Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 4100



Chứng kiến cảnh tượng khiến lòng người đau nhói này.

Huyền Uyên càng thêm kiên định ý niệm trở thành Thánh tử của Nhân Chủ Điện Đường.

Hắn không hy vọng Mộ Ngữ Điệp vì ý của gia tộc mà phải chiều lòng Quân Tiêu Dao.

Vốn dĩ, Huyền Uyên không có cảm giác gì với Quân Tiêu Dao.

Nhưng sự xuất hiện của Quân Tiêu Dao lại ảnh hưởng đến Mộ Ngữ Điệp, khiến hắn khó lòng chấp nhận.

Tiệc rượu chưa kết thúc.

Huyền Uyên đã lặng lẽ rời đi một mình.

Quân Tiêu Dao chú ý tới cảnh này.

Trong lòng thầm suy tư.

Sau một khoảng thời gian nữa, yến tiệc cũng kết thúc.

Quân Tiêu Dao trở về cung điện nơi mình nghỉ chân.

Phía bên kia, Mộ Ngữ Điệp cũng chuẩn bị rời đi.

“Ngữ Điệp.”

Một tiếng gọi vang lên.

Mộ Ngữ Điệp hơi sững sờ, sau đó nhìn thấy Huyền Uyên.

“Huyền Uyên, sao vậy?”

Mộ Ngữ Điệp có chút bất ngờ.

“Ngữ Điệp, Quân Tiêu Dao kia, không có làm gì quá giới hạn với nàng chứ?” Huyền Uyên hỏi.

“Huyền Uyên, lời này của ngươi là ý gì?”

Mộ Ngữ Điệp có chút khó hiểu.

Nàng chỉ đơn thuần kính ngưỡng Quân Tiêu Dao, nguyện ý trò chuyện cùng y.

Mà Quân Tiêu Dao cũng là bậc quân tử khiêm nhường, ôn nhu nho nhã.

Ngoài việc uống vài chén rượu, cũng chỉ là bàn luận về Nhân Chủ Điện Đường cùng một số chuyện nhắm vào Ma Minh mà thôi.

Có thể có gì quá giới hạn chứ?

“Ngữ Điệp, ta biết, Triệu Ngọc Lộ kia muốn mượn uy danh của Quân Tiêu Dao để trở thành Thánh nữ.”

“Cho nên, Mộ gia cũng ép buộc nàng như vậy, đi hầu hạ Quân Tiêu Dao đó.”

“Nhưng không sao, đợi ta trở thành Thánh tử của Nhân Chủ Điện Đường, ta nhất định sẽ giúp nàng trở thành Thánh nữ.” Huyền Uyên đinh ninh chắc chắn nói.

Điều này lại càng khiến Mộ Ngữ Điệp cảm thấy khó hiểu.

“Không phải gia tộc ép buộc, là ta tự nguyện.” Mộ Ngữ Điệp đáp.

“Cái gì?”

Huyền Uyên sững sờ.

“Ta vốn dĩ đã vô cùng sùng kính Quân công tử, y là nhân vật giống như anh hùng vậy.” Mộ Ngữ Điệp nói.

Sắc mặt Huyền Uyên ngưng trệ, trong nháy mắt cứng đờ.

“Ngữ Điệp, nàng…”

“Yên tâm đi, Quân công tử là người rất chính trực, ta nghĩ y chắc sẽ không can thiệp vào chuyện của Nhân Chủ Điện Đường đâu.”

“Hơn nữa, dù cho để Triệu Ngọc Lộ trở thành Thánh nữ cũng chẳng sao, ta không để ý.”

“Cho nên, ngươi cũng không cần hứa hẹn điều gì.” Mộ Ngữ Điệp nói.

Lúc trước Huyền Uyên mới đến Nhân Chủ Điện Đường, hoàn cảnh không mấy tốt đẹp.

Mộ Ngữ Điệp cũng chỉ dựa vào bản tâm mà giúp đỡ Huyền Uyên.

Đối với Huyền Uyên không có ý gì khác.

Đổi lại là bất cứ ai khác, nàng cũng sẽ làm như vậy.

