“Ngươi là ai, dám đánh tiểu gia ta!” Người đó từ trên đất bò dậy, ôm bụng nhìn Tư Mã U Nguyệt.
“Đánh chính là ngươi!” Tư Mã U Nguyệt thu lại chân của mình.
“Ngươi là ai, dám đánh thiếu gia của Âu Dương gia!” Đám người đó cảnh giác nhìn Tư Mã U Nguyệt.
Họ vừa rồi cũng chưa thấy rõ nàng ra tay thế nào, nàng đã chạy đến đá bay Âu Dương Đông, tốc độ này, lực lượng này, làm cho họ đều trở tay không kịp.
Nhưng họ lại chưa từng gặp qua nàng!
Nhóm Tư Mã U Lân họ đều đã gặp qua, còn xảy ra không ít va chạm, nhưng người trước mắt này rõ ràng rất thân với họ, nhưng không ai nhận ra hắn.
“Ngươi thật to gan, chúng ta đã cảnh cáo người của học viện, không được đi lại gần gũi với họ, ngươi còn dám đi cùng họ, ta xem ngươi là không muốn sống nữa!”
Tư Mã U Nguyệt quay đầu lại liếc nhìn nhóm Tư Mã U Lân, thấy biểu cảm của họ liền biết, đây là thật.
“Các ngươi là cọng hành nào, tại sao ta phải nghe các ngươi?” Nàng liếc nhìn những người đó, không phải là những học sinh nhập học cùng họ, xem ra chắc là học sinh cũ.
Âu Dương Đông đi tới, ngưng tụ linh khí liền tấn công về phía Tư Mã U Nguyệt. “Dám đá tiểu gia ta, ta muốn ngươi hôm nay nằm ở đây không dậy nổi!”
Tư Mã U Nguyệt thấy hắn công kích, lại là thần vương cao cấp, còn cao hơn mình một cấp bậc. Nhưng công kích của hắn đối với nàng lại không có lực công kích quá lớn, nàng nhanh chóng kết một lớp phòng ngự trước mặt để chặn lại.
Hơn nữa, nàng nhân lúc này, ngưng tụ linh lực phản công trở lại. Âu Dương Đông không ngờ nàng trong tình huống như vậy còn có thể phản công, sững sờ một lúc, sự sững sờ này đã làm cho linh lực của Tư Mã U Nguyệt đánh trúng.
“Âu Dương thiếu gia!” Nhóm Tô Linh Nhi chạy tới, đỡ Âu Dương Đông lại lần nữa bị ném xuống đất lên.
“Ngươi thật to gan, lại dám làm tổn thương Âu Dương thiếu gia!”
Tư Mã U Nguyệt liếc nhìn Âu Dương Phi, nói: “Âu Dương, cùng họ với ngươi, đáng tiếc so với ngươi, nhân phẩm này kém xa.”
Đê tiện hạ lưu không nói, còn tàn nhẫn độc ác, động một chút là muốn g.i.ế.c người.
“U Nguyệt!” Nhóm Tư Mã U Lân đều lại đây, đứng bên cạnh nàng, không khí hai bên chạm vào là nổ ngay.
“Bắc Cung, đó là ai?” Tư Mã U Nguyệt hất cằm về phía Tô Linh Nhi, hỏi.
Nàng không quên, vừa rồi nữ nhân này nói những lời rất khó nghe!
“Đó là Tô Linh Nhi, là đứa con của một người tỷ tỷ của Bắc Cung Ngạo gả đến Tô gia ở Trung Châu.” Sắc mặt Bắc Cung Đường không tốt nói. “Nương của nó và Bắc Cung Ngạo quan hệ rất tốt.”
“Ra là từ nhà Bắc Cung ra, khó trách.” Tư Mã U Nguyệt cười lạnh.
“Ta không ngờ nó cũng ở học viện Thiên Phủ, từ khi biết ta vào đây, cũng đã tìm chúng ta gây phiền phức rất nhiều lần.” Bắc Cung Đường nói.
Nàng không nói ra là, vì người mà nó mang đến mỗi lần thực lực đều tương đối mạnh, nên họ đã bị bắt nạt rất nhiều lần. Đương nhiên, cũng là vì họ không muốn bại lộ mình có khế ước thú siêu thần thú nên mới như vậy.
Nhưng Tư Mã U Nguyệt sao có thể không đoán ra, từ biểu cảm không tự nhiên của nhóm Tư Mã U Lân, nàng đã hiểu.
“Bị người ta bắt nạt, khó trách không nói cho ta biết.” Nàng nói.
“Khụ khụ. Không phải thấy ngươi bận sao, hơn nữa, chúng ta cũng nghĩ mới đến mà gây ra động tĩnh quá lớn có chút không tốt.” Tư Mã U Minh nói.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác
“Cho nên để người ta bắt nạt?” Tư Mã U Nguyệt không đồng tình nhìn họ.
Họ cân nhắc là đến môi trường mới muốn khiêm tốn, nhưng đó là khi không ai bắt nạt, nếu bị người ta bắt nạt, dù có bại lộ lực lượng của mình thì đã sao?
“Là ta không muốn liên lụy mọi người.” Bắc Cung Đường nói.
