Dù mấy năm nay nàng tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn luôn không ngừng lo lắng. Mỗi khi thực lực tăng lên một chút, tim nàng lại đập thình thịch, chỉ sợ một ngày nào đó cơ thể này không chịu nổi mà phát nổ.
Nếu Hắc Ngọc tộc cũng đồng thời sở hữu thuộc tính hắc ám và quang minh, có lẽ nàng có thể tìm được chút manh mối để giải quyết vấn đề của mình.
“Hắc Ngọc tộc luôn sống ở Ma giới, có còn thuộc tính quang minh hay không cũng chưa chắc.” Tiểu Hống nói.
Lần này Tư Mã U Nguyệt không giận, ôm Tiểu Hống lên, véo đôi tai dài của nó, nói: “Nếu họ đã từng có, dù bây giờ không còn, thì trước kia chắc chắn cũng có cách giải quyết vấn đề này, đến lúc đó ta sẽ hỏi Ba Giai Tư.”
“Ừm ừm, biết đâu họ lại có cách hay!” Tiểu Hống nịnh nọt phụ họa, “Cho nên nói cứu người vẫn là tốt.”
“Đây là mèo mù vớ phải cá rán, lần sau ngươi còn đưa ra quyết định không đáng tin cậy như vậy, ta nhất định không tha cho ngươi.” Tư Mã U Nguyệt dọa.
“Ta biết rồi...” Tiểu Hống vốn định cãi lại, nhưng vừa ngước lên đã thấy đôi mắt trợn tròn của nàng, ánh mắt đó như muốn nói nếu nó còn cãi, chắc chắn sẽ không tha.
Thế là, nó đành ngoan ngoãn nhận sai.
Tại mấy nơi hiểm trở ở Ma giới, đột nhiên xuất hiện mấy con mắt khổng lồ. Từng cặp mắt nhìn lên ký hiệu đang từ từ hình thành trên không trung, trong đôi mắt m.ô.n.g lung lóe lên vẻ vui mừng, sau đó thân hình to lớn như ngọn núi từ từ trồi lên khỏi mặt đất, trên lưng dài đã mọc đầy cây cối.
Một con sông chảy qua đầm lầy, một ký hiệu từ từ hiện lên trên mặt sông, con sông đột nhiên tách ra làm đôi, một con cự xà khổng lồ bay ra từ trong sông, hóa ra lòng sông chính là thân của cự xà.
Những ma thú này dường như nghe thấy tiếng gọi nào đó, run rẩy thân mình, ngay sau đó như những tia sáng phóng về cùng một hướng.
Mà người ở Ma giới không hề hay biết gì về chuyện này, cũng không biết rằng, cục diện của thế giới này sắp có một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Ba Giai Tư và những người khác còn chưa trở về, Ma Sát đã đến tìm Tư Mã U Nguyệt, bảo nàng ở đây chờ Hoa Tu và mọi người, hắn phải ra ngoài một chuyến.
Tư Mã U Nguyệt thấy hắn không định cho mình đi theo, biết chắc khoảng cách không xa, nàng lại đang bận tâm đến chuyện của Hắc Ngọc tộc nên gật đầu tỏ ý đã biết, cũng không hỏi hắn đi đâu.
Ma Sát rời đi không lâu, Ba Giai Tư và mọi người đã trở về, đi cùng họ còn có hai người của Hắc Ngọc tộc đã hóa hình người.
“Ba Giai Tư, ta có chuyện muốn hỏi ngươi một chút.” Tư Mã U Nguyệt vừa thấy Ba Giai Tư đã vội vàng gọi nàng lại.
Ba Giai Tư vừa cứu được hai tộc nhân, có chút vui vẻ, chạy tới hỏi: “Ngươi muốn hỏi gì?”
Tư Mã U Nguyệt nhìn Hoa Tu và những người khác, rồi kéo Ba Giai Tư vào phòng mình, bộ dạng thần bí khiến Ba Giai Tư tò mò không thôi.
“Sao vậy?” Ba Giai Tư hỏi.
“Ta nghe nói trong cơ thể các ngươi có huyết mạch của thần thú Hống thời viễn cổ, có thật không?” Tư Mã U Nguyệt hỏi.
Ba Giai Tư gật đầu nói: “Đúng vậy, chính vì chúng ta có huyết mạch của thần thú viễn cổ nên mới có địa vị cao nhất trong Ma Thỏ tộc. Sao vậy?”
“Thần Hống là linh thú thuộc tính quang minh, các ngươi là ma thú, vậy trên người các ngươi có phải đồng thời sở hữu cả thuộc tính quang minh và hắc ám không?”
“Đúng vậy. Tộc nhân của chúng ta khi sinh ra đều có hai loại thuộc tính.” Ba Giai Tư không định giấu giếm ân nhân cứu mạng của mình, hơn nữa chuyện này ở Ma giới cũng không phải là bí mật gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy các ngươi xử lý hai loại thuộc tính này như thế nào?” Tư Mã U Nguyệt hỏi.
