Bắt Đầu Với Một Tảng Đá Ngầm - Toàn Dân Cầu Sinh

Chương 21



Vân Lạc Hòa nghi ngờ trên hòn đảo này có động vật hoang dã nào đó ăn thịt gà rừng, con mồi của mình đã trở thành thức ăn của nó.

Nếu là mãnh thú cỡ lớn, vậy thì cô tốt nhất là nên mau chóng rời đi.

Có điều, nhìn dấu chân, không giống như do động vật cỡ lớn để lại.

Cô thu hồi bẫy thú, nhặt lông gà rừng dưới đất lên cất đi.

Lông gà rừng có ích, cô nhớ nâng cấp cung tên cần dùng đến lông vũ động vật để làm lông vũ cho tên.

Cô nhìn quanh một vòng rồi rời đi.

10 phút sau, trên một cái cây tươi tốt bên bờ suối bỗng nhiên phát ra chút động tĩnh.

Một con Mèo Rừng thân hình nhanh nhẹn phóng xuống, miệng nó ngậm nửa con gà rừng, đôi mắt linh hoạt tinh ranh nhìn dáo dác xung quanh.

Con mèo này trên người có những đốm vàng, hoa văn rõ nét vô cùng lộng lẫy, cơ thể thanh mảnh có thể nhìn ra những đường nét cơ bắp, lông bóng mượt, trên người sạch sẽ, thể hình khá lớn, nhìn qua là thấy được ăn rất tốt.

Nó đặt nửa con gà rừng đã ăn 1 nửa xuống đất, sau đó nghênh ngang đi tới bên bờ suối uống nước.

Trước khi uống nước, nó còn dùng lòng bàn tay rửa sạch mặt.

Lòng bàn tay quơ quơ trong nước 2 cái, gạt phần nước suối bị làm bẩn ra, sau đó mới chuẩn bị uống nước.

Thế nhưng ngay khi nó cúi đầu uống nước, mũi nó bỗng nhiên phập phồng 2 cái, nước vừa chạm vào phần lông bên miệng, nó liền lập tức lộ ra biểu cảm cảnh giác, nhảy lùi lại phía sau.

1 mũi tên lạnh "vút" 1 tiếng bay tới, cắm thẳng vào nơi nó vừa đứng.

Lông của con mèo này lập tức dựng đứng lên, nó nổi giận rồi.

Vân Lạc Hòa chậm rãi từ sau 1 cây ở phía xa bước ra.

Quả nhiên đúng như cô dự đoán, kẻ trộm gà áp căn không hề đi xa, nếu không sao lại không thấy chút dấu vết nào, hóa ra là trốn lên trên cây.

Cô giả vờ rời đi, con mèo trộm gà này liền tự mình chui ra.

Trông có vẻ là 1 mèo hoang, hơi giống báo, nhưng báo vốn thuộc họ mèo, giống cũng không có gì lạ.

Chóp đuôi của nó có 1 vòng màu đen, lúc này đã dựng đứng lên.

Cô nhận thấy con mèo này hiện tại rất tức giận, đã chuẩn bị lao tới tấn công cô.

Vân Lạc Hòa nhếch môi.

Cũng hung dữ gớm.

Vân Lạc Hòa giơ cung tên, nhắm vào nó, định một lần nữa giương cung bắn tên.

Tiễn thuật của cô mới vừa học, không hề thuần thục, hiện tại hoàn toàn là đang luyện tập, lấy con mèo này làm bia sống.

Tuy nhiên, tốc độ của con mèo này quả thực kinh người, nó dễ dàng né tránh được, còn khiêu khích nhe răng trợn mắt với Vân Lạc Hòa, làm ra động tác muốn lao tới.

Vân Lạc Hòa không hề tức giận, cô thu lại cung tên, trong tay bỗng nhiên xuất hiện 1 dao găm.

Dao găm sắc bén lóe lên hàn quang.

