Tin nhắn "đổi đồ lấy gà" của Vân Lạc Hòa trong nhóm Công hội Hỗ trợ Cầu Sinh nhận được phản hồi rất nhiệt tình.
"Vân tỷ! Tôi có hai con gà trống nhỏ dư ra, đổi lấy 50 đá biển được không?"
"Đàn vịt con nhà tôi vừa nở một ổ, muốn đổi chút đồ ăn cô nấu!"
"Trứng chim nhà tôi mới nở, đổi quặng lam tinh!"
"Tôi cũng đổi đồ ăn, yêu cầu không cao, tăng chỉ số SAN càng nhiều càng tốt."
Xem rõ yêu cầu của mọi người, Vân Lạc Hòa tập trung vật tư trao đổi vào Trung tâm Đổi thưởng Công hội, để các thành viên tự đến đổi lấy.
Gà con, vịt con, ngỗng con trong Trung tâm giao dịch, chỉ cần giá hợp lý đều bị cô quét sạch.
Xong xuôi, chuồng gà càng thêm náo nhiệt, gà kêu vịt gọi, những bé lông xù chen chúc thành một cục.
"Số lượng động vật chăn nuôi" từ hơn hai trăm vọt thẳng lên hơn bốn trăm.
Chỉ còn thiếu một chút nữa, đợi tối muộn xem lại bên Công hội đổi được thêm bao nhiêu, chắc là đủ.
Vân Lạc Hòa đến bên cạnh chuồng gia súc.
Xây một chuồng gia súc thường không tốn bao nhiêu nguyên liệu, nhưng Vân Lạc Hòa muốn xây chuồng gia súc cao cấp.
Một chuồng gia súc thường chứa được 5 con gia súc, chuồng gia súc cao cấp lại chứa được 20 con, nhưng nguyên liệu cần dùng gấp ba lần.
Số nguyên liệu thu thập buổi sáng chỉ đủ xây một chuồng gia súc cao cấp.
Nếu chỉ vì hoàn thành thành tựu mà làm hai chuồng thường, sau này vẫn phải dỡ ra xây lại.
Thà chờ một chút, ngày mai là được, không vội ngày hôm nay.
——
Chiều hôm sau, thông báo hệ thống vang lên đúng giờ:
【 Hệ thống: Giải đấu Đầu bếp Chuyên nghiệp kết thúc, hiện công bố bảng xếp hạng điểm tích lũy cuối cùng và danh sách ba thí sinh đứng đầu toàn khu.】
【 Top 100 người chơi có điểm cao nhất đều nhận được phần thưởng, ba người dẫn đầu sẽ bước vào trận quyết đấu chế biến cuối cùng. Trận chung kết sẽ diễn ra sau ba ngày nữa, mời ba thí sinh chuẩn bị sẵn sàng.】
Danh sách ba người đứng đầu:
1. Vân Lạc Hòa (Khu 2): Tổng điểm 9850, hạng Nhất! Mười ngày chuyên cần toàn phần, hoàn thành 18 món trong thực đơn, đạt đánh giá cấp S 2 lần, đánh giá cấp A+ 16 lần, toàn bộ sử dụng nguyên liệu vàng, trình độ chế biến tinh xảo.
2. Triệu Sơ Kiến (Khu 6): Tổng điểm 8720, xếp thứ Hai, mười ngày chuyên cần toàn phần, hoàn thành 15 món trong thực đơn, đạt đánh giá cấp S 1 lần, đánh giá cấp A+ 10 lần, sử dụng lượng lớn nguyên liệu quý hiếm và dụng cụ nấu ăn đỉnh cao.
3. Lộ Liên (Khu 1): Tổng điểm 8450! Xếp thứ Ba, mười ngày chuyên cần toàn phần, hoàn thành 14 món trong thực đơn, đạt đánh giá cấp S 1 lần, đánh giá cấp A+ 10 lần, chủ đạo món ăn sáng tạo, chế biến ra nhiều món ăn ấm áp, vỗ về lòng người.
Thông báo vừa ra, các kênh chat ở các khu lại rộ lên bàn tán.