Tư Mã U Nguyệt nhìn nàng thở dài, đụng đến chuyện riêng của nàng, nàng liền mất đi sự bình tĩnh và dũng khí thường ngày.
“Tô gia này rất mạnh?” Nàng hỏi.
“Mạnh hơn Doãn gia.” Bắc Cung Đường nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mạnh hơn Tiểu Bằng?”
Ực...
Bắc Cung Đường hiểu ý của Tư Mã U Nguyệt, đây là nói dù có mạnh đến đâu, cũng có Tiểu Bằng chống lưng cho nàng!
“Ta hiểu rồi.” Nàng gật đầu.
Nhóm Tô Linh Nhi và Âu Dương Đông thấy đối phương căn bản không xem mình ra gì, còn ở đó nói chuyện, cảm giác bị coi thường, ai nấy đều tức giận không thôi.
“Tuy học sinh cũ thường sẽ không bắt nạt tân sinh, nhưng cũng không thể chấp nhận được tân sinh khiêu khích chúng ta, nếu không người ta còn tưởng chúng ta, những học sinh cũ, không ra gì.” Một nam tử áo đen khác nói.
“Ta nhất định phải g.i.ế.c ngươi!” Âu Dương Đông gắt gao trừng mắt Tư Mã U Nguyệt.
“Chỉ bằng ngươi, cũng muốn g.i.ế.c ta!” Tư Mã U Nguyệt khinh miệt liếc qua, “Đối với những người muốn g.i.ế.c ta, ta từ trước đến nay đều không thích để lại hậu hoạn.”
“U Nguyệt, chuyện này hay là thôi đi, Âu Dương gia... ở bên ngoài vẫn là rất có thế lực.” Bắc Cung Đường nói.
“Âu Dương gia rất ngầu?” Tư Mã U Nguyệt hỏi.
Bắc Cung Đường gật đầu. Đây cũng là lý do nàng không muốn trực tiếp xung đột với họ.
Âu Dương Đông và Tô Linh Nhi quan hệ rất tốt, thậm chí nghe nói đang theo đuổi nàng, cho nên nghe thấy nàng nói muốn đến sửa trị Bắc Cung Đường, hắn chạy nhanh nhất.
Nếu không phải vì tân sinh mới vào không lâu, lúc này mà g.i.ế.c người không tốt, họ đã sớm ra tay với nhóm Bắc Cung Đường.
“Ngầu hơn Tiểu Bằng?” Tư Mã U Nguyệt lại hỏi.
Ực...
Bắc Cung Đường lắc đầu. Tiểu Bằng chính là Bằng điểu chi vương, tất cả bằng điểu đều phải nghe lời nó, Âu Dương gia dù thực lực không tồi, cũng không thể so được với Tiểu Bằng.
“Hắn đến học viện bao lâu rồi?”
“Gần một trăm năm.” Khúc Béo trả lời.
“Gần một trăm năm mà chưa vào được nội viện, chứng tỏ thiên phú của hắn cũng không ra sao.” Tư Mã U Nguyệt nói, “Nếu đã như vậy, ta có g.i.ế.c hắn, Âu Dương gia cũng sẽ không nói gì.”
“Ha ha ha, chỉ bằng ngươi cũng muốn g.i.ế.c ta?” Âu Dương Đông như nghe được một chuyện cười lớn, cười ha hả, “Các ngươi mấy người, đi, g.i.ế.c hết bọn chúng cho ta!”
“Vâng! Âu Dương thiếu gia.” Những người khác đều lộ ra sát khí, vì mặt mũi của học sinh cũ, hôm nay không thể để lại những người này!
Nhóm Tư Mã U Nguyệt cũng vận sức chờ phát động, chuẩn bị diệt đối phương.
Học viện Thiên Phủ không giống như học viện ở đại lục Dã Lân, ở đây không hạn chế sát phạt, nếu thực lực của ngươi vô dụng, bị g.i.ế.c trong học viện, học viện cũng sẽ không quản.
Ngay lúc hai bên sắp sống mái với nhau, một tiếng hét nhẹ từ trong học viện truyền ra.
“Dừng tay!”
Tư Mã U Nguyệt nghe thấy giọng nói này liền biết là ai đến.
Thác Bạt Yến Nhi đến trước mặt nhóm Tư Mã U Nguyệt, nói: “Âu Dương Đông, bạn của Thác Bạt Yến Nhi ta ngươi cũng dám nảy sinh sát tâm?”
Đồng hành còn có Phong Vô Ngân, Vương Khải và Mục Lâm.
“Thác Bạt cô nương, sao cô lại đến đây?” Âu Dương Đông thấy Thác Bạt Yến Nhi, kinh hãi đến toát mồ hôi lạnh.
Mấy ngày hôm trước hắn thấy Thác Bạt Yến Nhi dung mạo xinh đẹp, liền trêu ghẹo vài câu, kết quả bị một đám người đánh cho một trận, biết được nàng là tiểu thư của Thác Bạt gia ở Đông Lĩnh, trung vây, dọa hắn suýt nữa mất mạng. Hơn nữa thủ đoạn đánh người của nàng rất lợi hại, trông ra tay không nặng, nhưng đánh vào người lại cực đau.
Cho nên thấy nàng, hắn trong lòng lại dấy lên nỗi sợ hãi.