Bắt Đầu Với Một Tảng Đá Ngầm - Toàn Dân Cầu Sinh

Chương 196



Đỗ Nguyễn Điềm nhanh chóng gửi đến một danh sách.

Hiện tại, Đỗ Nguyễn Điềm đã là người dẫn đầu Công hội Âu Hoàng, tốc độ phát triển của cô ấy cũng thuộc hàng top trong công hội.

Vân Lạc Hòa từng đổi được không ít thiết bị và vật tư cao cấp từ tay cô ấy. 

Dù giá cả không hề rẻ, nhưng nhiều món thuộc dạng "có tiền cũng chưa chắc mua được", những người thuộc nhóm Âu Hoàng thường không dễ dàng đem ra giao dịch.

Lướt qua danh sách của Đỗ Nguyễn Điềm, mắt Vân Lạc Hòa sáng lên.

Trong đó có mấy món cô đang tìm.

Áo Giữ Nhiệt Vùng Cực, Ủng Tuyết Vùng Cực, Bản Thiết Kế Hợp Kim Nano, Bản Thiết Kế Bộ Chip AI.

Hợp Kim Nano và Bộ Chip AI đều là nguyên liệu then chốt để chế tạo Quản Gia Robot.

[Bản Thiết Kế Quản Gia Robot Căn Cứ Đảo Đá: Quản gia AI thông minh, tự động hóa việc quản lý trồng trọt, chăn nuôi, phòng thủ, có thể tra cứu mọi tình trạng trên đảo như thời điểm thu hoạch nông sản, độ no của động vật, mức độ thiện cảm, trạng thái bảo trì công trình...]

[Nguyên liệu chế tạo: Linh Kiện Điện Tử ×200, Cáp Siêu Dẫn ×10, Hợp Kim Nano ×5, Hạch Tinh Thể ×3, Bộ Chip AI ×1, Đá Lam Tinh ×20, Pin Sinh Học ×10]

Vân Lạc Hòa đã cầm bản thiết kế Quản Gia Robot từ khá lâu.

Nhưng mãi vẫn chưa kiếm được hai loại nguyên liệu này.

Giờ thấy có ngay, cô lập tức thương lượng giao dịch với Đỗ Nguyễn Điềm.

Kho vật tư của Đỗ Nguyễn Điềm cực kỳ dồi dào, đồ tầm thường cô ấy chẳng buồn ngó tới.

Nhưng chỉ cần Vân Lạc Hòa chịu chi ra đủ lượng món ăn phẩm chất vàng, Đỗ Nguyễn Điềm sẽ không thể nào từ chối.

Chẳng mấy chốc, Vân Lạc Hòa đã đổi được đủ số Hợp Kim Nano và Bộ Chip AI từ phía Đỗ Nguyễn Điềm.

Kết hợp thêm với mấy món đã có sẵn, cuối cùng cô cũng gom đủ toàn bộ nguyên liệu cần thiết.

Thời gian chế tác khá dài, cần tới năm tiếng.

Đúng lúc này, Lâm Chúc cũng nhắn tin trả lời: "Bản thiết kế vẫn còn."

Vân Lạc Hòa hiểu ý, bản vẽ vẫn còn, nhưng muốn lấy thì phải bàn chuyện trao đổi.

"Đổi thế nào? Anh cần gì..."

Lâm Chúc: "Nguyên liệu thô để chế trang bị do cô chuẩn bị, tôi cần thêm ít vật tư Đảo Núi Lửa và đồ ăn."

"Vật tư Đảo Núi Lửa có nhiều loại, anh cần cụ thể món gì? Để tôi xem mình có không."

Dù Vân Lạc Hòa mang về từ Đảo Núi Lửa khá nhiều đồ, nhưng nếu Lâm Chúc đòi những món độc nhất vô nhị mà cô chỉ có một, cô nhất quyết không thể nhượng bộ.

Ví dụ như Trái Tim Địa Nhiệt.

Món này chỉ có độc một cái, do Vu Trần Tẫn nhường lại, đổi lại cô cũng đã bù cho anh một số vật tư khác.

May thay, Lâm Chúc chỉ đòi ít Đá Dung Nham và Tro Núi Lửa.

Vân Lạc Hòa thấy số lượng hợp lý nên gật đầu đồng ý.

Về phần đồ ăn thì cô chẳng thiếu, bèn chọn gửi qua chục phần.