Nói xong, Mộ Ngữ Điệp rời đi.

Huyền Uyên khẽ nắm chặt nắm đấm.

Nhìn khắp toàn bộ Nhân Chủ Điện Đường, Huyền Uyên tự hỏi, hắn đã được xem là xuất chúng bậc nhất, cũng là người duy nhất xứng đôi với Mộ Ngữ Điệp.

Mà giờ đây, sự xuất hiện của Quân Tiêu Dao giống như một đòn giáng hạ chiều không gian vậy.

Khiến Huyền Uyên trở nên mờ nhạt như tinh tú bên cạnh mặt trời.

Trong lòng Huyền Uyên bỗng nhiên dấy lên một cảm giác nguy cơ.

Nếu Mộ Ngữ Điệp thực sự nảy sinh tình cảm với Quân Tiêu Dao...

Hắn không dám nghĩ tới.

Có thể nói, Mộ Ngữ Điệp chính là ánh trăng sáng của hắn, là sự cứu rỗi cho cuộc đời khúc chiết, ảm đạm của hắn.

Hắn không dám tưởng tượng cảnh Mộ Ngữ Điệp thuộc về một người đàn ông khác.

Hít sâu một hơi, trong mắt Huyền Uyên ánh lên vẻ kiên quyết.

Dù thế nào đi nữa, mục tiêu trước mắt vẫn là trở thành Thánh tử của Nhân Chủ Điện Đường.

Chỉ có nâng cao địa vị như vậy, hắn mới có nhiều cơ hội hơn.

Nếu sau này hắn có thể thực sự nắm quyền toàn bộ Nhân Chủ Điện Đường.

Đến lúc đó, Mộ Ngữ Điệp chắc hẳn sẽ bị sự kiên trì của hắn làm cho cảm động.

Mà muốn trở thành Thánh tử, trong cuộc tỉ thí đại bỉ sau này, hắn nhất định phải áp đảo tất cả đối thủ.

Về điểm này, Huyền Uyên lại có sự tự tin đó.

Dù không mượn đến tinh thần chi lực trong cơ thể, hắn cũng có thực lực càn quét vô số đối thủ.

……

Tại nơi nghỉ ngơi, Quân Tiêu Dao ngồi xếp bằng trên giường.

Ngôi sao cuối cùng này, y nhất định phải đạt được.

Ngược lại là Huyền Uyên kia, khiến Quân Tiêu Dao phải suy tư trong lòng.

Hắn thực sự chỉ đơn giản là Tinh Thần Chi Chủ thôi sao?

Phía sau liệu có ẩn tình gì khác không?

Đúng lúc Quân Tiêu Dao đang suy nghĩ.

Bên ngoài điện bỗng truyền đến giọng nói của Triệu Ngọc Lộ.

“Quân công tử, Ngọc Lộ xin cầu kiến.”

Quân Tiêu Dao khẽ nhướng mày, vừa hay, y cũng có chuyện muốn hỏi.

“Vào đi.”

Triệu Ngọc Lộ xuất hiện trước mắt Quân Tiêu Dao.

Ánh mắt Quân Tiêu Dao khẽ dừng lại.

Bởi vì Triệu Ngọc Lộ trước mắt rõ ràng đã ăn vận tỉ mỉ.

Phấn mỏng phủ mặt, trang điểm tinh xảo.

Trên người khoác một bộ váy lụa, nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể ngọc ngà, những đường cong linh lung khó lòng che giấu.

Có thể thấy đôi chân dài trắng nõn ẩn hiện, vô cùng quyến rũ.

“Triệu cô nương có chuyện gì?”

Quân Tiêu Dao biết rõ trong lòng, nhưng vẫn thản nhiên hỏi.

“Nghe nói Quân công tử thích được xoa bóp, không khéo Ngọc Lộ lại có chút kỹ xảo về phương diện này, cho nên…”

Nghe thấy lời của Triệu Ngọc Lộ, sắc mặt Quân Tiêu Dao ngưng trệ.

Sở thích nhỏ này của y mà cũng bị điều tra ra.

Phải nói rằng, muốn trèo cao thật sự không hề đơn giản.

