Họ tùy tiện chọn một hướng mà đi, cũng không biết có phải là hướng của nhóm Tây Môn Phong hay không.
Nếu Ngân Lâm đã bảo nàng hành động một mình, vậy thì nàng cũng không cần thiết phải đuổi theo họ.
“Trong tiên cảnh này thật sự có di tích của đế quân sao?” Tiểu Thất nói. “Loại tiên cảnh này không phải nên được phong bế à, sao các đế quân lại đến đây sinh sống được.”
“Tiên cảnh này đã có từ trước cả Tiểu Giới, ngày xưa cũng liền một khối với đại lục, tự nhiên sẽ có người từng sống ở đây. Chỉ là có phải là một vị đế quân nào đó không thì không ai biết được.” Hàn Diệu Song nói.
“Oa, cậu biết cả chuyện này nữa à!” Tiểu Thất sùng bái nhìn Hàn Diệu Song.
“Hàn gia tuy không ra gì, nhưng dù sao cũng là một đại gia tộc, biết một vài chuyện cũng là bình thường.” Hàn Diệu Song nói.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác
“Vậy cậu còn biết gì nữa?” Tiểu Thất hỏi.
“Những gì tớ biết cũng chỉ có vậy, nhưng tớ từng đọc trong sách, tiên cảnh này dường như không chỉ xuất hiện ở tinh vực của chúng ta, mà còn đi đến các tinh vực khác nữa, nói không chừng ở đây có những thứ không thuộc về đại lục của chúng ta.” Hàn Diệu Song nói.
“Tinh vực khác?”
“Đúng vậy, lúc tớ còn rất nhỏ từng thấy một quyển sách nói rằng, chúng ta không phải là duy nhất, còn có những đại lục khác nữa, nhưng lúc đó tớ còn nhỏ, cũng không hiểu lắm. Sau này tớ không còn thấy quyển sách đó nữa. Cũng không biết những gì sách nói có phải là thật không.” Hàn Diệu Song nhún vai.
“Chẳng lẽ thật sự còn có nơi khác? Nguyệt Nguyệt, cậu thấy sao?” Tiểu Thất chớp chớp đôi mắt to.
“Có lẽ vậy.” Tư Mã U Nguyệt không quá ngạc nhiên.
Ngày xưa, cổ nhân cho rằng nơi mình sinh sống là rất lớn, kết quả phát hiện ra còn có quốc gia khác. Sau này lại thấy quốc gia rất lớn, kết quả bên ngoài quốc gia còn có nhiều quốc gia khác, ngoài lục địa mình đang sống còn có những lục địa khác. Sau đó mọi người biết được trái đất hình tròn, rồi lại biết trái đất quay quanh mặt trời, rồi đến hệ mặt trời, dải ngân hà, và vũ trụ vô tận.
Nếu kiếp trước đã như vậy, thì bây giờ có ai nói với nàng rằng còn có bao nhiêu đại lục khác nữa, nàng cũng sẽ không quá kinh ngạc.
“Nói đến đế quân, U Nguyệt, Câu Thiên Kích trong tay cậu sao rồi?” Hàn Diệu Song hỏi.
“Mấy năm nay đã luyện hóa được nó, nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng sử dụng. Hơn nữa chưa có được nửa còn lại, nên nó cũng chẳng có uy lực gì.”
Còn không bằng Linh Lung. Tư Mã U Nguyệt thầm bổ sung trong lòng.
Trong Linh Hồn Tháp, Câu Thiên Kích đang bị Tiểu Hống cầm trong tay để đào đất đột nhiên kích động, run lên dữ dội, nhưng lại bị Tiểu Hống đè xuống.
“Đừng có lộn xộn, chúng ta phải đào một cái hố.” Tiểu Hống vỗ vào Câu Thiên Kích một cái.
Tiểu Linh Tử xuất hiện trên không trung, nhìn thấy Tiểu Hống cả người lấm lem đang cầm Câu Thiên Kích ở bên dưới, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
Hắn đã xuất hiện lâu như vậy mà tên nhóc ở dưới vẫn chưa phát hiện ra, đây là lần đầu tiên thấy nó làm gì mà nghiêm túc đến thế.
“Ngươi lại đang làm gì đấy?” Hắn lên tiếng hỏi.
Tiểu Hống lúc lắc cái mông, quay đầu lại liếc Tiểu Linh Tử một cái, rồi lại quay đi, nói: “Ta đang đào hố.”
“Đào hố làm gì?” Tiểu Linh Tử bay xuống, thấy nó đã đào mấy chục cái hố, mặt mày đen kịt.
“Nguyệt Nguyệt từng nói, khi con gái không vui, con trai phải tặng hoa hồng cho cô ấy, cô ấy sẽ vui lên. Tiểu Mộng dạo này suốt ngày không vui, chẳng cười gì cả, nên ta muốn trồng một vườn hoa hồng, như vậy khi nàng thấy vườn hồng này, nàng sẽ vui vẻ!” Tiểu Hống vung vẩy Câu Thiên Kích, hưng phấn nói.
“…” Tiểu Linh Tử không biết nên nói gì với cái tên không đáng tin này.
