Bạo Sủng Cuồng Thê: Thần Y Ngũ Tiểu Thư

Chương 1084: Mối tình duyên từ mấy chục vạn năm trước!



 

Khí tức trầm mặc trong hốc cây bao phủ lấy nàng, nàng dường như cảm thấy hắn có chút tức giận.

 

Mặc dù hắn không thật sự nổi giận.

 

Sống đến tuổi của hắn, đã có rất ít chuyện có thể khiến hắn tức giận.

 

Tư Mã U Nguyệt đi một vòng, xung quanh ngoài những nếp gấp của vỏ cây ra thì vẫn là những nếp gấp của vỏ cây.

 

“Lẽ nào là muốn ta nhìn những thứ này để lĩnh ngộ ra đạo lý gì đó?”

 

Nàng từ từ ngồi xuống, những chiếc lá mềm xốp tỏa ra một mùi hương thanh đạm, khiến nàng ngửi thấy mà toàn thân thư thái.

 

“Nếp gấp vỏ cây, nếp gấp vỏ cây, trong nếp gấp vỏ cây có thể ẩn chứa đạo lý gì chứ?” Nàng nhìn chằm chằm vào những nếp gấp đó, nhưng nếp gấp vỏ cây vẫn chỉ là nếp gấp vỏ cây, nàng không phát hiện ra điều gì khác biệt.

 

Cùng lúc đó, trong những hốc cây khác, Hàn Diệu Song và Tô Nho Nhỏ cũng đang lĩnh ngộ giống như nàng. Nhưng khác với nàng, họ đang ở trong một ảo cảnh, nhìn thấy những hoàn cảnh khác nhau, chứ không phải là những nếp gấp vỏ cây nguyên thủy như nàng.

 

“Thanh Y.” Tiểu Thất nằm trên một cành cây, gọi người bên cạnh.

 

“Ừm?” Thanh Y quay đầu nhìn cô bé trước mắt, người bạn năm xưa của mình, một người bạn rất, rất tốt.

 

“Thanh Y, ta nhớ ra ngươi rồi.” Tiểu Thất nói. “Xin lỗi, ta đã từng quên mất.”

 

Thanh Y khẽ mỉm cười, đưa tay xoa đầu cô bé: “Không ngờ ngươi lại thoái hóa thành thế này. Những năm qua chắc đã chịu không ít khổ cực.”

 

Tiểu Thất lắc đầu: “Không có ký ức, cũng không có đau khổ.”

 

Nói rồi cô bé ngồi dậy, tựa vào người Thanh Y: “Nhưng bao nhiêu năm qua, ngươi vẫn còn nhớ, nhớ những chuyện trước kia, ngươi còn đau khổ hơn ta nhiều.”

 

Thanh Y ôm lấy Tiểu Thất, thân hình nhỏ bé không giống như trước, cảm giác cũng khác, nhưng mùi hương lại giống hệt trong ký ức.

 

Đã bao nhiêu năm rồi, hắn không nhớ đã bao nhiêu năm không gặp lại cô bé.

 

“Năm xưa ngươi bị bắt đi, bị bọn chúng hút cạn linh lực, từ đó sinh tử không rõ, tung tích bất định, ta còn tưởng sẽ không bao giờ gặp lại ngươi nữa.”

 

Hắn vẫn vuốt tóc cô bé như trước, động tác vẫn dịu dàng như vậy, đáng tiếc cả hai đều không còn là con người của ngày xưa nữa.

 

Tiểu Thất ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, hít thở mùi hương trên người hắn.

 

“Thanh Y, ngươi biết không, khi ta có ý thức trở lại, ta vẫn luôn nghĩ mình chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, ta giống như một đứa trẻ tò mò về thế giới này, từ từ lớn lên. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy ngươi, ký ức của ta hoàn toàn sống lại, ta mới biết, mọi chuyện không phải như ta nhận thức. Ta thật vui, vì còn có thể gặp lại ngươi, còn có thể nhớ lại những chuyện trước kia của chúng ta.”

 

“Chỉ tiếc lúc đó thực lực của chúng ta không mạnh, nếu không cũng sẽ không trơ mắt nhìn bọn chúng cướp ngươi đi.” Thanh Y hối hận không thôi.

 

Tiểu Thất ngẩng đầu, nhìn vẻ tự trách của hắn, đau lòng khôn xiết.

 

“Chuyện năm xưa không thể trách ngươi, ngươi không cần phải tự trừng phạt mình như vậy, chạy đến đây ở suốt bao nhiêu năm. Ta không thể tưởng tượng được những năm qua ngươi đã sống thế nào. Một mình ngươi ở đây, chắc cô đơn lắm.”

 

Thanh Y chỉ khẽ cười.

 

Cô đơn sao?

 

Chắc là vậy.

 

Nhưng hắn đã cô đơn đến mức quên mất cô đơn là gì.

 

“Ai, làm sao bây giờ đây?” Tiểu Thất thở dài.

 

“Sao vậy?”

 

Tiểu Thất đưa tay véo má Thanh Y, rồi lại sờ vào khuôn mặt nhỏ bé của mình, nói: “Làm sao bây giờ, tuy đã khôi phục ký ức trước kia, nhưng ta vẫn thấy mình còn nhỏ quá, mà ngươi thì già quá, giữa chúng ta liệu có khoảng cách thế hệ không?”

 

“…” Thanh Y cạn lời, thấy được ý cười trong mắt Tiểu Thất, bất đắc dĩ mà cưng chiều nói: “Tiểu Thất, ngươi bướng bỉnh rồi.”