Nguyên liệu chế tạo Giáp Mặt Ẩm Huyết cũng nhanh chóng được cô gom đủ, gửi kèm sang cho Lâm Chúc.

Lâm Chúc báo trước chiều mai sẽ giao thành phẩm.

Vân Lạc Hòa tắt màn hình ảo, chuẩn bị đi nghỉ, đúng lúc này tin nhắn của Tư Kỳ cuối cùng cũng hiện lên.

"Được, lúc nãy tôi bận quá giờ mới xem tin. Nhưng bên tôi còn ba dự án thí nghiệm đang dang dở, nếu chuyển sang sẽ phải dọn toàn bộ thiết bị qua, cần khá nhiều diện tích, cô bên đó có chắc chứa hết không?"

Việc gia nhập dưới trướng Vân Lạc Hòa đối với Tư Kỳ chắc chắn là lựa chọn tối ưu nhất.

Thực lực của Vân Lạc Hòa đang đứng đầu Khu 2, hợp tác với cô ấy luôn đem lại cảm giác thoải mái.

Dù hai người ít khi trò chuyện riêng, nhưng Vân Lạc Hòa luôn hậu thuẫn cô hết mình. 

Ngay từ ngày đầu lập Nhóm Quản lý Sinh Kế, Tư Kỳ đã nhận được không ít trợ giúp, nếu không chắc cũng khó mà đi xa đến vậy.

Vân Lạc Hòa: "Yên tâm, diện tích thì tôi dư sức lo."

"Được, vậy tôi chuẩn bị trước. Khi nào cô tiện thì tôi nộp đơn xin chuyển sang."

"Hai ngày nữa đi. Mai nhà xây xong, tôi sẽ quy hoạch khu phòng thí nghiệm và vườn thực nghiệm. Cô cần thiết bị hay nguyên liệu đặc thù gì thì cứ liệt kê danh sách gửi tôi, tôi sẽ lo liệu."

Tư Kỳ phản hồi một chữ "Được", ngẫm nghĩ một chút rồi bổ sung thêm: "Cảm ơn cô."

Vân Lạc Hòa: "Khách sáo quá."

---

Sáng hôm sau, Vân Lạc Hòa bước vào xưởng chế tác, thấy Quản Gia Robot đang nằm yên trên bàn làm việc.

Cô vội tiến lên, nhấc nó xuống và đặt ngay ngắn.

Đúng là đã chế tạo thành công một con robot thật.

Thân hình bọc lớp vỏ kim loại xám bạc, đầu tròn trịa, tay chân được mô phỏng khá giống người.

Cô nhấn nút khởi động trên ngực nó.

Rất nhanh, hạch tinh thể trên ngực robot bắt đầu lóe lên ánh xanh lam theo nhịp vận hành.

Giọng điện tử của quản gia vang lên: "Chào Đảo chủ, tôi là Quản gia A01 của ngài. Ngài có thể đặt tên cho tôi."

Vân Lạc Hòa nghĩ mãi không ra tên nào hay, nhưng gọi thẳng A01 nghe lại quá cứng nhắc và khó gọi.

"Vậy gọi mày là Ái Tỷ đi."

"Đã rõ, Đảo chủ. Tiếp theo tôi sẽ thông báo thời tiết hôm nay và dự báo ngày mai, tiến độ xây dựng các công trình trên đảo, tình hình thu hoạch động thực vật. Nếu cần thêm thông tin gì, ngài cứ hỏi tôi."

Vân Lạc Hòa hỏi Ái Tỷ nhiều câu, từ đó nắm rõ hơn công năng của quản gia robot.

Mỗi ngày, robot sẽ tự động lập kế hoạch và danh sách công việc dựa trên tình trạng đảo. 

Thậm chí cô chẳng cần chạy ra tháp khí tượng xem dự báo, Ái Tỷ sẽ tự động báo cáo ngay khi cô thức giấc.

Nếu cần tìm vật tư nào có trên đảo, dù nằm trong rương chứa hay rải rác ngoài môi trường, quản gia sẽ lập tức báo chính xác vị trí.

Đồ trong rương chứa có thể định vị chính xác đến từng phòng, từng thùng, nhanh hơn nhiều so với việc cô tự lục tìm trong kho.

Còn tài nguyên ngoài đảo thì phức tạp hơn chút, hệ thống chỉ hiển thị phạm vi gần đúng, vị trí chính xác vẫn cần cô tự tìm.

Nhìn chung, quản gia robot đúng là vật bất ly thân của đảo.