Biểu cảm trên mặt Mèo Rừng có sự thay đổi, nhưng ánh mắt vẫn vô cùng khinh thường.

Nó trực tiếp vồ tới, nhảy thật cao, chi trước đã vươn móng vuốt ra, móng vuốt sắc bén chính là vũ khí của nó.

Thế nhưng ngay khi móng vuốt của nó sắp chạm vào người Vân Lạc Hòa, liền bị Vân Lạc Hòa né được.

Nó còn chưa kịp phản ứng, vào khoảnh khắc rơi xuống đất, Vân Lạc Hòa đá 1 phát lên người nó, trực tiếp đá bay nó đập vào thân cây.

1 tiếng thét thảm thiết vang lên, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm Vân Lạc Hòa, đã có thần sắc sợ hãi.

Giây tiếp theo, Vân Lạc Hòa liền giẫm lên cơ thể nó, dùng dao găm chỉ vào cổ nó.

Đến lúc này, Mèo Rừng mới thực sự bắt đầu sợ hãi, phát ra tiếng kêu "meo meo" nhẹ nhàng, lấy lòng cầu xin tha thứ.

Vân Lạc Hòa nhíu mày, con mèo này hình như khá hiểu tiếng người.

Thôi bỏ đi, dù sao cũng chỉ là trộm ăn nửa con gà rừng, cũng không đến mức giết nó, hơn nữa thịt mèo nghe nói khá khó ăn.

Vân Lạc Hòa buông chân ra, "Mau đi đi, lần sau đừng trộm gà của tôi nữa."

Vân Lạc Hòa lấy bẫy thú ra nói cho nó biết, đây là đồ của cô.

Mèo Rừng chắc là nghe hiểu rồi, lại "meo meo" 2 tiếng.

Vân Lạc Hòa không thèm nhìn nó nữa, đi nhặt nửa con gà rừng kia, tuy rằng đã bị mèo gặm mất 1 nửa, nhưng nửa còn lại có thể mang về làm mồi câu cá, hoặc ủ phân, tóm lại đồ vật hữu dụng thì không thể không lấy.

Thời gian không còn sớm nữa, Vân Lạc Hòa phải tiếp tục đi thu thập vật tư.

Còn phải đi xem bẫy thú khác có thu hoạch gì không, nếu ở đây có gà rừng, tốt nhất là có thể tìm được ổ gà rừng.

Thông thường nơi gà rừng xuất hiện, gần đó sẽ có ổ gà rừng.

Cô dùng liềm cắt cỏ dại, thuận tiện thu được một số sợi, đồng thời cũng có thể tìm ổ gà.

Nhưng kỳ lạ là, ổ gà thì tìm thấy rồi, bên trong có lông gà rừng, nhưng lại không thấy trứng gà rừng.

Chẳng lẽ là con gà rừng này không đẻ trứng?

Vân Lạc Hòa cắt cỏ dại nửa ngày, sợi thu được không ít, nhưng điểm thể lực của cô cũng đang từ từ rớt xuống.

Điểm thể lực còn lại 10 điểm.

Cô tìm 1 đá lớn ngồi xuống, từ ba lô lấy thức ăn ra ăn.

Lần này phải ăn nhiều một chút.

Vân Lạc Hòa uống 2 bát canh đầu cá, lại ăn 2 miếng cá áp chảo, bụng ăn no nê đồng thời sức lực cũng hồi phục.

Vốn dĩ đã có chút đuối sức mệt mỏi, cô một lần nữa tràn đầy sức mạnh.

Cô đang định đứng dậy tiếp tục làm việc, bỗng nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu.

Vân Lạc Hòa quay đầu nhìn lại, con Mèo Rừng lúc trước không biết từ lúc nào luôn đi theo cô, giữ khoảng cách với cô.

Lòng bàn tay đang đẩy đẩy thứ gì đó trên mặt đất, sau đó tiếp tục phát ra tiếng kêu.