"Triệu Sơ Kiến quả nhiên có tên, may mắn cũng là thực lực! Nghe nói kỹ năng chế biến của anh ta lên cấp 6 từ rất sớm rồi, còn được Đào Tử tỷ tỷ tặng nồi chế biến nữa."
"Lộ Liên hình như tôi thấy có người nhắc trên diễn đàn, nghe bảo là cao thủ huấn luyện thú, nuôi mấy ngàn con ong, nhưng chưa nghe nói kỹ năng chế biến cũng mạnh vậy."
"Lại là Vân Lạc Hòa, thực lực của cô ta mạnh đến mức này sao."
"Điểm cao hơn hạng hai tận một ngàn, rốt cuộc làm thế nào vậy?"
"Điểm cao thì có ích gì, trận chung kết đâu chỉ nhìn điểm số, mà là kỹ thuật nấu nướng thực sự."
Vân Lạc Hòa mở thư, tùy ý xem qua bảng xếp hạng, trong top một trăm có khá nhiều người chơi Khu 2.
Cô còn thấy mấy cái tên quen thuộc.
Bạch Nguyệt Miên, Tần Tư Tư, Triệu Tuyền, Dương Mai, Đỗ Nguyễn Điềm đều có mặt.
Đã ba ngày nữa mới đấu chung kết, Vân Lạc Hòa liền không quan tâm nữa, nhưng mấy ngày này vẫn cần thu thập thêm nguyên liệu, đến trận chung kết biết đâu sẽ dùng đến.
Công việc thường ngày hôm nay đã làm xong.
Vân Lạc Hòa mở bản đồ Đảo Nhàn Vân.
Bên cạnh mạch quặng mới đánh dấu có vẽ một vòng tròn, hai ngày nay tìm được hai mạch quặng, sau này sẽ xây giếng mỏ ở đây.
Còn bãi đất trống ven rừng cô định quy hoạch thành ruộng trồng trọt.
Hiện tại đã bắt đầu khai khẩn, tranh thủ mùa thu còn một tuần cuối cùng, trồng chút rau có chu kỳ sinh trưởng ngắn, tích trữ thêm một lứa rau tươi cuối cùng.
Bây giờ trong nhà kính trồng toàn cây trái vụ, nên không gian trồng ngoài trời cũng không thể lãng phí, phải đem đống hạt giống mùa thu trong tay gieo xuống.
Cô tỉ mỉ chọn ra những hạt giống sinh trưởng nhanh mùa thu gồm có:
Cải Thìa Ngọt Giòn (chu kỳ sinh trưởng: 5 ngày): Rau lá sinh trưởng nhanh phổ biến nhất, thanh mát dễ chịu, thích hợp nấu canh hoặc xào thanh đạm.
Cải Bó Xôi Phỉ Thúy (chu kỳ sinh trưởng: 7 ngày): Giàu dinh dưỡng, sinh trưởng nhanh, phù hợp nhiều cách chế biến.
Củ Cải Trắng, Cà Rốt Ngón Tay, Củ Cải Đỏ Nhỏ (chu kỳ sinh trưởng: 5~8 ngày): Nhân sâm mùa thu, chín nhanh, dinh dưỡng phong phú, quan trọng nhất là giúp tiêu hóa.
Rau Mầm Đậu Hà Lan (chu kỳ sinh trưởng: 3 ngày thu lứa đầu): Ba ngày là hái được mầm đậu non tươi, có thể thu hoạch liên tục nhiều lần, là lựa chọn tuyệt vời bổ sung vitamin.
Ngoài ra còn có rau mùi, đậu bắp và cà tím cũng trồng một ít, mấy giống này chu kỳ sinh trưởng tuy dài hơn chút, nhưng chỉ cần bón thêm chút phân là có thể lớn nhanh hơn, thu hoạch sớm.
Công việc gieo hạt Vân Lạc Hòa cũng tham gia.
Dù sao đám nhện con không phân biệt được chủng loại hạt giống, chỉ có thể để cô đích thân ra trận, phân công rõ ràng từng khu vực gieo loại hạt nào cho chúng.
Không có cô ở đó rất dễ rối tung.
Hơn nữa mỗi loại hạt có cách gieo khác nhau.
