Bạo Sủng Cuồng Thê: Thần Y Ngũ Tiểu Thư

Chương 578: Tỷ sẽ che chở cho ngươi



Hoa, Hoa Hoa?



Khóe miệng Tư Mã U Nguyệt giật giật, nhìn bộ dạng “ngươi phải gọi là Hoa Hoa” của Tiểu Mộng, nàng biết con bé vẫn còn tức giận vì vương của loài hoa ăn thịt người suýt nữa đã nuốt chửng bọn họ.



Vương của loài hoa ăn thịt người tức muốn chết, mình uy vũ như vậy, sao có thể gọi bằng một cái tên khó nghe đến thế! Nhưng nó còn chưa kịp lên tiếng, Tiểu Mộng đã nói tiếp.



“Không muốn gọi là Hoa Hoa? Chẳng lẽ muốn gọi là Hoa Hoa Vương? Vương Hoa Hoa? Hay Hoa Vương Hoa?” Tiểu Mộng một tay nắm lấy gốc rễ mảnh khảnh của nó, nói: “Nói đi, mấy cái tên này ngươi chọn cái nào? Nếu ngươi không chọn, ta sẽ bảo Xích Diễm ca ca đến xử lý ngươi đó!”



Thông qua khế ước, vương của loài hoa ăn thịt người tự nhiên biết Xích Diễm là loại tồn tại gì, vừa nghe Tiểu Mộng lôi Xích Diễm ra, nó đành phải thỏa hiệp.



“Vậy… vẫn là gọi Hoa Hoa đi.” Hoa Hoa Vương, Vương Hoa Hoa gì đó nghe thật quá khó nghe!



“Cứ quyết định vậy đi! Hoa Hoa, sau này ngươi chính là một thành viên trong gia đình chúng ta. Ngươi yên tâm đi, có tỷ ở đây che chở cho ngươi!” Tiểu Mộng cười tủm tỉm nói.



Tư Mã U Nguyệt đứng một bên ôm trán, sao nàng lại có cảm giác Tiểu Mộng đã bị dạy hư thế này?



“Tiểu Mộng, con đừng học theo bọn Tiểu Hống!”



Tiểu Mộng hái đóa hoa của Hoa Hoa xuống, cài lên tóc Tư Mã U Nguyệt, trông cũng rất hợp.



“Nguyệt Nguyệt, con không có bị dạy hư đâu!” Tiểu Mộng nắm tay nàng làm nũng, “Là bọn Á Quang nói đó, bảo con phải học tập sự vô sỉ và vô lại của Tiểu Hống, học sự giảo hoạt của Thiên Âm, học sự ổn trọng của Trọng Minh, học sự bá khí của Tiểu Bằng và Xích Diễm, con đều đang học rất nghiêm túc đó!”



Tư Mã U Nguyệt đỡ trán, cả ngày ở cùng bọn Tiểu Hống, “mưa dầm thấm lâu” đã đủ lợi hại rồi, bây giờ còn cố tình học theo, thật không biết Tiểu Mộng đơn thuần ngày xưa sẽ biến thành bộ dạng gì.



“Tiểu Mộng, con đừng nghe bọn chúng, cứ là chính mình là được rồi.” Nàng nói với Tiểu Mộng một cách thấm thía.



“Vâng, con sẽ là chính mình.” Tiểu Mộng nghiêm túc gật đầu. Nàng nhất định sẽ nghiêm túc trở thành một nàng Tiểu Mộng vừa vô sỉ vô lại, vừa giảo hoạt, lại vừa ổn trọng bá khí!



Tư Mã U Nguyệt nhìn nụ cười ngây thơ của con bé, sao lại cảm thấy mí mắt cứ giật liên hồi thế này?



Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác

Mà mấy người Hoa Cảnh vẫn luôn chú ý tình hình bên này, nghe Tiểu Mộng nói ra tên của những khế ước thú của Tư Mã U Nguyệt, trong lòng kinh ngạc thán phục, không ngờ nàng lại có nhiều khế ước thú đến vậy, ở Nhân giới nhất định là một nhân vật phi thường.



Tư Mã U Nguyệt và mọi người ở trên núi mấy ngày, ba ngày sau, Hoa Cảnh và Ba Giai Tư cũng dẫn người của mình rời đi, chỉ còn lại Tư Mã U Nguyệt và Ma Sát, cùng với Tiểu Mộng đang tràn đầy tò mò với cả ngọn núi.



Tiểu Mộng tay cầm một đóa hoa đi lại trong núi, gặp ma thú nào cũng không dám trêu chọc nàng. Đùa sao, ai mà không biết đóa hoa hung tàn trong tay nàng chứ!



Chỉ có con ma hùng không có mắt lúc đầu mới làm chuyện ngu ngốc như vậy, đáng đời suýt bị ăn thịt!



Thật không biết là vị hảo nhân nào đã thu phục tai họa này, bọn chúng đều cảm động đến rơi nước mắt!



Có Hoa Hoa ở bên, Tư Mã U Nguyệt liền để mặc Tiểu Mộng ra ngoài chơi, còn mình thì ở trong lều nghiên cứu những dược liệu Ma giới thu được.



“Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt! Ra xem này.” Giọng Tiểu Mộng từ bên ngoài vọng vào, nghe tiếng gọi, Tư Mã U Nguyệt đặt đồ trong tay xuống, bước ra khỏi lều.



Vừa ra ngoài, nàng lập tức không bình tĩnh nổi, vội kéo Tiểu Mộng lại, hít một hơi thật sâu, nói: “Con mang nhiều ma thú về như vậy làm gì?”