“Cái này ta cũng không biết, đều là khi tộc nhân sinh ra đã được giải quyết rồi.” Ba Giai Tư nói, “Ngươi biết đấy, ở đây thuộc tính quang minh rất ít, nên khi sinh ra sẽ loại bỏ thuộc tính quang minh, giữ lại thuộc tính hắc ám trong cơ thể.”
“Vậy bây giờ trong cơ thể các ngươi chỉ có một loại thuộc tính?” Tư Mã U Nguyệt có chút thất vọng, nếu khi sinh ra đã chọn loại bỏ một loại, vậy thì không biết có tác dụng gì với nàng không.
“Đúng vậy.” Ba Giai Tư nói, “Ta biết, trong cơ thể ngươi chắc chắn cũng có thuộc tính hắc ám và quang minh, nhưng phương pháp đó ta không biết, chỉ có trưởng lão chấp hành trong tộc và tổ phụ ta biết. Đợi cứu được tổ phụ ta, ta sẽ nhờ ngài ấy nghĩ cách giúp ngươi.”
“Được, vậy cảm ơn ngươi.” Tư Mã U Nguyệt đáp. Dù không biết phương pháp này có tác dụng với nàng không, nhưng có vẫn là một tia hy vọng.
“Cảm ơn ta làm gì, ngươi đã cứu mạng ta, ta còn chưa kịp cảm ơn ngươi đâu! Hơn nữa, ngươi còn luyện giải độc đan cho tộc nhân của ta, đây là đại ân đối với cả tộc chúng ta, ta còn chưa biết báo đáp ngươi thế nào, nếu phương pháp đó hữu dụng với ngươi thì còn gì tốt bằng.” Ba Giai Tư cười nói.
Tư Mã U Nguyệt nhìn ánh mắt chân thành của Ba Giai Tư, trong lòng thầm cảm thán, ai nói người Ma tộc đều bản tính tàn bạo? Như Tiểu Mộng và Ba Giai Tư không phải là đơn thuần thiện lương sao?
Đêm đó, Hoa Diễm đã mang toàn bộ dược liệu cần thiết đến, thời gian sau đó nàng luôn ở trong phòng bế quan luyện đan, còn Ba Giai Tư và Hoa Tu thì thỉnh thoảng ra ngoài mang về một vài người.
Khi nàng luyện chế xong toàn bộ đan dược, Hoa Tu và mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng lên đường đi giải cứu người của Hắc Ngọc tộc.
“Sư huynh ta đâu? Vẫn chưa về sao?” Tư Mã U Nguyệt nhìn một vòng, không thấy bóng dáng Ma Sát.
“Vẫn chưa. Ngươi không biết hắn đi đâu à?” Hoa Tu hỏi.
“Ta không hỏi.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác
“...”
Mọi người ngơ ngác nhìn nàng, họ không phải là sư huynh muội sao, sao lại không hỏi người ta đi đâu.
Đúng lúc này, Ma Sát từ bên ngoài bước vào, nói: “Ta về rồi.”
Ở đây, địa vị của Hoa Diễm và huynh đệ Hoa Cảnh là cao nhất, Hoa Diễm đã biết Ma Sát có liên quan đến vị mà họ đang chờ đợi nên cũng rất tôn trọng hắn. Thấy hắn trở về, Hoa Diễm mới ra lệnh xuất phát.
Hoa tộc ở Ma giới cũng là một thế lực lớn, tuy bị tổ tộc bắt đi tộc trưởng và tiêu diệt một số chi nhánh, nhưng lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, họ đã tìm được một trận pháp sư khá lợi hại trong thời gian U Nguyệt luyện đan và bố trí một Truyền Tống Trận tạm thời.
Tư Mã U Nguyệt quan sát kỹ Truyền Tống Trận đó, cũng gần giống với ở Cổ Đại đại lục, chỉ có một vài khác biệt nhỏ.
Lần này đi cũng không có nhiều người, đa phần là những người của Hắc Ngọc tộc đã được tập hợp lại trong mấy ngày qua.
Tư Mã U Nguyệt có chút bất an đứng trong trận pháp, khi cảm giác choáng váng trời đất bao trùm lấy nàng, nàng biết, chuyến đi lần này sẽ rất khó chịu.
Quả nhiên, vừa ra khỏi Truyền Tống Trận, nàng đã nôn thốc nôn tháo, theo lời nàng nói là mật cũng nôn ra hết.
Hoa Cảnh và mọi người sắp xếp cho nàng và Ma Sát ở một khách điếm, nơi này cách Hắc Ngọc tộc còn một khoảng, họ còn phải đi thêm hai ngày đường nữa mới tới.
Tư Mã U Nguyệt mệt mỏi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, nhớ lại những lần trước đây mỗi khi thế này Bắc Cung Đường đều sẽ đến chăm sóc nàng, nghe tiếng mở cửa, nàng còn tưởng là Bắc Cung Đường đã theo đến Ma giới.