1 quả trứng gà rừng vỏ xanh nằm trên mặt đất lăn qua lăn lại.

Rất rõ ràng, con mèo này muốn đưa quả trứng gà này cho cô.

"Từ đâu ra thế?" Vân Lạc Hòa có chút bất ngờ.

"Meo..."

Mèo Rừng vươn ngón tay chỉ chỉ cô.

Vân Lạc Hòa không hiểu ý gì.

Mèo Rừng dứt khoát tiếp tục đẩy quả trứng gà rừng về phía trước, đưa tới trước mặt Vân Lạc Hòa, đánh bạo cọ cọ vào chân Vân Lạc Hòa.

Cái tên này, đang lấy lòng cô sao?

Nhưng tại sao nó lại lấy lòng cô?

Rõ ràng đã thả nó đi rồi mà.

Vân Lạc Hòa nghi hoặc nhìn con mèo này.

Mèo Rừng giơ vuốt mèo lên, há miệng, chỉ chỉ chính mình, lại chỉ vào tay Vân Lạc Hòa.

"Cậu muốn ăn đồ à?"

Mèo Rừng "meo" 1 tiếng.

Vân Lạc Hòa bừng tỉnh đại ngộ, mình vừa rồi ăn canh đầu cá và thịt cá, con Mèo Rừng này chắc chắn đã nhìn thấy, mèo thích ăn cá, nó nhất định là thèm rồi.

"1 quả trứng không đổi được thịt cá của tôi đâu."

Vân Lạc Hòa nhặt trứng gà rừng lên, tung hứng trong tay.

Mèo Rừng dùng vuốt nắm lấy tay áo của Vân Lạc Hòa.

"Cậu có thể dẫn tôi đi tìm thêm nhiều trứng nữa?"

Vân Lạc Hòa nheo nheo mắt.

Mèo Rừng: "Meo meo!"

Vậy thì tốt quá.

"Được thôi, chỉ cần cậu có thể dẫn tôi tìm được thêm nhiều trứng gà rừng hoặc gà rừng khác, tôi sẽ cho cậu 1 miếng cá áp chảo."

Vân Lạc Hòa lấy ra 1 miếng cá áp chảo, quơ quơ trước mặt Mèo Rừng.

Mèo Rừng cấp thiết nhảy lên muốn đớp lấy miếng cá áp chảo, nhưng Vân Lạc Hòa lại bỗng nhiên thu nó vào ba lô.

Nhìn thấy miếng cá áp chảo đột nhiên biến mất trong tay Vân Lạc Hòa, Mèo Rừng cuống quýt vô cùng.

"Được rồi, đi thôi, tìm thấy trứng gà, tôi mới cho cậu ăn."

Mắt Mèo Rừng lóe lên, đi về phía trước vài bước, sau đó quay đầu nhìn cô, hất cằm kêu với cô 1 tiếng, giống như đang nói, mau đi theo tôi.

Vân Lạc Hòa nhấc chân đi theo.

Thân hình con mèo này nhanh nhẹn, bước chân rất vững, lúc thì leo lên cây nhảy qua nhảy lại.

Vân Lạc Hòa muốn theo sát nó cũng phải tập trung toàn bộ tinh thần.

Xuyên qua rừng, rất nhanh nhìn thấy 1 mảnh cỏ nhỏ, ổ gà rừng hóa ra chính là ở đây.

Mèo Rừng lao về phía trước, nhảy tới 1 chỗ dừng lại đợi Vân Lạc Hòa.

Vân Lạc Hòa biết chắc là đã tới nơi, cũng tăng nhanh bước chân.

Rất nhanh nhìn thấy 11 quả trứng gà rừng vỏ xanh nằm trong đám cỏ.

"Nhiều như vậy!"

Vân Lạc Hòa còn tưởng cùng lắm là 3, 5 quả thôi chứ.

Mười mấy quả trứng gà rừng tối đến đều có thể ấp ra gà con, vậy thì hời to rồi.

