"Hai người này xử lý thế nào?"
Vân Lạc Hòa liếc nhìn hai người còn lại, bọn họ đã sợ đến mức van xin tha mạng.
"Hai người cũng giao đồ ra đi, tôi tha mạng cho."
Người chơi đến được đây chắc chắn cũng phát triển không tệ.
Huống hồ đồng bọn của bọn họ đã giàu có vậy, hai người này chắc chắn cũng không kém cạnh.
Dù trong lòng tiếc nuối, hai người vẫn đành phải làm theo.
Vật tư của bọn họ cũng khá ổn, tuy không có nhiều nguyên liệu cơ bản nhưng lại tích trữ kha khá đồ đặc sản Đảo Núi Lửa cùng các loại công cụ, trang bị.
Cho dù bản thân cô không dùng đến, đem về đổi lấy hải tệ cũng rất hời.
Vân Lạc Hòa hả hê thu hết vào.
Nhưng ba lô của cô đã chật kín, đành chỉ lấy một nửa, số còn lại đưa cho Vu Trần Tẫn cất giữ.
Nhận xong đồ, Vân Lạc Hòa bảo cả ba người mau cút đi.
Cô và Vu Trần Tẫn vẫn cần ở lại đây tiếp tục thu thập đá dung nham.
Dưới sông vẫn còn vài mảnh chưa nhặt hết.
Ba người kia chỉ mong mau chóng rời đi, chẳng dám nấn ná thêm chút nào.
Đợi bọn họ đi khuất, Vân Lạc Hòa và Vu Trần Tẫn nhìn nhau, bật cười thành tiếng.
Vân Lạc Hòa nói: "Cây quyền trượng này đúng là thu hoạch ngoài ý muốn, rất hợp với anh."
Thiền trượng và quyền trượng trông cũng na ná nhau.
"Không cần đâu, tôi dùng không được. Đặc tính của tôi không tương thích với vũ khí thuộc tính bóng tối này, cô cầm lấy đi."
Vu Trần Tẫn đưa cây quyền trượng cho Vân Lạc Hòa.
"Thật sự đưa cho tôi à?"
"Ừ, cô cứ giữ lấy."
"Cái này chắc cũng thuộc Bộ Trang Bị Dơi Vương. Tôi đang có một món, lấy thêm cái này ghép thành bộ cũng tốt. Thế này nhé, tôi đổi vật tư với anh, anh cần gì cứ bảo, về tôi gửi cho."
Vu Trần Tẫn gật đầu: "Cũng được." Anh nhìn ra dòng sông dung nham, "Chúng ta tranh thủ nhặt nốt mấy mảnh đá còn lại trước đã."
Hai người quay lại bờ sông dung nham.
Vân Lạc Hòa bước về phía trung tâm lòng sông. Đôi Ủng Đen Địa Mạch in hằn dấu chân đen trên dòng magma, mỗi bước đi qua, dung nham lại đông cứng lại trong vài giây.
Cô nhận thấy càng tiến vào sâu, màu dung nham càng trở nên đậm đặc, chuyển từ cam đỏ sang đỏ thẫm gần như đen ngòm.
Lần trước đến đây đâu có thế này.
Cũng không biết có phải do thay đổi theo mùa hay không.
Cô đưa tay xuống dòng dung nham đen đặc, vớt lên một viên đá nhỏ xinh.
[Đá Dung Nham Hắc Diệu ×1]
[Đá Dung Nham Hắc Diệu: Ẩn chứa năng lượng địa nhiệt cực hạn, có thể dùng chế tạo lõi kháng hàn, là nguyên liệu then chốt cho thiết bị duy trì nhiệt độ mùa Đông.]
"Chà, còn có cả đá dung nham phẩm chất cao hơn, viên này còn tốt hơn cả lúc nãy."
Vân Lạc Hòa cất viên Đá Dung Nham Hắc Diệu vào ba lô.
"Vu Trần Tẫn, anh mau lại đây."
