Vân Lạc Hòa không định đáp lại những chuyện đó, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng gì tới cô, cô có phải đấng cứu thế đâu mà cứu được hết mọi người, hơn nữa cách mùa Đông tới còn mấy ngày.
"Muốn ràng buộc đạo đức à? Vô ích thôi." Cô lẩm bẩm, ánh mắt trầm tĩnh.
Trong trò chơi này, muốn sống sót thì cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình.
Nhưng cô sẽ cân nhắc mua thêm vài địa ước, xây nhà trước đã.
Dù là mời NPC tới ở, hay chiêu mộ người chơi mới, đều phải chuẩn bị nhà sẵn từ trước.
Nếu thực sự có nhân tài cô cần, cũng không phải không thể chiêu mộ.
Nhưng trước mắt, điều quan trọng nhất là chuẩn bị sẵn sàng cho mùa Đông sắp tới.
Cô mở cửa hàng Đảo Đá, mua trước một tấm địa ước mới, một trăm ngàn hải tệ lập tức bị trừ.
Vân Lạc Hòa lấy cuốn sổ nhỏ ra, bắt đầu ghi lại những việc mình đang nghĩ tới.
Đầu tiên phải dự trữ đủ lương thực cho mùa Đông, rồi xây thêm hai nhà kính thủy tinh nữa.
Hạ lệnh cho toàn bộ đám nhện ra sức thu thập tất cả nhiên liệu và vật liệu giữ ấm có thể dùng được.
Nhanh chóng bắt đầu trồng bông, chế tạo lượng lớn vật tư chống rét.
Tranh thủ đi một chuyến tới đảo Núi Lửa và đảo Cơ Giới, đảo Núi Lửa có thể tìm thấy quặng chứa năng lượng nhiệt và vật liệu làm suối nước nóng, đảo Cơ Giới có rất nhiều bánh răng và sản phẩm công nghệ, đều là những thứ hiện tại cần.
Bồi dưỡng khả năng chịu rét cho đám nhện, nếu không mùa Đông vừa tới, chúng căn bản không ra ngoài được, rất có thể sẽ chết cóng.
...
Những việc này đều cần giải quyết trong mấy ngày này.
Năm ngày không biết có đủ dùng không.
Phấn Phấn đập cánh từ ngoài cửa sổ bay vào, trên vuốt còn nắm mấy hạt sấy khô, không biết nó kiếm ở đâu ra.
"Chíp chíp... thơm quá! thơm quá! Chủ nhân, tôi gọi lão thuyền trưởng tới rồi."
"Biết rồi." Vân Lạc Hòa rửa tay, bưng món cá mú đỏ hấp cách thủy ra khỏi bếp.
Hành thái sợi rải trên mình cá bị dầu nóng rưới lên xèo xèo.
Vừa bày món ăn lên bàn, đã nghe thấy giọng Hi Nhĩ Khoa truyền tới.
"Không tệ, đứng từ xa đã ngửi thấy mùi thơm rồi."
Hi Nhĩ Khoa ăn rất vui vẻ, liên tục tấm tắc khen.
Vân Lạc Hòa thấy ông tâm trạng tốt, bèn thăm dò tin tức.
Hỏi về tình hình của các NPC khác.
Hi Nhĩ Khoa lại không tiết lộ nhiều, chỉ nói rằng sau này cô sẽ dần dần biết thôi.
Xem ra lần trước là vì uống say nên mới nói cho cô biết.
Sau này e là khó rồi.
Cô chuyển chủ đề, như tiện miệng hỏi: "Mùa Đông sắp tới rồi, ông có dự định gì tiếp theo không?"
Hi Nhĩ Khoa chậm rãi bóc tách càng cua, lấy thịt bên trong ra: "Dự định à? Mùa Đông tới thì tới thôi, ngày tháng vẫn cứ thế mà trôi qua, chỉ là không ra biển được nữa, đành phải canh lò sưởi, uống chút rượu, làm ấm người, qua đi rồi sẽ ổn thôi."
Nói xong ông liếc nhìn Vân Lạc Hòa: "Trước khi mùa Đông tới, cô còn nhiều việc phải làm lắm, mấy ngày này tôi không qua chỗ cô ăn cơm nữa đâu, cô ủ nhiều rượu vào, tới mùa Đông rượu có thể làm ấm người."