Nói nó đáng ăn đòn đi, thì nó lại làm vậy để cho Tiểu Mộng vui. Nói nó có tâm đi, thì nó lại cầm Câu Thiên Kích ra đây đào đất, còn đào nhiều hố như vậy. Đào hố thì đào hố đi, nhưng ngươi đào cái hố sâu một mét, là để trồng hoa hồng, hay là để chôn chính mình?
“Nếu Nguyệt Nguyệt biết ngươi lấy Câu Thiên Kích ra đào đất, ngươi nói xem nàng có nhốt ngươi lại không?” Tiểu Linh Tử lạnh lùng nói.
Ánh mắt kích động của Tiểu Hống lập tức tỉnh táo lại không ít, hình như, Nguyệt Nguyệt rất quý trọng thứ này…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghĩ đến cảnh nàng trừng phạt mình, hai tai nó cụp xuống.
“Nguyệt Nguyệt chắc sẽ không phạt ta đâu nhỉ?”
Lời này ngay cả chính nó nói ra cũng không có chút tự tin nào.
“Ta thấy khó đấy.” Tiểu Linh Tử nói.
“Ngươi đừng dọa ta!” Tiểu Hống ôm chặt Câu Thiên Kích.
“Ngươi thấy ta giống đang đùa sao?” Vẻ mặt nghiêm túc của Tiểu Linh Tử, khiến Tiểu Hống càng cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Tiểu Mộng từ xa đi tới, ôm Tiểu Hống từ trong hố lên, mỉm cười nói: “Đừng sợ, Nguyệt Nguyệt sẽ không phạt ngươi đâu.”
Tiểu Mộng lúc này cho người ta một cảm giác rất khác trước kia. Nếu nói trước đây nàng là một đóa Mặc Liên đơn thuần, thì bây giờ nàng chính là một đóa hồng đen, mỹ lệ quyến rũ, sẵn sàng đ.â.m người bất cứ lúc nào.
Tiểu Hống thấy khóe miệng Tiểu Mộng cong lên cười, liền ném Câu Thiên Kích trong tay đi, kích động nói: “Tiểu Mộng, cuối cùng ngươi cũng cười rồi, bao nhiêu ngày nay cuối cùng ngươi cũng chịu cười!”
Tiểu Mộng áp mặt vào lưng Tiểu Hống, nói: “Ta thật may mắn, có ngươi và Nguyệt Nguyệt, còn có mọi người ở bên cạnh.”
Nàng là một tội nhân, đáng lẽ phải chịu đựng vô tận đau khổ và chỉ trích, chứ không phải là tình yêu thương của họ dành cho mình.
“Tiểu Mộng, chúng ta đều là người một nhà mà!” Tiểu Hống cảm nhận được sự chua xót trong lời nói của Tiểu Mộng, an ủi nói. “Sau này nếu ta có phạm sai lầm, ngươi đừng ghét bỏ ta là được.”
“Sẽ không. Tiểu Hống đáng yêu nhất!” Tiểu Mộng hôn lên trán Tiểu Hống một cái, đảm bảo.
“Hì hì…”
Tiểu Hống bị nụ hôn này của Tiểu Mộng làm cho có chút ngây ngất, chỉ còn biết cười ngô nghê.
Tiểu Linh Tử nhìn Tiểu Hống ngây ngốc, khinh thường lắc đầu, nhưng vẫn nói với Tiểu Mộng: “Tên nhóc này tuy không đáng tin, nhưng có một câu nói rất đúng, chúng ta là người một nhà, những chuyện đó không phải một mình ngươi gánh vác. Chúng ta sẽ ở bên cạnh ngươi.”
Tiểu Linh Tử rất ít khi nói những lời sến súa như vậy, nói xong cảm thấy có chút ngượng ngùng, liền biến mất.
Nhưng khi hắn đi rồi, những cái hố mà Tiểu Hống vừa đào đều được lấp lại, tiếp theo, từ trong đất mọc lên những mầm hoa hồng, những mầm non đó lớn lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, rất nhanh đã nở ra những đóa hoa xinh đẹp thơm ngát, đủ mọi màu sắc.
Nơi đây đã trở thành một vườn hồng, một vườn hoa được tạo ra riêng cho Tiểu Mộng.
Nụ cười trên môi Tiểu Mộng không ngừng lan rộng, nhưng trong mắt lại tuôn lệ.
“Cảm ơn các ngươi…”
Tiểu Hống nằm trong lòng Tiểu Mộng, vẻ mặt không vui.
Cái tên Tiểu Linh Tử này, chỉ biết giành công của nó. Rõ ràng là nó muốn trồng hoa hồng cho Tiểu Mộng, tên này thì hay rồi, trực tiếp biến nơi này thành vườn hoa, còn lấp đi những cái hố mà mình đã vất vả đào.
Không vui! Không vui!
Tiểu Mộng ôm Tiểu Hống đi vào vườn hoa ngồi xuống, hít thở hương hoa nồng nàn, nói: “Tiểu Hống, ngươi ở đây chơi đi, ta phải nhanh chóng tiêu hóa hết sức mạnh trong cơ thể, để sớm ra ngoài.”
“Ờ.”
Tiểu Hống thất vọng bỏ đi.
“Tiểu Hống, ngươi là tuyệt nhất!”
Tiểu Hống vừa nghe, tinh thần lại phấn chấn trở lại, đi đường cũng trở nên oai phong lẫm liệt.