Vu Trần Tẫn lội tới, dùng thiền trượng khều lên một viên đá tương tự. Hình dáng khác biệt nhưng kích thước thì xấp xỉ.
"Đá Dung Nham Hắc Diệu chắc chắn có thể dùng sưởi ấm nhà cửa."
"Tôi phải kiếm thêm ít nữa, chỗ ở của NPC cũng cần dùng đến."
Phấn Phấn cứ lượn vòng ở độ cao thấp trên mặt sông, nhưng chẳng dám sà quá gần, nó sợ dòng dung nham này thiêu rụi bộ lông xinh đẹp của mình.
Đột nhiên, nó chĩa mỏ về một hướng mà kêu chiêm chiếp liên hồi.
Vân Lạc Hòa nhìn theo hướng nó chỉ, tầm mắt quét qua chẳng thấy gì khác lạ, nhưng trực giác mách bảo cô có điều bất thường.
Cô bước nhanh lại, đưa tay mò xuống, tìm thấy một viên đá hình thù kì dị.
Nhấc lên xem, cô phát hiện viên đá đang phản chiếu ánh sáng bảy màu rực rỡ dưới nền dung nham.
"Cái gì đây?"
[Tinh Thể Dung Nham Không Gian: Ẩn chứa năng lượng kép từ không gian và địa nhiệt, có thể dùng chế tạo thùng trữ đồ gia nhiệt, giúp bảo quản thực phẩm tươi mới và duy trì nhiệt độ ổn định, là đạo cụ tối ưu để lưu trữ thức ăn mùa Đông.]
"Không ngờ lại là nguyên liệu thuộc tính không gian." Vân Lạc Hòa nhìn viên tinh thể trong tay, ánh mắt sáng rỡ.
"Có nó, ra ngoài mùa Đông cũng có thể làm nóng thức ăn bất cứ lúc nào. Không cần nhét đồ ăn vào ba lô cho chật chỗ nữa, cứ cất vào thiết bị trữ đồ không gian thông thường là được. Lỡ chưa đói, chỉ việc lấy ra làm nóng rồi ăn."
Hơn nữa, tiết trời lạnh giá thế này, đồ ăn mang ra ngoài lạnh ngắt ngay, thứ này đúng là cứu cánh kịp thời.
Vu Trần Tẫn cũng hơi bất ngờ: "Không ngờ Đảo Núi Lửa lại có nguyên liệu thuộc tính không gian."
Vân Lạc Hòa liếc nhìn Phấn Phấn: "Lần này may nhờ nó mắt tinh. Thứ này nằm trong sông dung nham, khí tức bị che lấp hoàn toàn, nếu không quan sát kỹ, tôi cũng chẳng thể phát hiện ra."
Phấn Phấn ưỡn ngực đầy vẻ đắc ý, vỗ cánh bay lên đậu trên vai Vân Lạc Hòa, miệng không ngừng kêu chiếp chiếp: "Tôi rất có ích đấy."
Hai người đẩy nhanh tốc độ thu thập, thoắt cái đã đến giữa trưa. Số đá dung nham trong sông cũng được dọn sạch trơn.
Cộng thêm đống vật tư vơ được từ ba người kia lúc nãy, ba lô của cả hai đã chật ních, đến cả túi dự trữ cũng nhét không còn chỗ hở.
"Đến lúc di chuyển sang khu suối nước nóng rồi."
Vân Lạc Hòa ngước nhìn bầu trời. Mảng trời trên Đảo Núi Lửa xám xịt, tro bụi lơ lửng khắp nơi khiến không gian chìm trong ánh sáng mờ ảo.
Vu Trần Tẫn nói: "Khu đó tôi từng tới, vị trí rất dễ tìm."
Suối nước nóng nằm cách vách đá hắc diệu không xa, nhưng lần này họ không cần phải leo lên vách nữa, cứ men theo lối bên cạnh mà đi vòng qua.
"Được, chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi xuất phát."