Phải, cô phải ủ nhiều rượu hơn.
Dứt khoát xây thêm mấy xưởng ủ rượu nữa vậy.
Trái cây dự trữ vẫn còn mấy nghìn cân, có thể đem hết ra ủ rượu!
-------
Ăn cơm xong với Hi Nhĩ Khoa, Vân Lạc Hòa liền bắt đầu lao vào công việc.
Chọn địa điểm xây dựng cửa hàng và nhà ở mới.
Cô vẫn cần lượng lớn hải tệ.
Vân Lạc Hòa thu mua số lượng lớn thịt cá cao cấp trong trung tâm giao dịch và nội bộ công hội Hỗ trợ Cầu Sinh, dùng giá cao hơn thùng xuất hàng để thu lại, sau đó qua tay bán cho Hi Nhĩ Khoa.
Thuần túy kiếm tiền chênh lệch lại kiếm thêm được mấy vạn.
Nhưng đám thịt cá cao cấp này vẫn không sánh được thịt cá vua vàng.
Vân Lạc Hòa đem chỗ thịt cá ngừ vây xanh còn lại bán đi là có ngay mấy vạn hải tệ.
Xem ra cô còn phải đi tìm thêm nhiều cá vua vàng nữa, ngoài cá ngừ vây xanh ra thì vẫn còn mấy loại cá giới hạn mùa Thu chưa câu.
Nhưng con đường kiếm tiền chênh lệch nhờ bán thịt cá cao cấp này cũng không thể bỏ.
Vân Lạc Hòa dứt khoát ủy thác Mộ Tử Đường sắp xếp nhân lực giúp cô thu thập thịt cá, tới lúc đó đưa chút phí hoa hồng là được.
Sau đó Vân Lạc Hòa sắp xếp Nhục Bao lái thuyền ra biển mò vỏ sò, tiện thể thả lồng bẫy cua và lưới đánh cá.
Sắp xếp đám nhện vào rừng cây, sườn đồi trên đảo, đào hết toàn bộ khoai tây dại và khoai mỡ ăn được lên.
Ngoài những thứ đó ra, đám cỏ khô, lá rụng, lá thông cũng không bỏ qua, toàn bộ đều dùng bao tải thu gom lại, những thứ này tới lúc đó đều có thể đem làm nhiên liệu nhóm lửa, lũ nhện khoáng thạch cũng bắt đầu tìm kiếm mỏ than.
Vân Lạc Hòa còn mua thêm ít hạt giống bông trong trung tâm giao dịch, đã có rất nhiều người chơi phản ứng lại, bắt đầu tranh mua vật tư mùa Đông rồi, kênh chat và diễn đàn cũng đang thảo luận về các hạng mục chuẩn bị trước cho tai nạn mùa Đông.
Cô thấy một bài viết chuyên nói về 36 điểm cốt yếu để ứng phó với thời tiết cực hàn.
Quả thực có nhiều điểm đáng khen, rất nhiều thứ đều nói rất có lý.
Vân Lạc Hòa cố ý lấy giấy bút ghi chép lại.
-------
Người thợ xây dựng được thuê có thời gian làm việc là một tuần, giờ vẫn còn thừa mấy ngày, vừa hay có thể gọi tới giúp xây dựng cửa hàng và căn nhà mới.
Vân Lạc Hòa thông qua tin tức tuyển dụng trong cửa hàng, rồi triệu hồi người đó tới, trao đổi đơn giản nói rõ yêu cầu của mình xong.
"Cửa hàng xây ở chỗ này, gần bến tàu, tiện cho qua lại."
Vân Lạc Hòa chỉ vào một bãi đất trống bằng phẳng cách quán rượu của Hi Nhĩ Khoa không xa, đưa địa ước cửa hàng và danh sách tài nguyên cần thiết cho người thợ xây dựng.
"Khu đất bên cạnh này, xây một căn nhà người chơi cơ bản, kết cấu phải kiên cố, giữ ấm, có lò sưởi và sân nhỏ."
"Giao cho tôi không thành vấn đề, cô cứ yên tâm!" Người thợ xây dựng vỗ ngực, vẫn là cái giọng điệu NPC đầy tự tin ấy, lập tức bắt đầu đổ móng.