Tiếc là nguyên liệu quá khó gom, nếu không cô đã tính làm thêm vài con đem bán.

Dẫu vậy, bản thiết kế đã nằm trong tay, ai muốn mua cứ tự chuẩn bị nguyên liệu là được.

Giống như việc cô đặt Lâm Chúc chế trang bị, cũng là cô lo nguyên liệu, chỉ trả phí gia công.

Dù cách này lời ít hơn, nhưng trước mắt cô cần ưu tiên tích trữ tài nguyên mùa Đông. 

Cô chẳng còn nhiều thời gian ra đảo khác, trên đảo lại có khối việc phải xử lý. Hơn nữa, nếu cô vắng mặt, NPC sẽ không ghé thăm.

Khoảng thời gian này, ban ngày cô tốt nhất nên bám trụ trên đảo, cùng lắm ban đêm mới lẻn vào di tích đáy biển thám hiểm.

Nghĩ đoạn, cô nhắn tin hỏi bạn bè xem có cần không. 

Dù sao chế một con mất tới năm tiếng, dù có hai bàn làm việc thì mỗi ngày cô cũng chỉ nhằn được hai ba con, còn phải chừa thời gian cho các món đồ khác.

Đầu tiên, nếu Mộ Tử Đường, Trình Tuyết Ninh và Vu Trần Tẫn gom đủ nguyên liệu, Vân Lạc Hòa chắc chắn sẽ nhận gia công. 

Phía Đỗ Nguyễn Điềm chắc cũng xoay xở được.

Ái Tỷ: "Cửa hàng của Hi Nhĩ Khoa đã xây dựng xong."

Chết thật, sao chuyện này cô lại bận quên mất.

Việc này đương nhiên cô phải tới xem.

Nhưng cũng chẳng cần gấp gáp. Cửa hàng do Hi Nhĩ Khoa mở, ông ấy mà chưa tới thì cô đến cũng chịu, chắc chắn vẫn đóng cửa im ỉm.

Vân Lạc Hòa bảo Phấn Phấn bay sang nhà Hi Nhĩ Khoa xem ông có ở đó không.

Đúng thật, Phấn Phấn nhanh chóng quay lại báo: "Ông Hi Nhĩ Khoa vẫn còn ngủ."

Vân Lạc Hòa cười cười, thôi thì cứ ăn sáng cái đã.

Sáng sớm no bụng, cả ngày dài còn phải bận rộn.

Bộ tổng hợp thực đơn cấp S nhận từ giải đấu chế biến lần trước cô chưa kịp nghiên cứu kỹ, cô nhớ trong đó có hai món dùng làm bữa sáng.

Ăn xong sẽ hồi phục thể lực trong thời gian dài, lại còn tăng tốc độ di chuyển.

Rất hợp để ăn vào buổi sáng.

Hơn nữa dạo này cô ít vào bếp, điểm thành thạo kỹ năng không tăng mà còn tụt.

Có lẽ cấp bậc càng cao, chỉ cần lơ là một chút là tay nghề sẽ nguội đi.

Thế nên Vân Lạc Hòa định tranh thủ lúc này làm vài phần điểm tâm.

Cô lật thực đơn, hai món sáng nay là Bánh Bao Nhân Gạch Cua và Bánh Cuốn Thịt Nạc Tôm Xay.

Món bánh bao gạch cua thì thôi, từ nhào bột, ủ bột đến sơ chế cua đều phức tạp, tốn nhiều thời gian. Làm bánh cuốn vẫn nhanh gọn hơn.

Vân Lạc Hòa vừa mới rót lớp bột gạo trắng mịn vào khay hấp kim loại mỏng, Nhục Bao và Phấn Phấn đã đánh hơi lại gần.

Hai con này dạo này thân thiết lạ thường, rảnh rỗi là dính lấy nhau, Nhục Bao thậm chí còn cho phép Phấn Phấn đậu trên đầu và lưng mình.

Đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Vân Thôn cũng dẫn nhện con lại xem.

Vân Lạc Hòa vừa cười nói với bọn chúng, vừa khéo léo tráng đều lớp bột lên đáy khay.

Trên bếp, xửng hấp đang bốc hơi nghi ngút, hương gạo nhàn nhạt lan tỏa.

Cô nhanh tay rắc tôm xay và thịt nạc băm lên lớp bột, đập thêm quả trứng, dùng cọ nhỏ quét đều, rồi mới đặt khay hấp vào xửng.