Vân Lạc Hòa quan sát xung quanh, thấy gần đó có vài con Thằn Lằn Lửa liền thả đàn nhện ra: "Tôi tiện thể bắt thêm mấy con, da thằn lằn cũng dùng được."
-------
Phấn Phấn bay dẫn đường trên không, cảnh giác quan sát khắp nơi.
Địa hình khe nứt dốc đứng hun hút xuống dưới, không khí càng lúc càng nóng bức và oi ả. Càng tiến gần tâm núi lửa, nhiệt độ càng tăng cao, mùi lưu huỳnh trong không khí cũng trở nên nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Mặt đất chuyển từ đá đen sang lớp đất đỏ nứt nẻ, thỉnh thoảng từng luồng hơi nóng lại phụt trào từ các khe nứt.
Hai bên vách núi dựng đứng, đá tảng lởm chởm. Dưới chân là lớp tro núi lửa bở xốp lẫn với sỏi đá nóng rực.
Phấn Phấn bay càng lúc càng thấp, đôi cánh gần như rũ xuống: "Chiếp chiếp... Nóng chết mất... Tôi muốn ăn kem que..."
Vân Lạc Hòa bất đắc dĩ lại ném cho nó một que Kem Que Hạt Dinh Dưỡng.
Cô nhìn nó ngậm que kem chui vào gầm Áo Choàng Viêm Lực của Vu Trần Tẫn trú nóng.
Loại áo choàng này tuy có khả năng hấp nhiệt, nhưng lại cách ly được phần lớn luồng khí nóng bên ngoài, chẳng khác nào một chiếc ô che nắng cực tốt.
"Phía trước là khu suối nước nóng rồi."
Vu Trần Tẫn chỉ tay về phía một vùng trũng đang bốc khói trắng mờ mịt. "Hơi nước rất dày đặc."
Mồ hôi đã ướt đẫm trán cả hai.
Bước sang mùa Thu, đã lâu lắm rồi họ mới phải chịu cảnh nóng bức thế này.
Vân Lạc Hòa cẩn trọng cảm nhận dòng chảy năng lượng trong không khí: "Suối nước nóng nằm ở phía dưới, mà... không chỉ có một mạch."
Đúng như dự đoán, khi đặt chân xuống đáy vực, khung cảnh hiện ra trước mắt khiến tinh thần họ phấn chấn hẳn.
Vài mạch nước nóng lưu huỳnh lớn nhỏ khác nhau đang ồng ộc phun hơi nóng.
Dòng nước chảy qua đâu để lại những vệt khoáng chất vàng và trắng nổi bật trên nền đá xám đen.
Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh.
Vân Lạc Hòa thầm vui mừng.
Cô bước nhanh đến một mạch nước lớn hơn, làn nước trong vắt có thể nhìn thấu đáy, phía dưới lắng đọng một lớp bùn khoáng mịn màng.
Cô đưa tay thử nhiệt độ, mép ngoài chỉ ấm áp nhưng trung tâm lại nóng rực.
"Đúng là suối nước nóng thật, nhưng thứ chúng ta cần là nguồn nhiệt lõi, có khả năng duy trì nhiệt liên tục."
Phấn Phấn từ trên cao ra hiệu: "Chiếp! Chủ nhân, khu vực đá phía trước bên trái kìa, có thứ trông như sợi bông trắng!"
Vân Lạc Hòa lập tức chạy tới.
Trên một vách đá tương đối xốp, phủ dày một lớp vật chất dạng sợi trắng, trông tựa như amiăng. (Amiăng trắng (hay còn gọi là Chrysotile) là một loại sợi khoáng silicat tự nhiên thuộc nhóm Serpentine.)
Cô dùng lưới thu thập cẩn thận gạt lớp vật chất đó xuống.
[Bông Khoáng Núi Lửa ×1]
[Bông Khoáng Núi Lửa: Vật liệu cách nhiệt cao cấp. Đặc tính: Khả năng cách nhiệt vượt trội, chịu nhiệt cao, trọng lượng nhẹ. Ứng dụng: Lớp cách nhiệt cho công trình, chất liệu độn trong trang phục.]