Buổi chiều, Vân Lạc Hòa lại lái du thuyền tới một hòn đảo khác gần đó.
Hòn đảo lần này diện tích lớn hơn.
Cô cùng với nhện Xích Huyết và nhện mai vàng trước tiên tiêu diệt sạch đám côn trùng, sau đó để nhện bảo mẫu Chức Nông thả lưới đánh cá và lồng bẫy cua xuống hố sâu ven biển.
Đợi bầy côn trùng bị tiêu diệt gần hết, liền sắp xếp Phấn Phấn dẫn đầu đàn nhện, bắt đầu lùng sục toàn bộ hòn đảo.
Trọng điểm là tìm kiếm thực vật thân củ, ví dụ như khoai mỡ khổng lồ giàu tinh bột, sắn, còn có các loại hạt chịu rét, hạt thông và hạt phỉ.
Hiện tại thời tiết lạnh rồi, nấm ăn được cũng ít đi, căn bản không hái được nấm dại nữa, nhưng trên đảo của Vân Lạc Hòa vẫn còn một nhà trồng nấm, bên trong liên tục không ngừng sản xuất nấm, có điều sang tới mùa Đông thì chắc chắn không ổn rồi.
Đám nhện tản ra bốn phía mặt đất tìm kiếm, Phấn Phấn phụ trách trinh sát trên không, tìm kiếm những điểm tài nguyên có thể đã bỏ sót.
Nếu có thể tìm thấy mạch quặng thì càng tốt, hiện tại các loại thỏi quặng đều rất thiếu, dùng hải tệ mua quá đắt.
Thám hiểm trên hòn đảo nhỏ thế này, không cần tốn tới cả một ngày, mặt trời sắp xuống núi, Vân Lạc Hòa liền chuẩn bị quay về.
Cô phải trở về chế biến thức ăn, trước tiên dùng bàn chế biến cao cấp đem tất cả các loại cao cấp liêu lý có thể làm được chế biến hàng loạt.
Sau đó đem phần lớn thịt và nguyên liệu nấu ăn tiến hành gia công, cho vào các xưởng gia công khác nhau.
Phần lớn thịt phải tiến hành sấy khô xông khói, chế thành cá khô, thịt khô, cá hun khói, thịt hun khói.
Còn có một bộ phận làm thành đồ hộp kín tiện mang theo, thời hạn bảo quản dài, ví dụ như cá hộp, rau củ hộp, sốt nấm.
Về phần các giống thân củ trong đám rau củ như khoai mỡ, sắn, khoai lang, khoai tây, đều có thể phơi khô nghiền thành bột cất trữ.
Các loại hạt có thể ép dầu, làm thành dầu lạc, dầu hạt thông.
Trở lại đảo thì trời đã chạng vạng tối.
Nhục Bao vừa hay vẫn còn ở trên thuyền ngoài bờ.
"Thu hoạch thế nào?"
"Mò được ba con vỏ sò, hải sản đại phong thu, rất nhiều cua, còn có mấy con cá lớn!"
"Không tệ, tối nay thêm phần cho cậu."
Vân Lạc Hòa nhanh chóng kiểm tra một lượt, đem mấy loại sò ốc và cá lớn đáng tiền nhặt ra, chuẩn bị một phần bán cho Hi Nhĩ Khoa lấy hải tệ, một phần giữ lại gia công.
Còn lại mấy thứ cá tạp tôm nhỏ vừa hay để làm bữa khuya, thêm phần cho Nhục Bao.
Vân Lạc Hòa lấy mô tô từ trong ba lô ra, phóng vút tới trước biệt thự, bên ngoài biệt thự đã sáng đèn.
Phấn Phấn bay một vòng quanh đảo, đã dò hỏi rõ ràng tình hình hôm nay.
"Chíp chíp, chủ nhân, nhện khoáng thạch phát hiện một mỏ than lộ thiên nhỏ ở góc Tây Nam, nhện mai vàng đào được rất nhiều khoai mỡ ở sườn đồi khuất nắng!"
"Rất tốt." Vân Lạc Hòa rất hài lòng, "Bảo chúng mau quay về đi."
"Đã về hết rồi, đều đang ở bên kia thu dọn."
