Bảo Vật Trấn Trường: Đôi Mắt Nhìn Trộm

Chương 9



"Cách gì thế chị?" Thiên Phụng hỏi dồn dập với vẻ cấp bách.

 

"Tìm ra sào huyệt của hắn, phá hủy sào huyệt đó."

 

Thiên Phụng ngơ ngác suy nghĩ một hồi, càng nghĩ đôi mắt càng sáng rực lên: 

 

"Phải rồi nhỉ! Sao em lại không nghĩ ra cơ chứ! Cái loại quỷ quái như Địa phược ác quỷ này chắc chắn đã chiếm cứ một mảnh đất phong thủy bảo địa có lợi nhất cho việc nuôi dưỡng quỷ khí trong trường mình rồi. Nếu sào huyệt của hắn bị bọn mình đập phá tan tành, hắn chắc chắn sẽ cuống cuồng lên cho mà xem!"

 

"Đúng vậy," Hoắc Tình bảo, "Chính là cái lý lẽ đó."

 

Thế nhưng, chưa vui mừng được vài giây, Thiên Phụng lại xìu mặt xuống như bánh bao nhúng nước: 

 

"Nhưng mà, con Địa phược ác quỷ này quỷ quyệt lắm, hắn thậm chí còn biết lợi dụng Bùi Tương An để dụ em đi chỗ khác, bỏ lại Trương Trác Nhiên một mình đơn độc. Sào huyệt của hắn e là không dễ tìm đâu."

 

"Thiên Phụng Phụng ơi, cậu bị ngốc à?" Hoàng Tạc dùng ngón tay chọc chọc vào đầu Thiên Phụng, "Có Cổ U ở đây, loại sào huyệt ma quỷ nào mà chẳng tìm ra?"

 

Nghe vậy, Thiên Phụng quay phắt sang nhìn Cổ U với ánh mắt rực lửa.

 

13

 

Cổ U đang nho nhã ăn từng miếng đào nhỏ, đột nhiên bị một ánh mắt nóng bỏng trừng trừng nhìn chằm chặp vào mình, cô ấy nuốt nốt miếng thức ăn trong miệng xuống, lấy khăn giấy lau sạch sẽ khóe miệng, lúc này mới ung dung lên tiếng: 

 

"Đúng vậy, mình có thể giúp được."

 

Cổ U vô cùng am hiểu về xem phong thủy.

 

Mặc dù bát tự ngày sinh của Địa phược ác quỷ còn thiếu mất năm sinh chủ yếu, nhưng tháng và ngày thì vô cùng rõ ràng.

 

Dựa vào những thông tin đã nắm giữ trong tay, mất chưa đầy một phút đồng hồ, Cổ U đã tính toán ra được phương hướng đại khái sào huyệt của Địa phược ác quỷ.

 

"Vào thời điểm thành lập trường, bố cục phong thủy là do các bậc tiền bối trong gia tộc mình tự tay xem xét, trước khi đến đây, mình đã đặc biệt ghi nhớ thật kỹ rồi."

 

"Trường chúng ta có vài nơi vô cùng thích hợp cho việc nuôi dưỡng ma quỷ, những nơi nuôi dưỡng này, nếu không có gì ngoài ý muốn xảy ra, đều đã bị những con ma quỷ lợi hại chiếm cứ hết rồi. Phương hướng nơi Địa phược ác quỷ cư ngụ vừa vặn có một nơi như vậy."

 

Ngón tay thon dài, trắng trẻo của Cổ U khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn học một cái: "Ở sân vận động."

 

"Trách không được!" Thiên Phụng bừng tỉnh đại ngộ, "Hôm nay chính là ở trên sân vận động, Địa phược ác quỷ còn chưa thèm lộ diện mà tớ đã bị luồng sức mạnh của hắn trói c.h.ặ.t lại rồi, hóa ra nơi đó chính là sào huyệt của hắn!"

 

"Đúng vậy," Cổ U giải thích, "Lý do sở dĩ bố trí nơi nuôi dưỡng thành sân vận động, chính là vì sân vận động là nơi để vận động, sức sống dương cương bừng bừng có thể khắc chế quỷ khí một cách hiệu quả, khiến ma quỷ ngày một suy bại đi."

