Nhìn qua, hai vị tiểu mỹ nhân trước mắt này, dung mạo quả thực vô cùng xuất chúng.
Mái tóc đen nhánh xõa ngang vai, khuôn mặt tinh xảo, khiến người ta yêu mến.
Đôi mắt to sáng ngời như sao trời, hàng mi dài chớp động, phía trên còn đọng những giọt sương trong suốt, lộ ra vẻ thuần chân linh động.
Làn da trắng nõn như ngọc, dường như vì vừa mới tắm rửa xong nên tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, tinh tế mà oánh nhuận.
Tựa hồ chỉ cần khẽ chạm vào là có thể bóp ra nước.
Hơn nữa quan trọng là, hai người gần như giống hệt nhau, chỉ là trang phục trên người có chút khác biệt.
Cảm giác này thật quá đặc biệt, tựa như nhân đôi niềm vui vậy.
Lúc này, tiểu mỹ nhân đang tỏ vẻ giận dữ đùng đùng kia, ánh mắt nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
Sau đó nàng hơi sững sờ.
Rõ ràng, nàng cũng có chút ngoài ý muốn.
Bởi vì nam tử áo trắng trước mặt này quá mức siêu nhiên.
Hoàn toàn không khớp với hình ảnh kẻ rình mò hèn mọn, dê xồm mà nàng vừa thoáng nghĩ trong đầu.
Nhưng nàng vẫn chống hai tay lên hông, đôi mắt to tròn đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm Quân Tiêu Dao.
Còn tiểu cô nương còn lại thì hoàn toàn ngược lại, trông có vẻ hơi rụt rè, e sợ người lạ.
Ánh mắt nàng vụng trộm liếc nhìn Quân Tiêu Dao một cái.
Rồi khuôn mặt lại càng đỏ hơn.
“Ngươi là ai, muốn làm gì?” Thiếu nữ hoạt bát khẽ kêu lên.
Nếu không phải vì khí chất của Quân Tiêu Dao không chút nào giống với kẻ dê xồm, e là nàng đã sớm ra tay rồi.
Quân Tiêu Dao cũng bất đắc dĩ, khẽ lắc đầu nói: “Nếu như ta nói ta chỉ vô tình lạc đến nơi này, các ngươi có tin không?”
Khi nói, Quân Tiêu Dao cũng đồng thời đánh giá hai nàng.
Trong con ngươi hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Bởi vì, hắn chợt nảy sinh một loại cảm giác đặc biệt.
Một cảm giác vô cùng quen thuộc.
“Vô tình?”
Thiếu nữ hoạt bát nghi hoặc liếc nhìn Quân Tiêu Dao.
Lời này càng nghe càng khả nghi thì có.
“Xem ra ngươi vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc đâu.” Thiếu nữ hoạt bát khoanh tay trước ngực, hừ hừ nói.
“Nghiêm trọng đến mức nào?”
Quân Tiêu Dao trong lòng đã đoán được vài phần, hắn chỉ mỉm cười.
Nụ cười ấy, nụ cười anh tuấn kia, càng như xuân phong hóa vũ.
Thiếu nữ rụt rè liếc nhìn một cái, vành tai đỏ bừng.
Ngay cả thiếu nữ hoạt bát cũng hừ nhẹ một tiếng.
Tên dê xồm này, dung mạo ngược lại không thể chê vào đâu được.
“Chính là nghiêm trọng vô cùng.” Thiếu nữ hoạt bát nhấn mạnh.
Lúc này, thiếu nữ rụt rè kia kéo kéo vạt áo của người chị, nói:
“Tỷ tỷ, như vậy không tốt đâu, vị công tử này nhìn qua không giống như là cố ý.”
“Muội đó, bị người ta bán còn giúp họ đếm tiền kìa, sao có thể trông mặt mà bắt hình dong được?”
“Nhưng vị công tử này nhìn qua thực sự không giống người xấu.” Thiếu nữ rụt rè nói.
