Bạo Sủng Cuồng Thê: Thần Y Ngũ Tiểu Thư

Chương 570: Kết cục của việc nhận sai người



Tìm nàng?



Tư Mã U Nguyệt hung hăng chớp mắt mấy cái. Nàng đã thay đổi dung mạo rồi, sao còn tìm nàng chứ?



Chẳng lẽ chỉ vì nàng là nữ nhân?



Nếu không phải vì thu lại linh lực thuộc tính quang minh khiến Huyễn Giới mất tác dụng, buộc phải hóa thành nữ trang, thì nàng đã giả làm một Ma tộc nam, dù xấu xí đến đâu cũng được!



“Các ngươi tìm ta làm gì? Ta có quen biết các ngươi đâu.” Thấy ánh mắt ghê tởm của bọn chúng, nàng theo bản năng nép sau lưng Ma Sát.



“Hắc Ngọc công chúa, ta khuyên ngươi đừng chống cự vô ích nữa. Chỉ cần ngươi còn ở Ma giới thì sẽ không thoát khỏi lòng bàn tay của chủ nhân ta đâu.” Tên kia nói.



Hắc Ngọc công chúa? Đó là cái thứ gì vậy?



“Hắc Ngọc nhất tộc là một trong những tộc có huyết thống cao quý nhất trong Ma tộc, trong cơ thể mang huyết mạch của thần thú Hống thời viễn cổ. Thực lực của họ cũng rất mạnh, nhưng xem ra tình hình hiện tại không ổn lắm.” Ma Sát biết Tư Mã U Nguyệt không hiểu những chuyện này nên cúi đầu giải thích cho nàng.



Nhìn đôi tai dài của nàng và bàn tay đầy lông đang níu lấy áo mình, trông cũng có chút giống người của Hắc Ngọc nhất tộc thật.



“Tiểu Hống không phải là thần thú thuộc hệ quang minh sao?” Tư Mã U Nguyệt khó hiểu, thần thú quang minh và ma thú hắc ám sao lại có quan hệ huyết thống được?



“Sau này ngươi sẽ hiểu.”



Ma Sát không muốn nói nhiều, nàng bĩu môi, quát những người kia: “Ta không phải cái công chúa gì gì đó của các ngươi, các ngươi nhận nhầm người rồi.”



“Trông thế này, lại nói được ngôn ngữ của nhân loại, không phải Hắc Ngọc công chúa thì là ai?” Tên cầm đầu phất tay, “Đem bọn chúng về.”



“Người của Chưởng gia?” Hoa Cảnh nhìn đám người đó, lạnh mặt nói: “Chưởng gia các ngươi lại dám động thủ với Hắc Ngọc nhất tộc, lá gan có phải hơi lớn quá không?”



“Chuyện mà Chưởng gia ta muốn làm, chưa đến lượt kẻ khác xen vào.” Tên đó nói, “Vốn nghe nói Hắc Ngọc công chúa chỉ có một mình, không ngờ các ngươi lại đi cùng nàng. Bất kể các ngươi quen biết từ trước hay chỉ mới gặp, nếu đã thấy chuyện này thì xin lỗi, ngoài Hắc Ngọc công chúa ra, những kẻ khác không được để lại người sống!”



“Vâng.”



Thực lực của người Chưởng tộc đều không yếu, nhưng gặp phải Tiểu Mộng thì vẫn chưa đủ tầm. Thân hình nàng ta vừa động, Tư Mã U Nguyệt chỉ cảm thấy một bóng đen lướt qua, toàn bộ đám người kia đã ngã gục.



“Hừ, ghét nhất là những kẻ dám có ý đồ với Nguyệt Nguyệt!” Tiểu Mộng dẫm lên người cuối cùng như một đứa trẻ.



Hoa Tu và Hoa Cảnh trợn mắt há mồm nhìn tiểu nhân nhi đang nhảy tưng tưng, đặc biệt là Hoa Tu, miệng sắp rớt xuống đất.



“Tiểu Mộng.” Tư Mã U Nguyệt vẫy tay gọi, Tiểu Mộng mới chịu buông tha cho t.h.i t.h.ể đó, quay về bên cạnh nàng.



“Nguyệt Nguyệt, ngươi yên tâm, bọn chúng không dám đến bắt ngươi nữa đâu.” Suy nghĩ của Tiểu Mộng rất đơn giản, kẻ nào bắt Nguyệt Nguyệt đều là người xấu.



“Ta...”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác



Tư Mã U Nguyệt vừa nói một chữ, thân hình Ma Sát đột nhiên khẽ động, tay phải hút về một hướng, một bóng đen ở gần đó liền bị hút tới, bị hắn bóp chặt yết hầu.



“Chờ đã.” Tư Mã U Nguyệt vội kêu lên, bàn tay đang siết chặt của Ma Sát bất giác dừng lại.



Hắn liếc nhìn Tư Mã U Nguyệt, tỏ vẻ không vui khi bị nàng xen vào.



“Còn chưa làm rõ đối phương là ai mà.” Tư Mã U Nguyệt nhếch miệng giải thích.



“Ư... ư...” Bóng đen kia dùng hai tay nắm lấy tay Ma Sát, cố gắng gỡ ra.



“Ngươi là Hắc Ngọc công chúa?” Hoa Cảnh đánh giá bóng đen, không chắc chắn hỏi.



“Grừ...” Bóng đen nhe răng với Hoa Cảnh, nhưng dáng vẻ ấy lại quá đáng yêu nên chẳng hề đáng sợ chút nào.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phản ứng này của nàng ta cũng đã chứng thực thân phận Hắc Ngọc công chúa.