Tuy nhiên không có gà mẹ, cũng không có máy ấp trứng, muốn ấp ra gà, chắc là không thể nào.

Nhưng cái này để sau này rồi tính cách, cứ lấy trứng gà đi trước đã.

Ba lô không còn chỗ để rồi, Vân Lạc Hòa đem liềm treo lên trung tâm giao dịch, liềm tạm thời không cần nữa.

Thu lấy trứng gà, Vân Lạc Hòa lấy miếng cá áp chảo đưa cho Mèo Rừng.

Mèo Rừng phấn khích dùng miệng ngậm lấy miếng cá áp chảo, một miếng rồi hai miếng, vui vẻ ăn lấy ăn để.

Nó vừa ăn vừa phát ra tiếng kêu.

"Meo meo meo~~"

Vân Lạc Hòa hình như nghe hiểu rồi, chắc là đang nói, ngon quá đi mất.

Haha, đúng là 1 con mèo biết ủng hộ.

Nó rất nhanh đã ăn xong miếng cá áp chảo này.

Sau đó nhìn chằm chằm Vân Lạc Hòa, mong đợi nhìn cô.

"Vẫn muốn ăn nữa à?"

"Meo!"

Vân Lạc Hòa nhướng mày, "Vậy cậu phải lấy đồ tới đổi với tôi."

Mèo Rừng nghĩ nghĩ, hình như không biết còn có thể đưa cho Vân Lạc Hòa thứ gì nữa.

Vân Lạc Hòa nhìn thời gian, không còn sớm nữa, thu hoạch lần này đã rất nhiều rồi.

Cô đi ra ngoài, tìm được bẫy thú đã đặt trước đó, vẫn giống như lúc cô đi, không hề bị kích hoạt.

Dù thất vọng, nhưng cũng đành phải thu hồi bẫy thú lại.

Còn dư lại một số điểm thể lực, Vân Lạc Hòa định chặt thêm một số cây.

Cố gắng mang thêm nhiều gỗ về.

Hôm nay làm rương gỗ đã tiêu tốn 19 gỗ, mỗi ngày bàn rèn và lò sưởi cũng phải tiêu hao gỗ, gỗ dùng nhanh quá rồi.

Tuy nhiên, chặt cây cũng không thể chặt tùy tiện, phải chọn cây lớn, cây lớn rơi ra nhiều gỗ, đỡ tốn công.

Trong rừng này nhiều cây, Vân Lạc Hòa giơ rìu sắt lên chặt mạnh, gỗ rơi đầy đất, toàn bộ bị cô bỏ vào ba lô.

Đi theo phía sau Mèo Rừng vẫn luôn quan sát cô, không hiểu nổi cô rốt cuộc đang làm gì.

Chặt mạnh suốt 1 tiếng, mặt trời lặn dần.

Vân Lạc Hòa dừng lại cử động cổ tay 1 chút, có chút mỏi.

Điểm thể lực lại sắp tiêu hết rồi.

Số lượng gỗ trong ba lô đã đạt tới 274.

Vẫn là quá ít.

Theo tốc độ này, phải lên đảo nhiều lần mới có thể gom đủ gỗ nâng cấp.

Với vận khí của cô, mỗi ngày ở trên Đảo Đá vớt vật tư chắc chắn không được.

Vẫn là phải đồng bộ thu thập theo nhiều hướng.

Trên bầu trời trôi tới 1 đám mây đen, xem chừng sắp mưa rồi.

Có chút không nỡ đi sớm như vậy, muốn chặt thêm một số gỗ.

Vân Lạc Hòa thở dài.

Hay là chặt thêm 1 lúc nữa, dù sao thức ăn trong ba lô cũng chưa ăn hết.

Dù sao cơ hội lên đảo cũng hiếm có.

Hình như thời gian Ngô Cảnh quay về cũng không sớm.

Sau khi Vân Lạc Hòa đưa ra quyết định, lại uống thêm 1 bát canh đầu cá.