Có loại cần phủ đất, có loại rải hạt trực tiếp là được, còn có loại phải ngâm nước trước, hạt rau mùi thì phải nghiền nát lớp vỏ cứng bên ngoài mới mọc lên được.
Gieo hạt rau mùi tốn thêm một bước so với hạt khác, Vân Lạc Hòa sẽ đặt hạt rau mùi lên mặt phẳng trước, giẫm nhẹ lên chà xát, làm nứt lớp vỏ hạt ra.
Đợi cô chuẩn bị xong toàn bộ hạt giống, phân loại để riêng, mới gọi lũ nhện cùng hành động.
"Dưa Hấu, cậu dẫn đàn con đi gieo cải bó xôi."
"Đông Qua, cậu qua bên này, rau mùi giao cho cậu."
...
Sắp xếp xong xuôi, Vân Lạc Hòa vốn định tự mình giám sát, nhưng Phấn Phấn nói nó phân biệt được chủng loại, giao cho nó là được.
Vân Lạc Hòa liền có thể đi làm việc khác.
Cô sang nhà nhện thăm Vân Thôn, hiện giờ công việc nhân giống nhện rất bận, nên Vân Thôn căn bản không có thời gian ra ngoài mấy, đang rất vất vả giúp cô quản lý đàn nhện.
Còn Nhục Bao cũng không rảnh rang, ngoài việc vớt vỏ sò, nó còn phải ném rác vào thùng rác.
Từ sáng đến tối, trừ lúc đến giờ cơm sẽ đánh hơi thấy mùi mà chạy tới tìm cô, thời gian còn lại đều không hề lười biếng.
Phấn Phấn chính là thấy hai con thú cưng kia đều tận lực như vậy, mới chủ động thể hiện, muốn sớm được chuyển chính thức.
Dù sao Nhục Bao và Vân Thôn đều đã có biên chế, là thú cưng khế ước của Vân Lạc Hòa, còn nó thì vẫn đang trong thời gian thử việc.
"Vậy mày tự làm thử trước đi, tao kiểm tra xem mày có làm sai không."
"Chuyện này có gì khó, xem tôi đây!"
"Đây là cải bó xôi."
Phấn Phấn vỗ cánh phành phạch, lập tức bay đi ngậm một hạt giống gieo xuống đất, còn dùng chân cào cào, phủ lớp đất mịn lên trên.
"Đây là đậu bắp... đây là cải thìa, đậu bắp trồng bên kia!"
Phấn Phấn gieo toàn bộ hạt giống vào đúng vị trí tương ứng, không sai một cái nào.
"Làm tốt lắm, vậy giao cho mày, nhất định đừng có làm sai đấy."
——
Hoàng hôn buông xuống, Vân Lạc Hòa đang ngồi tách vỏ sò. Số vỏ sò chất đống suốt hai ngày vẫn chưa đụng tới, bỗng vang lên tiếng Phấn Phấn lanh lảnh.
"Có người tới! Có người tới!"
Vân Lạc Hòa thoáng ngẩn người. Có người ư?
Đảo Đá sau khi nâng cấp, biến thành đảo lớn, quả thực không thể trực tiếp trông thấy khách tới từ phía bờ.
Không ngờ Phấn Phấn lại có tác dụng này.
Người vừa tới là nó lập tức phát thanh báo động.
Đúng là đặc trưng của vẹt.
Vân Lạc Hòa bước nhanh ra ngoài.
Biệt thự cách bãi cát khá xa, cô sải bước như bay, lao thẳng xuống bãi.
Từ xa đã thấy một con tàu lớn xuất hiện bên mé biển, trên mũi tàu đứng một ông lão.
Thân hình ông cao lớn, tóc và râu đều bạc trắng, lưng đứng thẳng tắp, mặc một bộ trang phục thuyền trưởng màu xanh thẫm, trên áo có mấy chiếc nút đồng vàng lấp lánh.
Trong lòng Vân Lạc Hòa mơ hồ đoán được.
Đây hẳn là lão thuyền trưởng!
Cô nở nụ cười, lịch sự đưa tay ra, "Chào ông!"
Hi Nhĩ Khoa mặt lạnh tanh, "Chào cô."