Tư Mã U Nguyệt nhìn nàng ta, rồi lại nhìn bộ dạng của mình, ngoài ngũ quan khác nhau, những chỗ khác trông thật sự rất giống. Chẳng trách đám người kia lại nhầm nàng là Hắc Ngọc công chúa.



“Buông ta ra!” Hắc Ngọc công chúa nhấc chân đá về phía Ma Sát.



Ánh mắt Ma Sát tối sầm lại, tay vung lên, Hắc Ngọc công chúa liền bị hắn ném văng ra, đập mạnh xuống đất.



“Phụt...”



Hắc Ngọc công chúa chống tay xuống đất, phun ra một ngụm m.á.u màu tím nhạt.



“Máu màu tím...” Tư Mã U Nguyệt thấy m.á.u của Hắc Ngọc công chúa, có chút tò mò bước tới.



Những Ma tộc nàng từng gặp, m.á.u của họ hoặc là màu xanh lam, hoặc là màu đỏ như nhân loại, m.á.u màu tím nhạt này là lần đầu tiên nàng thấy.



“Ngươi đừng qua đây! Bằng không ta sẽ c.h.ế.t ngay tại đây! Cho các ngươi không ai có được ta!” Hắc Ngọc công chúa rút một con d.a.o găm kề lên cổ mình.



“Chúng ta vừa mới cứu ngươi.” Tư Mã U Nguyệt dừng bước, nói: “Ngươi cũng thấy rồi đó, bọn chúng xem ta là ngươi, nhờ vậy mà ngươi thoát được một kiếp. Chúng ta cũng đã phát hiện ra ngươi từ trước, nếu giao ngươi cho bọn chúng thì ngươi đã bị bắt đi rồi.”



Ánh mắt Hắc Ngọc công chúa lóe lên, không phủ nhận sự thật này.



“Nhưng các ngươi cũng muốn g.i.ế.c ta.” Nàng ta ngước nhìn Ma Sát, sát khí vừa rồi của hắn là thật, nếu không phải Tư Mã U Nguyệt gọi kịp thời, nàng ta đã c.h.ế.t rồi.



“Ngươi vốn đã bị thương, nếu không chữa trị sẽ càng nghiêm trọng hơn.” Tư Mã U Nguyệt nhìn bộ dạng của nàng ta, thầm nghĩ Ma Sát ra tay thật tàn nhẫn, chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc. “Ta có thể cứu ngươi.”



Trong mắt Hắc Ngọc công chúa lóe lên vẻ kinh ngạc, không ngờ nàng lại nói như vậy.



Tư Mã U Nguyệt lấy ra một lọ đan dược, đi tới, lấy một viên đưa đến trước mặt nàng ta.



Tiểu Mộng chạy tới, kéo áo nàng, nhìn chằm chằm Hắc Ngọc công chúa, thấy nàng ta không động đậy, liền không vui nói: “Nguyệt Nguyệt nói có thể chữa thương cho ngươi thì chắc chắn có thể. Nếu muốn g.i.ế.c ngươi, cần gì phải dùng cách này?”



Hắc Ngọc công chúa vừa rồi trốn ở xa đã thấy Tiểu Mộng trong nháy mắt tiêu diệt toàn bộ đám người kia, nghĩ lại thấy lời nàng ta nói cũng đúng, lúc này mới đưa tay nhận lấy đan dược rồi uống.



Viên đan dược này là do Tư Mã U Nguyệt thuận tay luyện chế lúc luyện đan cho Ma Sát, không ngờ bây giờ lại có tác dụng.



Hắc Ngọc công chúa uống đan dược xong, thương thế đỡ hơn nhiều, ánh mắt nhìn Tư Mã U Nguyệt cũng dịu đi một chút.



“Cảm ơn ngươi.”



“Không cần cảm ơn, ai bảo ngươi có quan hệ với Tiểu Hống nhà ta chứ!” Tư Mã U Nguyệt nhìn hai đôi tai dài trên đầu Hắc Ngọc công chúa, thật sự rất giống Tiểu Hống, không nhịn được đưa tay ra sờ thử.



Hắc Ngọc công chúa giật mình ngây người, nhìn chằm chằm Tư Mã U Nguyệt, theo bản năng vung tay định tát. May mà Tiểu Mộng tay mắt lanh lẹ đã bắt được.



“Ngươi đúng là không biết điều, Nguyệt Nguyệt cứu ngươi mà ngươi còn dám đánh nàng!” Trong mắt Tiểu Mộng sát khí dâng trào.



“Khụ khụ, chắc là các ngươi đã phạm vào điều cấm kỵ của Hắc Ngọc nhất tộc rồi.” Hoa Cảnh ở bên cạnh giải thích.



“Cấm kỵ gì?” Tư Mã U Nguyệt khó hiểu, mình chỉ sờ tai nàng ta một cái mà đã phạm vào cấm kỵ ư?



“Ở Hắc Ngọc nhất tộc, không thể tùy tiện sờ tai người khác.” Hoa Cảnh nói, “Nếu tai mình bị nam tử sờ, điều đó có nghĩa là người đó muốn cưới mình.”



“Nhưng ta là nữ mà!”



“Nếu là nữ, vậy có nghĩa là nữ nhân đó muốn đùa giỡn nàng.”



Tư Mã U Nguyệt mặt đầy vạch đen, cảm giác như có một con quạ đen đang bay qua đầu mình.