Bạo Sủng Cuồng Thê: Thần Y Ngũ Tiểu Thư

Chương 770: Phần thưởng ngoài ý muốn



 

 

“U Nguyệt, rốt cuộc ngày đó đã xảy ra chuyện gì? Sao muội lại bị thương đến mức ngay cả Hứa lão sư cũng đành bó tay vậy?” Khúc Béo vừa bước vào, thấy Tư Mã U Nguyệt đã vội vàng hỏi han.

 

“U Nguyệt, muội thấy trong người thế nào rồi?” Ngụy Tử Kỳ quan tâm cất lời.

 

Tư Mã U Nguyệt mỉm cười với họ, vẫy tay ra hiệu: “Mọi người lại đây ngồi đi, lát nữa ta sẽ kể cho.”

 

Bắc Cung Đường đến ngồi cạnh U Nguyệt, nói: “Sắc mặt muội vẫn còn tái nhợt lắm, sao mới nghỉ có một ngày đã ra ngoài rồi?”

 

“Đã không sao rồi.” Tư Mã U Nguyệt đáp.

 

“U Nguyệt, muội kể cho bọn ta nghe chuyện ngày hôm đó đi…”

 

Tư Mã U Nguyệt chỉ kể lại một cách đơn giản, đại khái là nàng bị quỷ khí đả thương ra sao, sau đó được Viên Thiệu Kiệt và những người khác cứu giúp.

 

“Thứ đó vẫn còn trong cơ thể muội sao?” Tư Mã U Lân nhíu mày.

 

Nếu thật sự như vậy, chẳng phải nàng lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm sao?

 

“Đạo tử khí đó bây giờ không uy h.i.ế.p được ta nữa đâu. Chỉ là ta vừa mới tỉnh lại, chưa có thời gian xử lý, đợi ta dưỡng thương xong sẽ thu thập nó sau. Mọi người không cần lo lắng.”

 

“Quỷ khí thuộc về dị giới, muội có chắc là thu thập được nó không?” Khúc Béo bất an hỏi, “Hay là chúng ta đi tìm viện trưởng hoặc Hứa lão sư hỏi thử xem sao.”

 

“Viện trưởng và sư phụ ta đều không còn ở học viện nữa rồi. Nếu ta thật sự không xử lý được, đến lúc đó hẵng đi tìm người giúp.” Tư Mã U Nguyệt cũng không vội.

 

Đạo tử khí kia hiện đang rất an phận trong cơ thể nàng, một khi nàng đã có phòng bị thì nó đừng hòng điều động được hắc ám lực lượng trong người nàng nữa.

 

Nghĩ đến luồng tử khí tuôn ra lúc trước, trong lòng nàng vô cùng nghi hoặc, bởi nàng vẫn luôn cho rằng trong cơ thể mình chỉ có hắc ám thuộc tính, chưa bao giờ biết lại tồn tại tử khí, ngay cả Xích Diễm và Ma Sát trước đó cũng không hay biết.

 

Bởi vậy, nàng vẫn không dám chắc chắn mẫu thân mình rốt cuộc là Ma tộc hay Quỷ tộc.

 

Thế nhưng không ngờ, khi đạo tử khí kia vừa xâm nhập vào cơ thể, tử khí trong người nàng chẳng biết từ đâu lập tức trào ra, lại còn nhiều đến thế, ngay cả tháp trì mà linh hồn tháp mới tạo ra cũng bị lấp đầy hơn nửa, chẳng hề kém cạnh tháp trì chứa hắc ám thuộc tính bên cạnh.

 

“Đây có lẽ là sức mạnh mà mẫu thân ngươi để lại.” Ma Sát suy đoán.

 

“Mẫu thân?”

 

“Ừm. Nếu không thì chẳng nghĩ ra được nguyên nhân nào khác.”

 

“Có lẽ vậy.”

 

Thật ra nàng cũng đã nghĩ đến, mẫu thân lưu lại tử khí trong cơ thể nàng, có lẽ là để một khi phong ấn được giải trừ, hắc ám lực lượng và quang minh lực lượng có thể đối kháng lẫn nhau. Chỉ là, có lẽ người cũng không ngờ rằng, tử khí của nàng lại bị một đạo lực lượng của tên Quỷ tộc hắc y nhân kia kích phát toàn bộ, khiến nàng suýt chút nữa hương tiêu ngọc vẫn.

 

“U Nguyệt, muội đang nghĩ gì vậy?” Bắc Cung Đường thấy Tư Mã U Nguyệt ngẩn người, bèn lên tiếng hỏi.

 

Tư Mã U Nguyệt hoàn hồn sau cơn trầm tư, thấy mọi người đều đang nhìn mình, liền nói: “Không có gì, chỉ đang nghĩ đến chuyện của Phong Vân Bảng thôi.”

 

“Phong Vân Bảng?”

 

“Ta vừa mới nghe Mao chủ nhiệm và một vị lão sư khác bàn về việc này trong văn phòng của ngài ấy.”

 

“Với thực lực của muội, chẳng phải tùy tiện cũng lấy được hạng nhất sao?” Khúc Béo cười hì hì.

 

“Thời gian đã định chưa?” Tư Mã U Nhiên hỏi.

 

Trước đó không rõ nguyên do gì mà thời gian tổ chức Phong Vân Bảng cứ thay đổi liên tục, hoàn toàn không giống phong cách trước đây.

 

“Định rồi, ba tháng sau.” Tư Mã U Nguyệt nói, “Vừa hay chúng ta cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, có thể đi đổi tích phân rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“U Nguyệt, trong thời gian này muội không đi đâu, hay là bọn ta vào linh hồn tháp của muội tu luyện đi. Ở chỗ Tiểu Linh Tử tốt hơn tu luyện tháp nhiều, linh lực vừa dồi dào, thời gian lại còn dài nữa.” Khúc Béo chớp đôi mắt to tròn nhìn nàng.