"Hàng tốt!"
Vân Lạc Hòa mừng thầm, đây chính xác là vật liệu cách nhiệt đỉnh cao mà nhà kính đang rất cần.
Cô lập tức ra lệnh cho lũ nhện dùng tơ nhện hỗ trợ thu gom và đóng gói.
Cùng lúc đó, Vu Trần Tẫn cũng có phát hiện riêng.
Bên cạnh một mạch nước nóng lưu huỳnh đang tỏa hơi nóng hầm hập, anh tìm thấy một loại đá đen đặc biệt, bề mặt mang vẻ bóng mịn ấm áp.
Anh quỳ gối xuống, mũi Thiền trượng khẽ chạm vào một tảng đá màu đỏ thẫm đang nửa chìm nửa nổi trong nước.
Tảng đá chạm vào tay ấm nóng.
[Đá Ấm Địa Nhiệt ×1]
[Đá Ấm Địa Nhiệt: Ẩn chứa năng lượng địa nhiệt vi mô, có khả năng tỏa nhiệt chậm và duy trì trong thời gian dài. Ứng dụng: Sưởi ấm cục bộ quy mô nhỏ như luống ươm nhà kính hoặc đáy hồ suối nước nóng nhỏ.]
Tuy không phải nguồn nhiệt lõi quy mô lớn như lõi suối nước nóng, nhưng dùng để sưởi ấm khu vực then chốt của nhà kính hoặc hồ suối nước nóng nhỏ thì vừa vặn.
Hai người bắt đầu rà soát kỹ lưỡng khu vực suối nước nóng này.
Thu gom toàn bộ tài nguyên có thể tìm thấy.
Vân Lạc Hòa còn phát hiện một loại bùn màu xám đen.
Dùng xẻng xúc một cái là được cả mảng lớn, loại bùn này khi rơi xuống đất lại đổi màu.
[Bùn Trị Liệu (Cao Cấp): Có thể dùng chế tạo thuốc hồi phục, bôi lên vết thương giúp mau lành.]
"Chiếp chiếp! Chủ nhân, bên này có đồ! Phía sau tảng đá lớn này có luồng khí nóng hổi!"
Phấn Phấn đột nhiên đáp xuống một khối núi lửa khổng lồ, hưng phấn nhảy tới nhảy lui.
Tảng đá khổng lồ này chắn ngang một chỗ lõm trên vách đá ở nơi sâu nhất của khe nứt, bề mặt trơn láng khác thường.
Vân Lạc Hòa bước nhanh tới, cảm nhận được đằng sau tảng đá tỏa ra luồng hơi nóng rực mãnh liệt.
Vu Trần Tẫn cũng đi tới, dùng Thiền trượng gõ nhẹ lên tảng đá.
"Phía sau là khoảng trống."
Hai người hợp lực bẩy tảng đá khổng lồ ra.
Ầm một tiếng, tảng đá bị bẩy hở một khe đủ cho người chui qua, một luồng nhiệt sóng mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi nước ập tới, nóng bỏng hơn hẳn bên ngoài!
Phía sau khe hở là một hang động nhỏ ẩn kín.
Giữa hang, một mạch nước nóng sôi sục hơn đang không ngừng trào bọt, làn nước mang màu xanh lam.
Chính giữa mạch nước, có một khối tinh thạch cỡ bằng đầu trẻ sơ sinh, toàn thân đỏ rực.
Khối tinh thạch này trông hơi giống phiên bản màu đỏ của đá dung nham, nhưng bên trong có ngọn lửa vàng kim lưu chuyển, đang nằm vững chãi dưới đáy suối.
Tỏa ra nhiệt lượng kinh người và dao động năng lượng ổn định! Ánh sáng đó chiếu khắp hang nhỏ, nhuộm một màu đỏ rực.