Tiếp tục chặt!

Cố gắng thu thập 500 gỗ rồi mới về.

Mèo Rừng nhìn chằm chằm bát canh đầu cá của Vân Lạc Hòa, mắt phát sáng.

Nó l**m l**m mép.

"Meo!" - Thơm quá!

"Meo meo!"

Vân Lạc Hòa nghe thấy tiếng mèo kêu, đầu cũng không ngoảnh lại,

"Cậu mau đi đi, không có phần của cậu đâu."

Mèo Rừng nằm bò bên cạnh, chớp mắt nhìn Vân Lạc Hòa.

Vân Lạc Hòa lười quản nó, chuyên tâm chặt cây.

Thể lực không trụ nổi nữa thì ăn chút đồ.

Một lúc ăn quá nhiều sẽ bị quá no, chỉ có thể cách 1 lát lại ăn 1 ít như thế này.

Nhưng cứ như vậy, quả là làm cho Mèo Rừng thèm đến phát điên.

Đôi mắt lanh lợi của Mèo Rừng đảo liên hồi, sau đó leo lên cây, rời khỏi nơi này.

Lại qua nửa tiếng nữa.

Mưa rồi.

Những sợi mưa nhỏ rơi trên người Vân Lạc Hòa.

Cô đành phải đem cuốc sắt trong ba lô treo lên trung tâm giao dịch, muốn lấy lại ô nhựa, kết quả 2 ô nhựa niêm yết giá cao lại bán mất 1 cái.

Cô cũng không rảnh đi xem là tên oan gia nào mua, lấy ra cái ô còn lại, vừa che ô vừa chặt cây.

Cũng may hiện tại trời chưa tối hẳn, cô quyết định chặt thêm 20 phút nữa rồi rời đi.

Cũng may hòn đảo tương đối nhỏ, đường về cũng rất dễ tìm, nếu không cô cũng không dám đợi đến lúc trời tối mới đi.

Gỗ trong ba lô càng lúc càng nhiều, khi thời gian hòm hòm, Vân Lạc Hòa thu lại rìu sắt, chuẩn bị rời đi.

Nhờ vào ánh trăng mờ ảo, cũng khó lòng nhìn rõ đường dưới chân, nhưng Vân Lạc Hòa nhớ rõ con đường lúc đến.

Cô đi được 1 lát, phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng mèo kêu.

Sao lại tới nữa rồi?

Tiếng mèo kêu rất cấp thiết, giống như đang tìm cô.

Vân Lạc Hòa dừng lại quay đầu, trong bóng tối một đôi mắt mèo tỏa ra ánh sáng, có chút rợn người.

Nhưng rất nhanh con mèo này đã lao tới trước mặt cô.

"Meo meo!"

Vân Lạc Hòa không nhìn rõ nó đang làm gì, cũng nghe không hiểu lời nó.

"Có chuyện gì không?"

Hình như nói chuyện với nó cũng chẳng có ý nghĩa gì, Vân Lạc Hòa cũng rất bất lực.

Ba lô của cô đầy rồi, đành phải vào trung tâm giao dịch mua 1 đuốc.

Cô đột nhiên lấy ra đuốc, làm cho Mèo Rừng giật nảy mình!

Nó bắn ngược ra phía sau một đoạn khá xa.

Dưới ánh đuốc Vân Lạc Hòa nhìn thấy trong miệng Mèo Rừng đang ngậm 1 chuỗi quả hình cầu màu đỏ, giống như hồng ngọc, trông vô cùng xinh đẹp.

Mèo Rừng tuy rằng sợ đuốc, nhưng vẫn chậm rãi đi tới, nó ngẩng cao đầu, đem đồ trong miệng đưa cho Vân Lạc Hòa.

Đây là...