“Muội sẽ không phải là để ý hắn rồi chứ?” Đôi mắt đen láy của thiếu nữ hoạt bát đảo một vòng.
“Không... không có, sao có thể chứ...” Thiếu nữ rụt rè xua tay, khuôn mặt đỏ bừng như gấc chín.
Nhìn hai thiếu nữ giống hệt nhau này.
Quân Tiêu Dao hơi lặng người.
Hai tiểu gia hỏa này quả thật rất đáng yêu.
Không...
Nếu xét theo tuế nguyệt chân thực, các nàng cũng không thể coi là tiểu gia hỏa.
Ngược lại là Quân Tiêu Dao, ở trước mặt các nàng mới đúng là hậu sinh.
Sau khi hai thiếu nữ ồn ào một hồi, thiếu nữ hoạt bát nhìn về phía Quân Tiêu Dao, hừ nhẹ nói.
“Xem ra ngươi không biết chúng ta là ai, cho nên mới điếc không sợ súng.”
“Vậy các ngươi là?” Quân Tiêu Dao mỉm cười.
“Đã ngươi hỏi, vậy bản cô nương liền từ bi mà nói cho ngươi biết.”
“Ta gọi Quân Nguyệt Hàm, đây là muội muội của ta, Quân Nguyệt Tịch.” Thiếu nữ hoạt bát chống đôi tay ngọc lên eo thon nói.
Thần sắc Quân Tiêu Dao khựng lại, rồi mỉm cười.
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của hắn.
Vừa rồi, hắn đã cảm nhận được cảm giác quen thuộc kia.
Hiện tại xem ra, quả nhiên không sai.
Kể từ khi đến Mênh Mông, Quân Tiêu Dao vẫn chưa từng gặp người của Mênh Mông Quân gia.
Không ngờ rằng, ngoài hư ảnh của Quân Vấn Thiên trước đây, lần đầu tiên nhìn thấy người của Mênh Mông Quân gia lại là ở trong bóng ngược của Tuế Nguyệt Thiên Thê này.
Thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của Quân Tiêu Dao.
Thiếu nữ hoạt bát Quân Nguyệt Hàm đắc ý nhếch môi, cứ ngỡ Quân Tiêu Dao đã bị danh hiệu này trấn áp.
“Thế nào, bây giờ nghe tên chúng ta, sợ chưa?”
“Nếu ta nói cho người trong nhà biết ngươi là kẻ dê xồm, ngươi sợ là xong đời rồi.”
Quân gia, đó là tồn tại cỡ nào.
Cho dù là một con chó đi ra từ Quân gia, đặt ở Yêu giới cũng là vô thượng Yêu Vương.
Nam tử trước mặt này, dù không biết các nàng.
Nhưng nghe đến tên tuổi Quân gia, cũng phải biết sợ chứ?
Lúc này, muội muội Quân Nguyệt Tịch nói: “Tỷ tỷ, tỷ quên lời gia tộc dặn dò rồi sao.”
“Trừ khi ngoại nhân khi dễ khiêu khích chúng ta, bằng không chúng ta không được lấy danh nghĩa gia tộc để đè ép người khác.”
“Vị công tử này, trông thực sự không giống người xấu...”
Quân Nguyệt Hàm nghe vậy, bĩu môi, cũng không nói gì thêm.
Nàng cũng không phải loại người vô lý, nhìn ra được Quân Tiêu Dao không phải hạng người lỗ mãng.
Nếu không, nàng đã sớm ra tay, sẽ không nói nhiều với hắn như vậy.
Nhưng người này đột ngột xuất hiện ở đây, quả thực có chút khả nghi.
Mà trên mặt Quân Tiêu Dao từ đầu đến cuối vẫn luôn nở nụ cười.
Đây có thể gọi là nước lũ dâng trào miếu Long Vương, người một nhà không nhận ra người một nhà.
“Được rồi, nể tình muội muội, lần này liền tha cho ngươi.”
“Lần sau đừng có đi nhầm nữa đấy.”