Vân Lạc Hòa rất mừng, định nhanh tay nhặt lên, nhưng phát hiện vật này bất động, không nhấc lên được.
Hơn nữa, cảm giác khi chạm vào nóng bỏng, nếu không đeo găng tay, bàn tay cô chắc chắn đã bị bỏng.
"Có vẻ phải dùng phương pháp đặc biệt mới được."
Vân Lạc Hòa nhíu mày nghiên cứu kỹ, "Thứ này dường như mọc liền với đáy suối, cưỡng ép nhổ ra e là không ổn."
"Ừ, làm mạnh tay có thể làm hỏng nó."
Vu Trần Tẫn quỳ xuống, cũng dùng Thiền trượng thử thăm dò.
Mũi Thiền trượng khẽ chạm vào nước, thân trượng tỏa ra ánh kim nhàn nhạt.
Vân Lạc Hòa nhắm mắt cảm nhận một lát, quả nhiên phát hiện trên đá đáy suối chi chít những đường vân vàng kim mịn màng, ẩn ẩn có màu dung nham lưu chuyển bên trong.
"Dưới mạch nước có Địa Mạch liên kết."
Vân Lạc Hòa chợt nghĩ, "Có lẽ cần dùng nguyên liệu cùng thuộc tính mới lấy ra được?"
Vu Trần Tẫn: "Thử dùng Đá Dung Nham Hắc Diệu xem."
Vân Lạc Hòa vội lấy ra đặt lên khối tinh thạch, nhưng không có phản ứng gì.
Cô lại lấy thêm hai khối nữa.
Ba khối Đá Dung Nham Hắc Diệu áp sát lên trên.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng vật này khẽ rung động, tựa như có sinh mệnh. "Bắt đầu rồi, quả nhiên có phản ứng."
Khi cô từ từ truyền nhiệt năng từ đá dung nham vào, những đường vân vàng kim đột nhiên bừng sáng.
"Lấy được rồi."
Dù rất nóng, nhưng Vân Lạc Hòa vẫn không buông tay.
[Trái Tim Địa Nhiệt ×1]
[Trái Tim Địa Nhiệt: Lõi nhiệt của suối nước nóng, ẩn chứa nguồn địa nhiệt dồi dào, là nguồn nhiệt cốt lõi để xây dựng bể suối nước nóng cỡ lớn, có thể liên tục tỏa ra nhiệt lượng cao ổn định.]
Món đồ tốt đấy, mang về lắp thẳng bể suối nước nóng cỡ lớn là vừa. Đông đến, cứ thế nằm ngâm mình trong nước nóng, sướng thôi rồi.
Có điều chỉ thu được một cái, chuyện phân chia để về hẵng tính.
Sau đó, cả hai tiếp tục vét thêm lượng lớn bùn suối nước nóng phẩm chất cao quanh mạch chính, cùng một loại đá ấm suối nước nóng kích thước khá lớn.
Bận rộn suốt hai tiếng đồng hồ, tài nguyên trong khu suối nước nóng cũng cơ bản được dọn sạch.
"Cũng đến lúc về rồi."
Vân Lạc Hòa ngước nhìn bầu trời, "Đợi về đến nơi, phân loại xong vật tư chúng ta sẽ chia phần."
-----
Vân Lạc Hòa trở về Đảo Đá, trời đã tối hẳn. Cô vừa định lấy xe máy ra đi thì cảm nhận được cảm xúc của Vân Thôn đang dao động rất mạnh.
Cô hơi lo lắng, đoán chừng là trứng nhện có động tĩnh.
Cô lập tức phóng thẳng đến nhà nhện.
Vừa đẩy cửa bước vào, cô đã thấy Vân Thôn đang nằm phủ phục bên cạnh quả trứng nhện màu vàng kim, bồn chồn dùng càng trước gõ nhẹ lên thành lồng.
Càng trước của Vân Thôn khẽ chạm vào quả trứng vàng kim.