[Hạt tiêu: 1 loại gia vị, mùi thơm, có tính k*ch th*ch và vị cay nồng mạnh mẽ, có thể làm gia vị, cũng có thể làm thuốc, tính ôn nhiệt, có thể tán hàn khí, sau khi dùng thúc đẩy ra mồ hôi, điều trị cảm mạo phong hàn.]

Vân Lạc Hòa vẫn là lần đầu tiên thấy hạt tiêu tươi.

Thông thường trong cuộc sống nhìn thấy đều là tiêu đen sau khi đã phơi khô, hoặc là bột tiêu trắng dùng để nêm nếm hầm canh.

Tác dụng của hạt tiêu rất nhiều, cũng không biết con mèo này từ đâu tìm thấy được.

"Cậu là muốn đưa cái này cho tôi?"

"Meo!"

"Meo meo meo meo~"

Vân Lạc Hòa hình như nghe hiểu rồi.

"Cậu lại muốn ăn đồ ăn?"

"Meo."

Được rồi.

Xem ra là 1 con mèo tham ăn.

Chút hạt tiêu này hơi ít, nhưng đồ quả thực là đồ tốt, đổi lấy thịt cá của cô, cũng không phải là không được.

Vân Lạc Hòa lấy ra 1 miếng cá áp chảo muốn đưa cho nó.

Kết quả Mèo Rừng vươn vuốt ra xua xua.

"Không muốn?"

"Meo meo meo."

Vân Lạc Hòa nghĩ nghĩ, lại lấy ra 1 bát canh đầu cá.

"Meo~"

Vân Lạc Hòa: "..."

Được lắm, hóa ra nó còn biết kén cá chọn canh nữa cơ đấy.

Cô đặt bát đựng canh đầu cá xuống đất.

Mèo Rừng say sưa l**m canh trong bát, không ngừng phát ra tiếng kêu tận hưởng.

Vân Lạc Hòa nhìn hạt tiêu trong tay, suy nghĩ là để mèo dẫn mình đi tìm cây hạt tiêu, hay là đi về.

Hiện tại cũng quá muộn rồi, trời tối đen như mực, cầm ô lại phải giơ đuốc, vạn nhất gặp nguy hiểm thì bắt buộc phải vứt bỏ 1 trong 2 thứ để cầm vũ khí.

Vẫn là không quá an toàn, hơn nữa biết đâu cây hạt tiêu mọc ở nơi hiểm trở, Mèo Rừng có thể lấy được, cô lại không qua được.

Rủi ro quá lớn, thôi bỏ đi.

Cầm những hạt tiêu này về nghiên cứu xem có thể trồng được không.

Vân Lạc Hòa tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh đã tới bãi cát.

Nhìn bãi cát đầy đất cát, trong lòng than thở 1 tiếng đáng tiếc, nhưng vẫn lao thẳng tới bờ biển, lấy thuyền buồm ra chuẩn bị dùng lệnh bài lên đảo quay về.

Thế nhưng ngay khi cô đem thuyền lấy ra chuẩn bị lên thuyền, Mèo Rừng từ phía sau cô nhảy ra, vậy mà nhảy lên thuyền của cô.

"?"

Vân Lạc Hòa nhìn chằm chằm con Mèo Rừng đang ngồi nghiêm chỉnh trên thuyền buồm, đã bị mưa xối cho ướt sũng cả người.

Mặc dù nhìn ướt nhẹp, có chút chật vật, nó vẫn ngẩng cái đầu cao quý, ngồi rất đoan chính.

"Cậu muốn đi theo tôi?"

"Meo!"

"Meo meo."

Vân Lạc Hòa: "Tôi nuôi không nổi cậu đâu, sẽ không cho cậu ăn cá đâu."

Mèo Rừng trừng to mắt, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Vân Lạc Hòa, làm cho Vân Lạc Hòa bật cười.

"Muốn ăn cá thì phải tự mình đem đồ tới đổi, cậu đi theo tôi, thì không cách nào đổi thịt cá với tôi được nữa rồi."

Đồ đạc trên Đảo Đá đều là vật sở hữu của cô.