Ông đảo mắt nhìn quanh, đầy hứng thú đánh giá cô, và cả Phấn Phấn đang bay tới phía sau cô.
"Xin hỏi ông là?"
Hi Nhĩ Khoa bước lên bãi cát, "Gọi tôi là lão Hi Nhĩ Khoa là được!"
"Hoan nghênh ngài, thuyền trưởng Hi Nhĩ Khoa."
Về thông tin của Hi Nhĩ Khoa, Vân Lạc Hòa biết không nhiều, chỉ biết tính khí Hi Nhĩ Khoa không tốt, có mấy người chơi gặp ông đều chẳng được lợi lộc gì.
Nhưng sau khi lão thuyền trưởng định cư sẽ mở cửa hàng, lại còn có thể tùy thời bán đồ cho ông, nhất định phải tranh thủ để ông sớm định cư mới được.
Phải trò chuyện với ông nhiều hơn.
Lão thuyền trưởng gật gù.
"Chỗ cô phát triển không tệ, lần đầu tiên ta thấy Đảo Đá lại lớn được như vậy đấy."
Vân Lạc Hòa: "Ngài quá khen."
Mặt ngoài cô vẫn bình thản, nhưng trong lòng lại đang nghĩ, sao không giống hai NPC trước, nói chuyện mấy câu rồi mà vẫn chưa thấy tùy chọn nào xuất hiện.
Vân Lạc Hòa thoáng nghĩ, lấy ra một bản thiết kế — du thuyền.
"Ngài xem giúp tôi bản thiết kế này được không? Tôi muốn đóng một chiếc du thuyền, tôi nghĩ ngài hẳn khá am hiểu về tàu thuyền, ngài có gợi ý gì không ạ?"
Hi Nhĩ Khoa vuốt râu, ánh mắt hơi lộ vẻ hài lòng, "Vụ này thì cô hỏi đúng người rồi."
"Du thuyền bình thường thì chẳng có gì đặc biệt, nguyên liệu cũng không khó kiếm, có điều sau này từ từ nâng cấp biết đâu lại được một chiếc kha khá."
"Có mua được nguyên liệu ở chỗ ngài không ạ?"
"Ừ, chỗ ta có vài thứ có lẽ cô sẽ dùng tới."
Trước mặt Vân Lạc Hòa hiện ra bốn tùy chọn.
Tôi muốn bán chút đồ.
Tôi muốn mua chút đồ.
Tôi muốn trò chuyện với ông.
Tôi không có việc gì nữa.
Vân Lạc Hòa không chút do dự, chọn thẳng "Tôi muốn trò chuyện với ông".
Cô hiểu rất rõ, giao dịch mua bán đơn thuần chỉ tạo được mối quan hệ bề mặt, muốn tăng hảo cảm của lão thuyền trưởng, nhất định phải trò chuyện nhiều hơn, mở đầu câu chuyện trước đã.
Cũng có thể hiểu thêm về sở thích của NPC.
Hi Nhĩ Khoa nhướng mày, chậm rãi mở miệng: "Ồ? Muốn nói chuyện gì nào? Bộ xương già này không có nhiều thời gian rảnh để tán chuyện phiếm với cô gái nhỏ đâu."
Giọng điệu tuy nghiêm khắc, nhưng không hề mất kiên nhẫn.
"Tôi muốn biết, hòn đảo như thế nào mới khiến ngài bằng lòng ở lại ạ?"
Giọng Vân Lạc Hòa thẳng thắn, "Hay là ngài vào trong xem thử xem, ở đây có chỗ nào lọt vào mắt ngài không."
Phấn Phấn bên cạnh vỗ cánh phành phạch, đột nhiên chen vào: "Ông thuyền trưởng ơi, chỗ cháu đẹp lắm, đồ ăn ngon đồ uống tốt, còn có nhiều động vật nhỏ nữa! Ông mà ở đây nhất định sẽ rất vui ạ."
Hi Nhĩ Khoa bị câu nói chen ngang bất ngờ chọc cho khóe miệng hơi nhếch lên, ánh mắt lướt qua phía xa xa nơi chuồng gà vọng ra tiếng kêu mơ hồ, lại nhìn đám nhện đang tất bật trên bờ ruộng sau lưng Vân Lạc Hòa, đáy mắt thêm vài phần thú vị: "Đúng là một nơi náo nhiệt. Có điều, ta chọn nơi định cư không nhìn mấy thứ này."