 

"Đáng tiếc, những gì bố cục phong thủy có thể làm được là vô cùng hạn chế. Suốt bao nhiêu năm qua, trường học quả thực đã sạch sẽ hơn trước rất nhiều, rất nhiều quỷ khí đã được thanh lọc một cách tự nhiên rồi, duy chỉ có vài nơi nuôi dưỡng đó là không thể tận diệt tận gốc được, suy cho cùng vẫn là một mối hiểm họa tiềm tàng."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hoàng Tạc bảo: "Xem ra vào lúc này, đây lại không phải là một tin buồn."

 

"Bố cục trường mình trải qua sự chỉ điểm của gia tộc các cậu, tích lũy qua năm rộng tháng dài, có tác dụng xua đuổi ma quỷ. Chỉ có vài nơi nuôi dưỡng đó là ít chịu ảnh hưởng nhất, cũng chính vì lý do đó, nơi nuôi dưỡng trong mắt ma quỷ mới càng trở nên hiếm có, quý giá hơn."

 

"Bọn mình lập tức đi bứng tận gốc cái sào huyệt của con Địa phược ác quỷ này đi, đập phá tan nành cái nơi nuôi dưỡng của hắn xem hắn có nhịn nổi nữa không!"

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Hoàng Tạc nói xong lời liền đắc ý đá mạnh vào cánh cửa tủ một cái.

 

Kế hoạch đập phá sào huyệt đã được chốt hạ bằng một quyết định dứt khoát.

 

Hoàng Tạc ở lại phòng ký túc xá để trấn thủ cửa tủ, phòng hờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, dù sao thì Địa phược ác quỷ lúc này đang bị nhốt ngay trong tủ.

 

Phòng ký túc xá lúc này còn nguy hiểm hơn bất cứ nơi nào khác.

 

Những người còn lại thì đi theo Cổ U ra sân vận động.

 

Theo lý mà nói, tôi với tư cách là một kẻ ngoại đạo ngoài cuộc, không nên tham gia vào trận chiến tiếp theo làm gì, thế nhưng Thiên Phụng lại lên tiếng mời tôi: 

 

"Chung Tập, cậu có muốn đi cùng để xem cho biết không?"

 

Tôi rất muốn đi, nhưng lại sợ làm vướng chân vướng tay bọn họ.

 

Thiên Phụng ra sức vẫy tay: "Chẳng vướng chân vướng tay chút nào đâu! Đi thôi nào! Cùng đi đi!"

 

Tôi liếc mắt nhìn sang Hoắc Tình và Cổ U.

 

Bọn họ đều tỏ ra vô cùng tùy ý, có vẻ như không hề bài xích sự gia nhập của tôi.

 

Thế là, tôi liền đi theo cùng bọn họ.

 

Thật khiến người ta phải kinh ngạc, cái nơi nuôi dưỡng vô cùng quan trọng trong miệng Cổ U thế mà lại nằm ngay chính giữa sân bóng đá. Nói cách khác, ngày thường khi mọi người đá bóng ở đây, đều đang giẫm đạp lên trên trần nhà của Địa phược ác quỷ.

 

Cái này xét ra còn làm phiền người dân hơn cả việc nhảy đầm nữa.

 

Thế mà con Địa phược ác quỷ này lại nhẫn nhịn chịu đựng được mới tài chứ.

 

Cổ U vạch ra một vị trí chuẩn xác không sai một ly, phong tỏa một kết giới, dùng những nguyên liệu mang theo bên người, bao quanh điểm trung tâm, bố trí ra một trận pháp phong thủy có tên là "Phong Thanh Địch".

 

Tác dụng của trận pháp này chính là làm phân tán luồng quỷ khí tích tụ lại ở nơi nuôi dưỡng.

 

Tôi không nhìn thấy quỷ khí đâu cả. Chỉ có thể cảm nhận được rằng, sau khi Cổ U bố trí xong trận pháp, cái vị trí mà cô ấy vạch ra giống như một chiếc hộp Pandora được mở ra vậy, từ bên trong liên tục thổi ra những luồng gió âm u, lạnh lẽo khiến người ta nổi hết da gà.