Nó sống trên Đảo Đá, tổng không thể đem rau cô trồng hái xuống đổi thịt ăn chứ.

Mèo Rừng cuống quýt meo meo kêu.

Lần này Vân Lạc Hòa cũng nghe không hiểu rồi.

Mèo Rừng ngồi trên thuyền, 1 bộ dạng không chịu xuống.

Vân Lạc Hòa nghĩ nghĩ, mèo tự mình biết bắt cá không?

Nếu nó có thể tự mình bắt cá thì cũng không phải là không được.

Hoặc là để nó ở trên Đảo Đá trông nhà, có Ngư Quái tới, giúp đỡ đối phó Ngư Quái?

"Thôi được rồi, đi theo tôi cũng được, nhưng phải nghe lời tôi, không nghe lời là vứt cậu xuống biển đấy."

Mèo Rừng nhỏ giọng kêu meo, cũng không biết là ý gì.

Vài phút sau, thuyền buồm đã dừng dưới Đảo Đá.

"Cuối cùng cũng về rồi!"

Nhìn thấy Đảo Đá quen thuộc, trong lòng Vân Lạc Hòa an tâm hơn nhiều.

Cô bước lên bậc thang lên Đảo Đá, Mèo Rừng cũng nhảy lên theo, nó nhìn quanh quất, vô cùng tò mò với nơi này.

Vân Lạc Hòa thu thuyền buồm lại, nói 1 câu: "Không được chạy lung tung, đi theo tôi, thực vật trồng bên ngoài mày đều không được động vào!"

Nói xong, cô liền rảo bước đi vào trong nhà gỗ.

Quay về có rất nhiều việc phải làm, trước tiên đem vật tư bỏ vào trong rương chứa đồ cao cấp.

Lần này mang về đồ đạc không ít, cần phải sắp xếp lại 1 chút.

Mấy rương cát, mấy rương đất đen cao cấp, 1 túi lớn hoa cỏ thực vật, hàng chục đất sét, hàng trăm gỗ, nửa con gà rừng, hạt điều và gỗ cây điều, 1 tinh thạch, ít lông gà rừng, còn có trứng gà rừng Mèo Rừng dẫn cô tìm thấy, hạt tiêu đưa cho cô.

Hôm nay quá muộn rồi, lại đang mưa, trồng trọt chắc chắn là không được rồi.

Vẫn là trước tiên liên hệ Mộ Tử Đường đem rác qua đây thu hồi đi.

Quay thưởng mỗi ngày chắc chắn không thể bỏ qua.

Sau đó bổ sung chút thể lực xem có thể vớt được vật tư không.

Cô vừa gửi tin nhắn cho Mộ Tử Đường, vừa đi tới trước bàn chế tạo lấy máy lọc nước đã làm xong xuống, lại đặt vào nguyên liệu mới.

Con Mèo Rừng kia luôn đi theo cô, sau khi vào nhà thì quan sát khắp nơi, phát hiện ra lò sưởi sau đó, lúc đầu còn rất cảnh giác, sau đó thì trực tiếp nằm bò bên cạnh lò sưởi sưởi ấm để hong khô lông trên người.

Vân Lạc Hòa liếc nhìn nó 1 cái.

Cũng khá là tùy ngộ nhi an.

"Vân tỷ, cô cuối cùng cũng tới rồi! Đồ thành viên công hội nộp lên tôi đều thu trong rương rồi."

"Hôm nay tôi vớt được một số thứ kỳ lạ, cô xem trước xem có cái nào cần không."

Mộ Tử Đường gần đây nhận được không ít đồ tốt ở chỗ Vân Lạc Hòa, luôn canh cánh trong lòng muốn lấy thứ gì đó báo đáp cô.

Nhưng đồ tốt anh có thể vớt được quá ít, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào những rác kỳ lạ này xem có thể mang lại chút công dụng gì cho Vân Lạc Hòa hay không.