 

Tư Mã U Nguyệt nghĩ cũng phải. “Nhưng tu luyện giá trị vẫn phải đi đổi, để dành dùng lúc ta không ở học viện.”

 

“Ừm. Ta và nhị đệ đi trước.” Tư Mã U Minh nói.

 

“Được.”

 

Tư Mã U Nguyệt và mọi người trò chuyện một lúc thì Tư Mã U Minh và Tư Mã U Tề cũng quay về. Cả hai đều mang vẻ mặt tươi cười.

 

“Sao lại vui vẻ thế?”

 

“Lúc nãy bọn ta đi đổi tu luyện giá trị, vị lão sư đó nói, chúng ta mang về hai mươi quả trứng hồng hạc, nên tính cho chúng ta thành hai lần nhiệm vụ. Còn về việc điều tra nguyên nhân dị biến ở Hồng Đầu Lĩnh, lãnh đạo cấp trên đã chỉ thị, nói rằng việc này vô cùng trọng đại, nên tính cho chúng ta gấp ba lần.”

 

“Gấp ba?” Tư Mã U Nhạc nhảy dựng lên, “Vậy chẳng phải là ba vạn hai ngàn tu luyện giá trị sao?”

 

“Không sai.”

 

“Cộng thêm nhiệm vụ hồng hạc, vậy lần này chúng ta kiếm được tổng cộng ba vạn hai ngàn à?!”

 

“Đúng vậy, sau đó chia ra, mỗi người chúng ta có thể được hơn hai nghìn chín trăm điểm.”

 

“Wow, vậy là đủ cho chúng ta tu luyện trong tháp tám năm rồi! Một lần làm nhiệm vụ đổi lại được tám năm thời gian, lời quá rồi!”

 

“Đó cũng là nhờ có ngũ đệ. Nếu không phải có muội ấy, đừng nói là hoàn thành nhiệm vụ, ngay cả tính mạng cũng khó giữ.” Tư Mã U Minh nói.

 

“Đại ca còn nói những lời này với muội, cẩn thận muội giận đó nha.” Tư Mã U Nguyệt mỉm cười, “Phần của muội thì không cần chia, muội cũng không đến tu luyện tháp, đưa cho muội chỉ lãng phí. Ngoài ra, Tiểu Thất cũng không cần chia.”

 

“Ngũ đệ, muội có linh hồn tháp, không chia tu luyện giá trị cũng dễ nói. Nhưng Tiểu Thất đi cùng chúng ta, không chia cho con bé e là không hay.” Tư Mã U Minh nói.

 

“Tiểu Thất cũng sẽ không đến tu luyện tháp đâu.” Tư Mã U Nguyệt nghĩ đến Tiểu Thất trong linh hồn tháp mà có chút phiền lòng. “Không sao đâu, không cần tính bọn muội, mọi người cứ chia nhau là được.”

 

Bọn họ cũng biết Tiểu Thất không phải nhân loại, nếu U Nguyệt đã nói không cần, vậy thì họ cũng không tính thêm nữa.

 

“Vậy chúng ta là chín người, chia đều ra thì mỗi người được ba nghìn năm trăm…”

 

Tư Mã U Nhạc cười đến không thấy mặt trời, ba nghìn năm trăm tu luyện giá trị, vậy là gần mười năm thời gian a! Bọn họ có thể ở trong tu luyện tháp tu luyện mười năm!!

 

“U Minh đại ca, bọn ta cũng không cần nhiều như vậy đâu, cho mỗi người một nghìn là được rồi.” Ngụy Tử Kỳ nói.

 

“Sao thế được? Chúng ta…”

 

“U Minh đại ca, mấy người bọn ta đều là chức nghiệp sư, nhận nhiệm vụ tương đối dễ dàng, có khi chỉ trong lúc luyện tập thường ngày cũng có thể hoàn thành. Ngược lại là các huynh, nếu muốn đi nhận nhiệm vụ, sẽ lãng phí không ít thời gian. Các huynh lấy nhiều một chút, có thể tu luyện lâu hơn.” Ngụy Tử Kỳ giải thích.

 

Bọn họ vốn dĩ không thiếu tu luyện giá trị, nên nhiệm vụ lần này chia ít đi một chút cũng không sao.

 

“Đại ca, cứ theo lời Tử Kỳ mà chia đi.” Tư Mã U Nguyệt nói.

 

Cuối cùng, nhóm năm người của Tư Mã U Lân và Ngụy Tử Kỳ được chia tổng cộng năm nghìn điểm, bốn huynh đệ Tư Mã U Minh nhận phần còn lại là hai vạn bảy, mỗi người được sáu nghìn bảy trăm năm mươi điểm.

 

“Hơn sáu nghìn điểm, chúng ta có thể ở trong tu luyện tháp tu luyện hơn mười tám năm, thật quá sức tưởng tượng!” Tư Mã U Nhạc cầm lệnh bài của mình, đôi mắt cười đến híp lại.

 

Tư Mã U Minh và những người khác cũng rất vui mừng, vốn dĩ nhận được phần thưởng bất ngờ đã là chuyện tốt, không ngờ cuối cùng lại được nhiều tu luyện giá trị đến vậy. Lần này, bọn họ có thể một thời gian dài không cần ra ngoài nhận nhiệm vụ nữa.

 

Mười tám năm, đủ để bọn họ thăng cấp rồi!

 

Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo quen thuộc từ bên ngoài truyền vào.

 

“Còn đang ở ngoài cổng viện đã nghe thấy tiếng cười của các ngươi rồi. Các ngươi đi lâu như vậy, cuối cùng cũng chịu về.”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác