sắc mặt gia đình nữa."
Anh nghiến răng nói tiếp: "Anh ở bên ngoài vì tương lai của chúng ta mà đi tiếp khách đến mức gần xuất huyết dạ dày. Vừa tỉnh rượu đã nghe tin em đi nước ngoài, còn gọi hẳn 8 anh nam mẫu!"
Tim tôi thắt lại vì đau xót.
Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần, sự tổn thương trong mắt anh không phải là giả.
Nhưng tôi vẫn nén tiếng khóc hỏi vặn: "Đừng có làm như mình vô tội lắm. Nếu những năm qua anh lựa chọn em một cách kiên định, thì sao em có thể tin lời bà ấy được?"
Nghe xong, mắt anh đỏ hoe, nước mắt lã chã: "Chuyện này là lỗi của anh, anh nên nói sớm cho em biết là anh không thể sống thiếu em. Anh chỉ muốn đợi đến lúc mình đủ mạnh mẽ mới cho em một lời cam kết danh ngôn chính thuận."
Anh nắm lấy tay tôi, tự tát vào mặt mình.
Lực mạnh đến mức gò má trắng trẻo của anh đỏ bừng lên.
"Tha thứ cho anh được không? Bảo bối, chúng ta làm hòa nhé!"
Tôi giận dữ rút tay lại: "Anh bị điên à? Thích đ.á.n.h thì tự dùng tay mình mà đ.á.n.h!"
Tôi xuýt xoa cái lòng bàn tay nóng rát, cơn giận cũng tan đi quá nửa.
Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi mà khóc, nước mắt rơi lã chã lên cổ tôi: "Anh nguyện chuyển hết tài sản cho em, tha lỗi cho anh đi!"
Lúc này, dòng bình luận lại hiện lên:
[Nữ phụ ơi tha thứ cho nam chính đi, tôi nguyện dùng mạng của đứa cùng phòng để đổi lấy sự tái hợp của hai người!]
[Nữ phụ biến thành nữ chính rồi, hóa ra nam chính đã âm mưu từ lâu để được ở bên cô ấy.]
[Nữ phụ không biết đâu, nam chính sớm đã biết người đêm đó là cô rồi, ngay cả mẹ Thái t.ử cũng chỉ là một phần trong kế hoạch của hai người họ thôi!]
Tôi ngẩn người, họ nói thật sao?
Chưa kịp phản ứng, nụ hôn nồng nhiệt của anh đã ập xuống.
Chúng tôi cùng rơi vào vực thẳm của d.ụ.c vọng.
Qua nhiều năm "rèn luyện", anh đã trở nên ngoan ngoãn và bền bỉ vô cùng.
-----------
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
NGOẠI TRUYỆN (Góc nhìn của Chu Tầm)
Nói ra thì, lần đầu tiên tôi gặp Trình Hinh là nhờ cậu em họ của mình.
Năm cậu ta 8 tuổi, vì chuyện làm ăn của gia đình mà bị bắt cóc.
Ai cũng tưởng cậu ta c.h.ế.t rồi, không ngờ mạng lớn lại được cứu.
Càng không ngờ người cứu cậu ta lại là một cô bé nhỏ thó, gầy gò, tóc xơ xác vì thiếu chất.
Bố mẹ cậu ta thấy cô bé học giỏi lại có chí tiến thủ nên quyết định tài trợ.
Ngay cả đứa em họ mồm mép của tôi cũng khen cô ấy khác biệt.
Tôi quyết định đi cùng cậu ta đến gặp cô ấy một lần, nhưng hôm đó không may, cô ấy đã đi học.
Ngay lúc định quay về, em họ huých vai bảo tôi nhìn phía trước.
Ở góc cua, một cô gái mặc đồng phục đen trắng, đeo túi vải, tay xách hai bao tải phế liệu lớn, phía sau là một bà lão lưng còng.
Ánh nắng ban mai nhạt nhòa chiếu lên người cô ấy.
Ở cái tuổi nhạy cảm nhất, cô ấy vẫn hiên ngang xách túi rác, ngẩng cao đầu bước đi trên đường.
Tim tôi bỗng đập lệch một nhịp, một cảm giác như có dòng điện chạy qua người.
Nhưng vì tài xế thúc giục, tôi đành phải lên xe.
Nhiều năm sau đó, chúng tôi không gặp lại nhau.
Tôi được gia đình sắp xếp vào học tại những trường danh tiếng hàng đầu thế giới.
Tôi gặp qua rất nhiều người, nhưng hình bóng thuần khiết ấy vẫn khiến tôi canh cánh không quên.
Cứ ngỡ đời này không còn cơ hội gặp lại, không ngờ ngay bữa tiệc đầu tiên khi về nước, tôi đã bị kẻ xấu hạ t.h.u.ố.c.
Giữa lúc tôi đang đau đớn vì d.ư.ợ.c tính, một cô gái xông vào phòng tôi.
Tôi tưởng là đám người kia quay lại, nhưng nhìn kỹ thì không phải.
Mặt cô ấy đỏ bừng bất thường, trên người còn dính m.á.u, rõ ràng cũng trúng t.h.u.ố.c.
Cùng lúc đó, không trung hiện ra dòng chữ:
[Đây là lần đầu gặp mặt của nữ phụ và nam chính sao?]
Tôi run rẩy lấy tờ kết quả khám sức khỏe trong điện thoại ra, đưa ra lời thỉnh cầu đó: "Tôi không có bệnh, chúng ta... giúp nhau giải quyết được không?"
Từ đêm đó, vận mệnh của chúng tôi chính thức đan xen vào nhau.
Dù những dòng bình luận kia luôn gọi cô ấy là nữ phụ, nhưng tôi tuyệt đối không cho phép cô ấy là vai phụ trong đời mình.
Cô ấy mãi mãi là nhân vật chính duy nhất của tôi, bất kể phải trả giá thế nào, tôi cũng cam lòng.
May thay, trải qua bao sóng gió, cuối cùng cô ấy cũng thuộc về tôi.
_HOÀN_