[Mảnh da dê ×1, chìa khóa gãy ×1, mảnh kim loại đen ×1]

Ngoại trừ mảnh da dê, những thứ khác Vân Lạc Hòa đều chưa từng thấy qua.

"Anh đều gửi cho tôi đi."

Vân Lạc Hòa từ ba lô lấy 1 miếng cá áp chảo đưa cho anh, dùng để trao đổi những thứ này.

Rất nhanh, Mộ Tử Đường lại gửi tới hàng trăm vật tư.

"5 thành viên đầu tiên vào đều dùng 5 vật tư giao dịch 1 chai nước rồi."

"Tôi đã nói với bọn họ rồi, sau này còn có thể đổi thứ khác, bọn họ đều rất vui mừng."

Vân Lạc Hòa kiểm tra ba lô, hỏi: "Bọn họ có nói muốn đổi thứ khác không? Anh có thể tư vấn 1 chút trong nhóm."

Đợi sau này nước tinh khiết không còn thiếu thốn như vậy nữa, chắc chắn phải đổi sang 1 loại vật tư giao dịch khác.

"Tôi hỏi thử xem, nhưng tôi đoán bọn họ đều muốn quặng sắt."

Cũng đúng, quặng sắt coi như là vật liệu cao cấp, người chơi vận khí kém đều rất khó nhận được, hơn nữa nhiều thứ đều cần dùng đến quặng sắt, nâng cấp cũng cần.

Nhưng quặng sắt bản thân Vân Lạc Hòa cũng không có nhiều.

"Hỏi xem có thứ khác muốn đổi không, thống nhất ý kiến lại 1 chút, quặng sắt tạm thời chắc chắn không được."

"Vậy chúng ta còn chiêu người mới không?"

Chiêu người mới mở rộng ra thì rác cô có thể nhận được sẽ càng nhiều hơn, nhưng hiện tại nước tinh khiết cô có thể lấy ra chỉ miễn cưỡng đủ cho thành viên hiện tại, thêm nữa có lẽ sẽ rất tốn sức.

Một miếng không thể ăn hết con kiến lớn, vẫn là từ từ thôi.

Vân Lạc Hòa chấp nhận rác, đếm lại số lượng, tổng cộng 185 vật tư.

Lại phải bận rộn rồi!

Vân Lạc Hòa ném mấy rác xong quay đầu thấy Mèo Rừng đang tò mò nhìn cô, cô đột nhiên nảy ra 1 việc.

Hình như có thể để con mèo này giúp đỡ ném rác...

Nó chỉ cần ngậm rác ném vào thùng rác, là được rồi, cũng không khó.

Vân Lạc Hòa mỉm cười, từ ba lô lấy ra 1 miếng cá áp chảo, hướng về phía Mèo Rừng gọi 1 tiếng, "Đại mèo, cậu qua đây 1 chút."

Cô biết nó nghe hiểu.

Quả nhiên Mèo Rừng lười biếng ngẩng đầu, nhìn thấy miếng cá áp chảo trong tay Vân Lạc Hòa, lập tức chạy tới.

Đuôi của nó dựng lên vẫy vẫy.

"Cậu đem những thứ này giống như tôi ném vào trong thùng, ném hết sạch, tôi liền cho cậu ăn cá, thấy sao!?"

"Meo meo!"

"Đồng ý rồi à?"

"Meo..."

"Ngày mai lại cho cậu uống canh."

"Meo~"

"Được, vậy cậu bắt đầu đi."

Mèo Rừng ngoạm lấy 1 chai nước khoáng ném vào thùng rác.

[Chai nước khoáng thu hồi nâng cấp thành công, nhận được nhựa ×2]

Quả nhiên có thể được!

Vân Lạc Hòa xoa xoa đầu Mèo Rừng, vô cùng hài lòng.

Mèo Rừng không quá bằng lòng khi bị xoa đầu, nhưng vẫn không hề phản kháng.