Binh đoàn Nhện đã sớm chia thành mấy chi đội, phân đội nhện bảo mẫu Chức Nông dựng một nhà kho tạm thời trên bãi đất trống, dùng tơ nhện buộc chặt các bao tải lại ngay ngắn, trong bao tải lần lượt chất đầy các loại lá khô và lá thông.
Còn có mấy chi đội khác đang lần lượt vận chuyển nguyên liệu thô tới các xưởng khác nhau để gia công.
Xưởng thịt hun khói làm không xuể, nhện bảo mẫu Chức Nông liền dùng tơ nhện xiên thịt hun khói thành xiên, treo trên giá hun khói tạm thời dựng lên.
Một chi nhện mai vàng khác đang dùng càng của mình cắt thái khoai mỡ dại và khoai tây.
Nhưng cắt quá dày.
"Mấy củ khoai tây này phải cắt thành lát mỏng, phơi khô rồi nghiền thành bột."
Vân Lạc Hòa bước tới, làm mẫu cho chúng xem.
Bột khoai tây có thể làm súp đặc, cũng có thể trộn với bột mì làm thành bánh dễ bảo quản, là nguồn tinh bột quan trọng trong mùa Đông.
Nhân lúc trời chưa tối hẳn, Vân Lạc Hòa tới nhà kính, số hạt giống cô tranh mua được ở trung tâm giao dịch không nhiều, trồng không được bao nhiêu.
Trước lúc đi ngủ hôm nay vừa hay có thể gieo hết toàn bộ chỗ hạt giống.
Đã có một chi nhện bảo mẫu Chức Nông đang trồng trọt trong nhà kính rồi.
Cô vào trong kiểm tra thành quả.
Để cho bông nhanh chín, cô cố ý dùng rất nhiều hormone tăng trưởng và phân bón.
Hormone tăng trưởng có thể giúp bông chín nhanh hơn, phân bón có thể làm sản lượng bông nhiều hơn.
"Dự trữ thức ăn vẫn chưa đủ, phải xây thêm hai nhà kính thủy tinh nữa."
Phải làm thêm chút kính cường lực mới được, dù sao kính thường chắc chắn không chịu nổi bão tuyết, chưa biết chừng còn có mưa đá.
Nếu nghiêm trọng hơn chút nữa, trên trời rơi xuống cầu băng cũng không phải là không thể.
Chỉ có kính cường lực mới chống đỡ nổi.
Hơn nữa giữ ấm là then chốt để trồng trọt mùa Đông, cô còn cần trải một lớp vật liệu cách nhiệt bên trong nhà kính, phải nhanh chóng tới đảo Núi Lửa mới được.
Đang nghĩ, tin nhắn của Mộ Tử Đường bật lên: "Vân tỷ, thịt cá cao cấp hôm nay thu thập được ước chừng hai trăm cân, ngoài ra còn có chút cá tôm, hơn ba trăm cân, giờ gửi cho cô nhé?"
"Được, gửi qua đi."
Số lượng ít hơn nhiều so với dự tính của cô.
Chắc mọi người đều biết phải tích trữ lương thực, sẽ không đem ra giao dịch nữa.
Cô liếc nhìn trung tâm giao dịch, giá hạt giống bông quả nhiên bắt đầu tăng vọt, những vật liệu giữ ấm khác như da thú, lông vũ, sợi cách nhiệt cũng tăng theo.
Vân Lạc Hòa nghĩ nghĩ, lại tranh mua thêm một đợt vật tư đang tăng giá nữa, giờ thì vẫn còn có để mua, sau này có khi thực sự không mua được nữa.
Tuy hiện tại cô không thiếu, nhưng vẫn cứ mua thêm nhiều chút thì tốt hơn.
Kênh chat vẫn bị đủ loại tin tức nhấn chìm.
"Xin đại lão cấp 9 thu nhận! Tự mang đặc tính giữ ấm 'lò sưởi nhỏ'!"
"Có đại lão nào không! Nhìn tôi đi! Tôi có kỹ năng trồng trọt cấp sáu!"
"Mười vạn hải tệ! Ai có địa ước bán cho tôi không? Khuynh gia bại sản cầu mua!"