Tiểu Mộng cười hì hì: “Bọn chúng nói muốn đi theo Nguyệt Nguyệt mà.”



“Con dụ dỗ bọn chúng từ đâu về vậy? Ai dạy con dụ dỗ chúng? Đã bảo đừng học theo Tiểu Hống rồi mà.” Tư Mã U Nguyệt xoa xoa thái dương, nàng thấy đau đầu quá!



“Con đâu có học theo Tiểu Hống, lúc trước nó chỉ dụ dỗ được Á Quang và Tiểu Bằng về thôi, còn con dụ cả một bầy về, nhiều hơn nó nhiều! Con đây là trò giỏi hơn thầy.” Tiểu Mộng ngụy biện.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Còn học cả tài ngụy biện của Thiên Âm nữa!” Tư Mã U Nguyệt đưa tay chọc vào đầu Tiểu Mộng.



“Thiên Âm tuy giảo hoạt, nhưng thường không thể hiện rõ, con và nó vẫn khác nhau.” Tiểu Mộng cười nói.



“Được rồi được rồi, con bảo bọn chúng mau về hết đi.” Tư Mã U Nguyệt phẩy tay, nhìn những con ma thú xấu xí kia, trong lòng nàng ngán ngẩm muốn chết.



“Nguyệt Nguyệt không thích ạ? Vậy được rồi.” Tiểu Mộng xoay người, hai tay chống nạnh nói với đám ma thú: “Nguyệt Nguyệt nhà ta nói, không thể thu nhận các ngươi, các ngươi về hết đi.”



Bộ dạng bá khí nhỏ bé đó, thật đúng là có chút cảm giác của tiểu bá vương trong núi.



Tư Mã U Nguyệt nhìn bộ dạng của Tiểu Mộng, học theo Tiểu Bằng ra dáng ra hình, nàng đột nhiên cảm thấy, có phải mình đã phát hiện quá muộn không? Bộ dạng này của Tiểu Mộng là đã định hình rồi!



Nghĩ đến cô bé ban đầu chỉ vì ăn nhiều một chút cũng cảm thấy áy náy, nàng thầm gào thét trong lòng: “Mấy con thú kia, trả lại Tiểu Mộng đáng yêu cho ta!”



Mà mấy con thú trong tháp linh hồn thì đứa nhìn trời, đứa ăn uống, đứa ngủ say, đều chẳng thèm để ý đến tiếng gào thét của nàng.



Ừm, chuyện này đều là do bọn chúng làm, không liên quan đến mình.



Tư Mã U Nguyệt không khỏi thầm trợn trắng mắt, từng đứa một, mặt dày thật!



Mà đám ma thú kia, thấy Tiểu Mộng cứ thế bảo chúng rời đi, có chút không tình nguyện, đứng yên tại chỗ không đi. Hoa Hoa trong tay Tiểu Mộng lập tức nổi giận, quát: “Không muốn đi thì ở lại làm bữa tối cho lão tử! Vừa hay lão tử đang đói!”



“Chúng tôi còn có chút việc, về trước đây. Tiểu Mộng sau này có rảnh thì đến chơi nhé!”



“Đúng đúng đúng, chúng tôi cũng có việc, Tiểu Mộng, chúng tôi đi trước nha.”



“Chúng tôi cũng vậy.”



“…”



Chưa đầy hai phút, ma thú đầy thung lũng đã chạy sạch, tốc độ đó như thể có ai đang đuổi theo sau lưng chúng.



Thật ra cũng đúng, chẳng phải có một vương hoa ăn thịt người đang nghiến răng ken két đó sao? Nếu chạy chậm, nói không chừng thật sự sẽ thành bữa ăn trong bụng nó.



Tư Mã U Nguyệt lấy Hoa Hoa từ tay Tiểu Mộng, cười nói: “Làm tốt lắm, lần sau có chuyện như vậy, lại giao cho ngươi.”



“Ta đã nói là ngươi sẽ không thích, Tiểu Mộng không tin, cứ nhất quyết mang chúng về cho ngươi xem.” Hoa Hoa đã quen với vị chủ nhân này của mình.



“Tiểu Mộng muốn ta thu nhận thêm người bên cạnh, sau này đi lại trên đại lục sẽ an toàn hơn một chút.” Tư Mã U Nguyệt xoa đầu Tiểu Mộng, nói.



Khuôn mặt vốn đang có chút thất vọng của Tiểu Mộng lập tức vì lời nói của nàng mà nở nụ cười rạng rỡ.



“Nhưng mà này, Hoa Hoa, ngươi là đực hay là cái vậy, cái tiếng ‘lão tử’ tự xưng nghe thuần thục ghê.” Tư Mã U Nguyệt gõ nhẹ vào đóa hoa, tò mò hỏi.



Hoa Hoa rung rung mấy chiếc lá trên cành, nói: “Ta không nói cho ngươi đâu! Đây là bí mật.”



“Không nói thì thôi.” Tư Mã U Nguyệt nói, “Dù sao ngươi bây giờ cũng tên là Hoa Hoa, là đực cũng gọi Hoa Hoa, là cái cũng gọi Hoa Hoa.”



“Phụt...”



Ba Giai Tư cười bước ra từ một bên, nói: “Ma thú hệ thực vật ban đầu không có giới tính, sau khi hóa hình thành nam hay nữ đều là do chúng muốn trở thành gì thì quyết định.”