 

Ý là: Tiểu Thất ngươi hư rồi!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ta bướng bỉnh chỗ nào, đây rõ ràng là vấn đề giữa chúng ta mà, chẳng lẽ ngươi không thấy ta bây giờ rất trẻ sao?” Tiểu Thất nhìn chằm chằm Thanh Y, ra vẻ nếu ngươi nói không phải thì ta sẽ giận.

 

“Ha ha…” Thanh Y cười. “Có chứ, ngươi bây giờ rất trẻ, giống như một đứa trẻ con vậy.”

 

“Hứ, ngươi đang chê cười ta.” Tiểu Thất bĩu môi.

 

“Không có.” Thanh Y nói, thấy cô bé giận, cũng không vội, nói: “Ngươi nói xem, nếu Tư Mã U Nguyệt biết ta đang trêu chọc cô ấy, cô ấy có giận ta không?”

 

“Sẽ không, Nguyệt Nguyệt không dễ giận như vậy đâu.” Tiểu Thất nói. “Vả lại, ngươi cũng đâu có trêu chọc cô ấy, nếu cô ấy có thể từ chỗ ngươi lĩnh ngộ ra đạo của riêng mình, cô ấy còn phải cảm tạ ngươi nữa.”

 

“Cô ấy quả thực rất tốt. Đối với ngươi cũng rất tốt.” Thanh Y nói. “Ngươi đi theo cô ấy ta cũng yên tâm.”

 

“Ngươi không đi cùng ta sao?” Tiểu Thất níu lấy áo Thanh Y, lo lắng nhìn hắn.

 

“Ta…”

 

“Nếu ngươi không đi cùng ta, lỡ như Nguyệt Nguyệt không bảo vệ được ta thì sao? Vạn nhất một ngày nào đó ta lại bị người ta bắt đi thì sao? Nếu lại bị hút cạn linh lực, ta còn có thể khai mở linh trí lại không? Nếu ta lại quên mất ngươi thì sao? Ta… Oa…”

 

Tiểu Thất càng nói càng đau lòng, bật khóc nức nở.

 

Thanh Y nhìn thấy nước mắt của Tiểu Thất, bao nhiêu năm qua lại một lần nữa hoảng hốt. Nghĩ đến những điều cô bé nói, nếu tất cả đều trở thành sự thật…

 

Không, sẽ không, hắn sẽ không để điều đó trở thành sự thật!

 

“Được rồi, đừng khóc nữa, ta có nói là không đi cùng ngươi đâu.” Thanh Y dịu dàng lau nước mắt cho cô bé, an ủi.

 

Hắn vốn định nói mình đã quen ở đây rồi, nhưng hắn không thể để cô bé xảy ra chuyện lần nữa, hắn không biết mình còn có thể chịu đựng được nỗi đau mất đi cô bé một lần nữa không.

 

“Thật không?” Tiểu Thất nức nở hỏi.

 

“Tất nhiên là thật. Ta lừa ngươi bao giờ chưa?”

 

“Hừ, trước kia khi ngươi còn chưa lớn, ta còn là một cái nụ, ngươi thường xuyên lừa ta đấy thôi.” Tiểu Thất lôi chuyện hồi nhỏ ra nói.

 

“Đó đã là chuyện của mấy chục vạn năm trước rồi…” Thanh Y bất đắc dĩ.

 

“Dù xa xôi đến đâu thì nó cũng đã tồn tại.” Tiểu Thất hừ hừ.

 

“Thôi được. Sau khi lớn lên ta không lừa ngươi nữa.” Hắn nói.

 

“Đó là vì sau khi lớn lên ta thông minh hơn, ngươi không lừa được ta thôi.”

 

“…”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác

 

Bây giờ ngươi lại tự luyến rồi đấy.

 

“Được rồi, ta đã nói sẽ cùng ngươi ra ngoài, đừng khóc nữa.” Thanh Y thấy cô bé rơi lệ, tim cũng đau theo.

 

Năm đó, khi cô bé bị bắt đi ngay trước mắt hắn, nước mắt trên mặt cô bé đã làm hắn đau khổ mấy vạn năm. Bây giờ, hắn không muốn nhìn thấy nước mắt của cô bé nữa, cũng không chịu nổi nước mắt của cô bé.

 

“Người ta không kiểm soát được mà, ai bảo ngươi trêu ta.” Tiểu Thất lên án.

 

“Đều là lỗi của ta. Ngoan, không khóc nữa…” Thanh Y ôm Tiểu Thất vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô bé. “Nhưng mà, đi ra ngoài cùng ngươi ta cũng có điều kiện.”

 

“Điều kiện gì?” Tiểu Thất tựa vào n.g.ự.c hắn, giọng nghèn nghẹt hỏi.

 

“Tuy ta ra ngoài, nhưng trừ phi ngươi gặp nguy hiểm, nếu không dù gặp phải chuyện gì, ta cũng sẽ không ra tay.” Thanh Y nói.

 

“Ta cũng không cần ngươi ra tay. Ta biết, ngươi bây giờ bị Thiên Đạo ràng buộc, ta sẽ không để ngươi gặp nguy hiểm.” Tiểu Thất nói. “Sau khi ra ngoài, ta bảo vệ ngươi.”

 

“Ha ha… Được, ngươi bảo vệ ta.”

 

Thanh Y cười, tuy tính tình cô bé đã thay đổi không ít, nhưng đối với hắn vẫn như trước kia. Hạnh phúc khó có được này, hắn sẽ không để ai cướp đi khỏi tay mình nữa, dù là trời cũng không được!