"Quy tắc cầu sinh mùa Đông mọi người xem chưa? Đại thần khu 1 viết đấy, rất thực dụng."
Tắt màn hình ảo, Vân Lạc Hòa xoay người đi về phía xưởng ủ rượu.
Hai xưởng trước đó đã không đủ dùng nữa rồi, cô định mở rộng thêm ba cái nữa.
Đám nhện đã sớm chuyển mấy nghìn cân trái cây tới bên cạnh xưởng, có táo và lê cuối mùa Thu, còn có nho, dâu tây, dâu tằm, đào, vân vân mà cô dự trữ trước đó.
"Xem ra tối nay phải vất vả thức đêm một chút rồi, cố gắng xử lý hết đống trái cây này."
Cô nhìn đồng hồ.
"Làm tới hai giờ rồi đi ngủ thôi, dù sao sáng mai còn phải tới đảo Núi Lửa một chuyến."
Vốn còn định tối xuống biển tới di tích đáy biển tìm nốt hai con cá vua mùa Thu còn lại, nhưng giờ xem ra không có thời gian rồi.
Cô đã nhiều ngày không xuống biển rồi, từ khi có thành lập một đội lặn, cô căn bản không cần đích thân xuống biển cũng có thể lấy được đủ loại vật tư dưới đáy biển, ngay cả vỏ xà cừ và huyền thiết biển sâu cũng không thiếu nữa.
Nhưng đợi mai từ đảo Núi Lửa về nhất định phải tới di tích đáy biển thám hiểm một chuyến.
Lỡ như mùa Đông tới, nước biển đóng băng, dưới đáy biển có khi không xuống được nữa.
Cô vẫn còn cổng dịch chuyển di tích đáy biển chưa xây xong, cần phải đi tìm trận nhãn, xây cổng dịch chuyển trước đã, làm vậy thì mùa Đông cũng có thể xuống đáy biển được rồi.
Việc phải làm nhiều quá.
Vân Lạc Hòa sắp xếp lại dòng suy nghĩ, phải từng việc từng việc một chậm rãi làm thôi.
Vân Lạc Hòa tới nhà trồng nấm xem thử, tốc độ sinh trưởng của nấm bên trong cũng chịu ảnh hưởng của nhiệt độ thấp, trở nên chậm chạp.
Đây chắc là lứa nấm cuối cùng rồi.
Bận rộn tới tận khuya, Vân Lạc Hòa đang định về phòng nghỉ ngơi thì phía sau truyền tới một âm thanh nhỏ.
"Xì xì..."
Vân Lạc Hòa quay đầu lại: "Vân Thôn, cậu tới rồi."
Cô vội đưa tay ra, bế Vân Thôn đã thu nhỏ lại vào lòng.
Vân Thôn ở trong nhà nuôi nhện rất nhiều ngày, ngoại hình lại xảy ra thay đổi.
Màu sắc và đường vân trên người nó trông càng rực rỡ hơn, ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm.
Vân Lạc Hòa vội vàng mở thông tin của Vân Thôn ra kiểm tra.
Xem xong thì không thể tin nổi.
"Vân Thôn, cậu lại thăng cấp rồi!"
Vân Thôn: "Ừ, Hòa Hòa, tôi giờ không cần ở nhà nuôi nhện nữa cũng có thể sinh sản nhện con, tôi có thể tới bên cô rồi."
Vân Lạc Hòa kinh hỉ nói: "Vậy thì thực sự quá tốt rồi."
Mấy ngày nay Vân Thôn không có ở đây, có đôi lúc cô vẫn chưa quen.
Vân Thôn ở trong nhà nuôi nhện cũng đủ lâu rồi, toàn bộ đều là vì giúp Vân Lạc Hòa tạo nên binh đoàn Nhện càng thêm cường đại.
Không ngờ còn có niềm vui bất ngờ, vậy mà nhanh như vậy đã lại thăng cấp.
Có lẽ là vì nó liên tục vận dụng lượng lớn uy áp nữ hoàng và tinh thần lực, rèn luyện kỹ năng, hơn nữa mỗi ngày nó ăn lượng lớn côn trùng.
Côn trùng đều là con cháu nhện đưa tới tận bên miệng nó, toàn là côn trùng cao cấp, ăn nhiều, thăng cấp nhanh cũng là bình thường.