Trên lớp vỏ vốn đang khép kín xuất hiện một vết nứt, từ khe hở tỏa ra ánh kim càng thêm rực rỡ.
Vết nứt lan rộng khắp bề mặt trứng, lờ mờ thấy một cái bóng nhỏ đang cựa quậy bên trong.
"Sắp nở rồi à?" Tim cô bỗng hẫng một nhịp, cô bước nhanh tới gần.
Thấy cô đến, Vân Thôn phát ra tiếng rít khẽ đầy tin cậy. Có Vân Lạc Hòa ở đây, nó bình tâm hơn hẳn.
【Tiến độ ấp trứng Nhện Lang Lưng Bạc Kim Sắc: 90%.】
"Nhanh vậy sao?" Cô mở to mắt, mừng rỡ.
Đêm nay trời lại lạnh hơn.
Những ngày tới sẽ còn rét hơn nữa, nhện con nở trước khi mùa Đông ập đến là tuyệt nhất.
Như vậy cô sắp được nhìn thấy nhện con rồi!
Nhưng ngay khoảnh khắc cô vừa bước tới, một tiếng "tách" khẽ vang lên, vỏ trứng nứt toác.
Một chú nhện chỉ bằng cỡ móng tay bò ra từ trong.
Vân Lạc Hòa đứng hình.
Bất ngờ quá!
Phần mai của nó trắng bạc, điểm xuyết những đốm vàng kim, tám cái chân mảnh như tơ bạc, nhưng thứ đặc biệt nhất lại là đôi mắt.
Tròng mắt màu hổ phách ẩn hiện ánh kim nhàn nhạt.
Chú nhện con bò ra không chạy loanh quanh như đám ấu nhện thông thường, mà bò thẳng đến cạnh chân Vân Thôn, dùng đầu cọ cọ vào lớp lông tơ của nó.
【Ấu Thể Nhện Lang Lưng Bạc Kim Sắc ấp nở thành công.】
【Ấu Thể Nhện Lang Lưng Bạc Kim Sắc (Cấp 1): Đã kích hoạt Gen Nữ Hoàng, khi thăng cấp sẽ đồng thời kế thừa kỹ năng của Nhện Mẫu.】
Vân Lạc Hòa chăm chú nhìn nhện con, trong lòng dâng lên bao cảm xúc lẫn lộn.
Dễ thương quá.
Là con của Vân Thôn.
Trông ngoan ngoãn thật.
Vân Thôn không ngừng phát ra tiếng rít, đang giao tiếp với nhện con.
Vân Lạc Hòa hiểu được, nó đang bảo nhện con rằng người đứng trước mặt chính là chủ nhân của chúng.
Nghe xong, nhện con bò đến trước mặt Vân Lạc Hòa, dùng càng trước khẽ chạm vào tay cô.
Ngẩng đầu nhìn cô chòng chọc không chớp mắt.
Dễ thương đến mức muốn tan chảy.
Vân Lạc Hòa mở to mắt, liên tục dùng màn hình ảo chụp ảnh lưu niệm.
Đây là dáng vẻ lúc mới chào đời của nhện con, thực sự siêu đáng yêu.
Dựa trên tốc độ phát triển của những con nhện khác, con này chắc chắn cũng lớn rất nhanh, gần như mỗi ngày một khác, nên giờ phải lưu lại hình ảnh của nó ngay.
Đáng tiếc là cô không thể gửi cho Vu Trần Tẫn xem.
Hai người không cùng một khu.
Chỉ đành dùng Thiết Bị Liên Lạc Vỏ Ốc gọi điện báo cho anh một tiếng.
Cô thật sự không nỡ giao nó cho anh.
Chậc...
Đáng tiếc là cô đã lỡ hứa từ lâu rồi.
Nhưng về với Vu Trần Tẫn cũng là một nơi chốn tốt.
Anh vẫn chưa từng nuôi thú cưng, từ trước đến nay vẫn đợi con của Vân Thôn.