Còn phải biết đủ loại kỹ năng, lấy lòng người khác.

“Được, vậy làm phiền Triệu cô nương rồi.” Quân Tiêu Dao nói.

Chuyện xoa bóp này, y khó lòng từ chối.

Khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Ngọc Lộ lộ ra vẻ vui mừng.

Sở dĩ nàng chủ động xuất kích như vậy, tự nhiên là vì cảm thấy nguy cơ.

Dù sao trên yến tiệc, Quân Tiêu Dao và Mộ Ngữ Điệp trò chuyện rất nhiều, có vẻ khá tâm đầu ý hợp.

Quân Tiêu Dao là người nàng kéo đến để trợ thế, tự nhiên không thể để Mộ Ngữ Điệp cướp mất.

Tiếp đó, Triệu Ngọc Lộ ngồi xuống sau lưng Quân Tiêu Dao, đưa đôi bàn tay ngọc mềm mại ra, bóp vai xoa bóp.

Chỉ là xoa bóp một hồi, bắt đầu trở nên không đứng đắn, bàn tay nhỏ bé bắt đầu táy máy.

Triệu Ngọc Lộ còn áp sát thân thể mềm mại của mình vào Quân Tiêu Dao.

Quân Tiêu Dao bất lực.

Thời buổi này, muốn xoa bóp đàng hoàng thật khó.

Toàn là những kẻ không đứng đắn.

“Triệu cô nương, nàng đây là ý gì?” Quân Tiêu Dao hỏi.

Triệu Ngọc Lộ thầm thì bên tai Quân Tiêu Dao: “Ngọc Lộ muốn hầu hạ Quân công tử đi ngủ.”

“Không cần.” Quân Tiêu Dao khẽ lắc đầu.

Sự từ chối thẳng thừng này khiến Triệu Ngọc Lộ hơi sững sờ, sau đó trong đôi mắt đẹp hiện lên làn sương mù.

“Ta biết, nàng muốn mượn danh tiếng của ta để giúp nàng bước lên vị trí Thánh nữ.”

“Nhưng nàng cũng không cần phải làm đến mức này.” Quân Tiêu Dao nói.

“Không phải!” Triệu Ngọc Lộ không biết lấy đâu ra dũng khí, bỗng nhiên phản bác.

“Đúng là Ngọc Lộ biết mình không thể giấu được tâm tư của Quân công tử.”

“Ban đầu, Ngọc Lộ quả thực là không biết tự lượng sức mình, muốn mượn thế của Quân công tử.”

“Nhưng mà… Ngọc Lộ thực sự rất ngưỡng mộ Quân công tử…”

Triệu Ngọc Lộ nhìn Quân Tiêu Dao.

Lúc đầu nàng đúng là muốn mượn thế của Quân Tiêu Dao.

Nhưng Quân Tiêu Dao quả thực quá hoàn mỹ.

Trên yến tiệc, nhìn thấy Quân Tiêu Dao trò chuyện cùng Mộ Ngữ Điệp.

Nàng cảm thấy rất khó chịu.

Không hoàn toàn là vì vị trí Thánh nữ.

Cái gọi là một lần gặp Tiêu Dao lầm lỡ cả đời.

Triệu Ngọc Lộ có tâm tư như vậy, cũng coi như là có lý do chính đáng.

Quân Tiêu Dao khẽ thở dài.

Y không quan tâm Triệu Ngọc Lộ là thật lòng hay giả ý.

Bởi vì y và nàng vốn dĩ không quen thân.

Những hồng nhan bên cạnh Quân Tiêu Dao còn đang xếp hàng dài kìa.

Sao đến lượt Triệu Ngọc Lộ được.

“Được rồi, nàng tuy có tính toán, nhưng ta cũng không để ý.”

“Chỉ là, ta muốn hỏi một số tình huống.” Quân Tiêu Dao nói.

“Chuyện gì, Quân công tử cứ việc hỏi, Ngọc Lộ biết gì nói nấy, không giấu giếm.” Triệu Ngọc Lộ nói.

“Huyền Uyên kia, rốt cuộc là tình huống thế nào?”