"Thơm quá thơm quá, đây là món gì vậy, tôi chưa ăn bao giờ!" Phấn Phấn lao nhao.

Nhục Bao: "Meo~ Tôm, thịt!"

Phấn Phấn: "Khi nào mới xong vậy, tôi chờ không nổi rồi!"

Nhục Bao nhìn thân hình mũm mĩm của nó, chê bai: "Meo, ngày nào cũng tranh đồ ăn với tôi."

Phấn Phấn: "Nếu tôi không chia với cậu, cậu chắc chắn sẽ béo đến mức chạy không nổi."

Vân Thôn và nhện con thì yên lặng ngoan ngoãn đứng nhìn. 

Lúc nãy trước khi ra ngoài, Vân Thôn đã cho nhện con ăn tinh thạch, nên bọn chúng chẳng mặn mà với đồ ăn này.

Nhìn cảnh chúng ồn ào tranh giành, Vân Lạc Hòa bỗng cảm thấy mình như một phụ huynh chính hiệu.

Hết giờ, Vân Lạc Hòa mở nắp vung, thấy lớp bột đã đông lại thành tấm bánh trong suốt.

Bên trong cuốn chặt tôm xay, thịt nạc và trứng tráng.

Cô dùng xẻng mỏng khéo léo cuộn lại, rồi nhanh tay cắt khúc.

Rưới thêm nước sốt tự pha, cuối cùng rắc ít hành lá xanh mướt lên trên.

Một phần Bánh Cuốn Thịt Nạc Tôm Xay nóng hổi, thơm lừng đã hoàn thành.

Món sáng cấp S, hương vị khỏi phải bàn.

Hiệu ứng cũng cực kỳ xuất sắc.

Phấn Phấn và Nhục Bao đã sốt ruột lắm rồi.

Vân Lạc Hòa: "Đừng vội ăn. Tôi tuyên bố trước, ăn xong hôm nay phải làm việc nghiêm túc. Đây là bữa sáng dành cho người lao động."

Cộng nhiều điểm thể lực thế, lại còn tăng tốc di chuyển, không làm việc thì phí của trời.

Phấn Phấn và Nhục Bao đương nhiên gật đầu lia lịa.

Phấn Phấn còn chém gió hơn: "Dù không ăn tôi cũng sẽ cày cả ngày."

Vân Lạc Hòa bật cười.

"Trên đảo tôi không nuôi chim không làm việc đâu nhé."

Phấn Phấn: "Yên tâm, ăn no xong tôi sẽ cày hết mình!"

Dứt lời, nó chẳng màng nóng, nhảy phắt lên bàn là chén.

Một phát mổ vào bánh cuốn: "Nóng chết đi được! Nóng thật! Nhưng ngon quá."

Nhục Bao chẳng sợ nóng, nhấc một miếng lên thổi phù phù rồi đút vào miệng, ăn nhanh thoăn thoắt.

Vân Lạc Hòa cũng cầm đũa lên ăn.

Vỏ bánh trơn mượt, tôm xay dai giòn, thịt nạc mềm ngọt, nước sốt mặn vừa phải, quyện cùng hương gạo và trứng. Một miếng vào miệng, hơi ấm lan tỏa từ dạ dày ra khắp người.

Nhìn lũ thú cưng trước mặt, cô thầm nghĩ, thôi thì hôm nay ký khế ước với Phấn Phấn luôn đi.

Nó về đây cũng lâu rồi, tờ khế ước thú cưng cô chuẩn bị từ lâu, chỉ còn chờ nghi thức nữa thôi.

Thế nên ăn xong bữa sáng, Vân Lạc Hòa liền lấy nó ra.

Phấn Phấn còn chưa kịp hoàn hồn, cho đến khi Vân Lạc Hòa hỏi nó có muốn ở lại vĩnh viễn, trở thành thành viên chính thức của cả nhà không.

Phấn Phấn kích động điên lên, cất giọng the thé gọi liên hồi.

"Chiếp chiếp chiếp!!! Muốn muốn muốn."

Vân Lạc Hòa nhìn sang Nhục Bao và Vân Thôn.

Vân Thôn không ý kiến gì, đều nghe theo Vân Lạc Hòa.

Nhục Bao kêu "meo" một tiếng, chẳng phản đối. 

Dù sao con chim này kêu thì to mồm, nhưng mỏ nhỏ, dạ dày cũng bé, ăn cũng không nhiều.