Quân Nguyệt Hàm làm bộ quơ quơ đôi bàn tay trắng nõn, càng lộ vẻ hồn nhiên đáng yêu.
Còn Quân Nguyệt Tịch thì vẫn luôn vụng trộm nhìn Quân Tiêu Dao.
Cặp song sinh này quả thực có chút động lòng người.
Quân Tiêu Dao cười nhạt nói: “Các ngươi muốn trở về sao, có thể dẫn ta đi cùng không?”
Nghe lời Quân Tiêu Dao nói.
Hai tỷ muội Quân Nguyệt Hàm và Quân Nguyệt Tịch, trên khuôn mặt tinh xảo đều hiện lên vẻ kinh ngạc.
Đặc biệt là Quân Nguyệt Hàm, đôi mắt to trong veo hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Ngươi nói cái gì, muốn chúng ta đưa ngươi trở về?”
Nàng chưa từng tính toán gì, nhưng vị nam tử này lại chủ động yêu cầu đi cùng.
Nói thật, cặp tiểu tỷ muội này có chút không hiểu nổi.
“Ngươi là thực sự không sợ Quân gia ta, hay là chưa từng nghe qua tên tuổi Quân gia ta?”
“Không đúng, chỉ cần là sinh linh ở Mênh Mông, chắc hẳn không ai không biết chứ?” Quân Nguyệt Hàm lẩm bẩm.
Còn Quân Nguyệt Tịch rụt rè bên cạnh thì lí nhí nói:
“Vị công tử này, thực ra nơi này không phải gia tộc trụ sở của Quân gia chúng ta.”
“Mà là một chỗ Yêu Nghiệt Doanh.”
“Yêu Nghiệt Doanh?” Quân Tiêu Dao lộ vẻ kinh ngạc.
Hắn còn tưởng rằng mình đã đến một giới vực nào đó của Mênh Mông Quân gia trước kia.
Không ngờ tới lại không phải.
“Vậy hay là dẫn hắn đi gặp đường huynh đi.” Quân Nguyệt Hàm nói.
Quân Nguyệt Tịch nghe vậy, cũng gật gật cái đầu nhỏ.
“Vậy được, ngươi theo chúng ta đi thôi.” Quân Nguyệt Hàm nói.
Quân Tiêu Dao đi theo phía sau cặp song sinh đáng yêu này.
Trong mắt hắn lộ vẻ suy tư.
Yêu Nghiệt Doanh?
Là nơi hội tụ của những thiên kiêu yêu nghiệt sao?
Vậy hắn đã xuyên qua đến đoạn lịch sử nào?
Quân Tiêu Dao trong lòng có chút nghi vấn.
Dưới sự dẫn dắt của cặp song sinh.
Quân Tiêu Dao đã đi tới vùng sâu của khu vực này.
Trên đường.
Quân Tiêu Dao nhìn thấy không ít thiên kiêu yêu nghiệt.
Người thì thổ nạp ở bảo địa, người thì xếp bằng trên đỉnh núi, giương cung bắn hạ tinh thần, hoặc đang chém giết cùng yêu cầm dị thú.
Tuy nhiên, những người này không phải là người của Quân gia.
Trong đó, Quân Tiêu Dao thấy không ít yêu nghiệt từ trăm đại cường tộc ở Mênh Mông.
Tất nhiên, trong đó có một vài cường tộc đã biến mất trong dòng chảy lịch sử cổ xưa của Mênh Mông.
Quân Tiêu Dao càng nhìn càng hiểu rõ.
Nơi này có chút giống một trại huấn luyện tập trung cho các thiên kiêu yêu nghiệt.
Không lâu sau.
Dưới sự dẫn dắt của cặp song sinh.
Quân Tiêu Dao đã tới một tòa Thần Sơn cổ lão nằm ngay trung tâm của Yêu Nghiệt Doanh này.
Trên Thần Sơn, một nam tử thân hình cao lớn thon dài đang ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, tiếp dẫn tinh hoa cửu thiên tinh thần để tẩy lễ bản thân.