Vân Lạc Hòa dẫn lão thuyền trưởng đi vào phía khu ở bên trong, "Vậy không sao ạ, ngài có thể xem thử chỗ tôi trước, góp ý thêm, đảo của chúng tôi vẫn đang trong quá trình xây dựng, đúng là còn thô sơ, còn rất nhiều chỗ có thể cải thiện. Ngài đường xa tới đây, chỗ tôi có trà ngon, ngài có thể ngồi xuống thưởng thức thử."
"Trà? Thứ đó nhạt toẹt, ta không hứng thú." Lão Hi Nhĩ Khoa lấy từ trong áo ra một chai rượu nhỏ.
"Bọn lão thủy thủ chúng ta chỉ thích uống cái này thôi!"
"Hóa ra ngài thích uống rượu, chỗ tôi cũng có, rượu dâu tằm vừa ủ, rượu nho, còn có rượu gạo thơm ngọt, ngài thích loại nào ạ?"
Hi Nhĩ Khoa: "Mấy thứ cô nói đều thiếu thiếu chút gì đó, ta thích rượu mạnh hơn."
Vân Lạc Hòa cười: "Rượu mạnh có chứ, rượu Nhị Oa Đầu ngài uống qua chưa?"
"Nhị Oa Đầu?"
Hi Nhĩ Khoa lộ vẻ nghi hoặc.
"Là một loại rượu mạnh rất đặc trưng ở quê tôi, độ cao, vào miệng nặng, hậu vị mang chút thơm nồng của lúa gạo, nhiều người quanh năm lênh đênh trên biển đều thích uống."
Vân Lạc Hòa vừa nói vừa quay người đi về phía xưởng ủ rượu, "Tôi đi lấy cho ngài nếm thử ngay đây, tiện thể làm ít hải sản nhỏ sốt chấm hoặc cua cay thơm, đồ nhắm hợp nhất."
Ánh mắt Hi Nhĩ Khoa khẽ động, không từ chối, chắp hai tay sau lưng đi theo.
Phấn Phấn bay lên đậu trên vai Hi Nhĩ Khoa, ríu rít: "Đồ chủ tôi làm siêu ngon luôn, ông ăn rồi nhất định sẽ muốn ăn thêm!"
Vào trong xưởng ủ rượu, Vân Lạc Hòa lấy ra chai rượu Nhị Oa Đầu nặng độ từ trong rương vật tư.
Trong nhẫn bảo quản tươi sống tùy thân có hải sản nhỏ sốt chấm và cua cay thơm.
Đều là mấy hôm trước vừa làm.
Cô bước nhanh tới trước mặt Hi Nhĩ Khoa, rót thứ rượu màu hổ phách vào bát gốm thô.
Rượu vừa mở nắp đã tỏa ra mùi thơm nồng nặc.
Trong món hải sản nhỏ cho thêm dầu ớt, vừng và rau mùi thái vụn, nhìn là muốn ăn ngay.
Cua cay thơm màu sắc tươi tắn, ngửi đã thấy cay cay, nhắm rượu tuyệt nhất.
Hi Nhĩ Khoa bưng bát lên nhấp một ngụm, yết hầu chuyển động, đôi mày lập tức giãn ra: "Rượu này mạnh đấy! Ngon hơn mấy thứ rượu rum pha nước nhiều!"
Ông gắp một con bạch tuộc nhỏ ngâm trong nước sốt bỏ vào miệng, nhai hai cái rồi nói tiếp, "Không tệ, rất tươi."
"Ngài thích thì chỗ tôi muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, lúc nào ngài cũng có thể tới uống."
Vân Lạc Hòa cười tít mắt, không hề nói kiểu nhất định phải ở lại mới có rượu.
Cô nói vậy trái lại càng hợp ý Hi Nhĩ Khoa.
"Ha ha ha, thứ rượu này quả thực khá hấp dẫn ta, có điều..."
Vân Lạc Hòa im lặng chờ ông nói tiếp.