Bắt Đầu Với Một Tảng Đá Ngầm - Toàn Dân Cầu Sinh

Chương 229



Ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống Đảo Nhàn Vân. 

Trên đồng bằng đất đen, một chiếc máy gieo hạt cao cấp màu trắng bạc đang di chuyển đều đặn trên những luống ruộng, gieo xuống đất từng hạt giống căng mọng một cách chính xác.

"Thần kỳ thật, mới chỉ ngày thứ ba mà lúa mì đã nảy mầm rồi!" Một tân thủ trẻ tuổi ngồi xổm bên bờ ruộng, reo lên đầy kinh ngạc.

Đứng cạnh đó, Đồ Minh cười ha hả đáp: "Nghe nói giống mới này do anh tự nghiên cứu, cộng thêm độ phì nhiêu của đất đen chỗ chúng ta, cây cối đương nhiên lớn nhanh rồi!"

Tại khu trồng dược liệu trong thung lũng, Tư Kỳ đang hướng dẫn nhóm tân thủ phân loại và gieo trồng các loại thảo dược hiếm.

"Cỏ mây tía cần trồng ở nơi râm mát, mỗi ngày chỉ tưới nước một lần vào sáng sớm. Còn hoa dương hỏa lại cần nhiều ánh nắng, nhưng tuyệt đối không được để dính mưa trực tiếp." Tư Kỳ kiên nhẫn giảng giải thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng reo lên.

"Chị Tư Kỳ! Chị mau đến xem, cây lan ánh trăng này nở hoa rồi!" Một cô bé buộc tóc đuôi ngựa vẫy tay đầy phấn khích.

Tư Kỳ bước nhanh tới, quả nhiên nhìn thấy một khóm lan ánh trăng đang nở rộ những đóa hoa màu xanh nhạt dưới nắng sớm, tỏa ra vầng sáng dịu nhẹ. "Tốt lắm, cây lan ánh trăng này đã đạt phẩm chất ưu tú, có thể dùng để điều chế thuốc an thần cao cấp."

Cô hài lòng gật đầu: "Em làm tốt lắm, những bông hoa này chị giao cho em chăm sóc nhé."

Bên cạnh xưởng luyện dược gần suối nguồn, hơn mười tân thủ đang chăm chú học các kỹ thuật luyện dược cơ bản.

Không khí xung quanh thoang thoảng hương thơm của thảo dược.

"Thành công rồi! Tôi đã điều chế thành công bình thuốc hồi phục sơ cấp đầu tiên!"

Một nam sinh đeo kính hưng phấn giơ cao chiếc lọ nhỏ trên tay, bên trong là chất lỏng màu đỏ đang lăn tăn.

Người bạn đứng cạnh trầm trồ ngưỡng mộ: "Cậu giỏi thật đấy! Tôi thất bại ba lần liền, lần nào cũng không canh được nhiệt độ luyện thuốc chuẩn."

Tư Kỳ mỉm cười an ủi: "Không sao, mới bắt đầu ai cũng vậy cả."

Ba ngày sau, Vân Lạc Hòa triệu tập đại hội toàn thể cư dân lần thứ nhất.

Cô thông báo khu dân cư Đảo Nhàn Vân sẽ chính thức đổi tên thành thị trấn Nhàn Vân, đồng thời thành lập một số bộ phận mới.

"Bộ nông nghiệp, do Đồ Minh làm bộ trưởng, chịu trách nhiệm quản lý và nhân giống cho toàn bộ đất canh tác, vườn cây ăn quả, nhà kính, chuồng gia cầm và chuồng trại."

"Bộ kiến trúc và quy hoạch, tuyển dụng người chơi có kinh nghiệm xây dựng làm nhà thầu chính, các chuyên gia thiết kế nội ngoại thất cũng có thể đăng ký ứng tuyển. Công nhân xây dựng sẽ phụ trách thi công, bảo trì toàn bộ nhà cửa, đường sá, công trình chức năng, cùng quy hoạch tổng thể cho hòn đảo."

......

Trong đám đông, ánh mắt của những người chơi có chuyên môn liên quan lập tức sáng lên, họ bắt đầu xì xào bàn tán với nhau.

"Bộ hậu cần và kho vận, phụ trách tiếp nhận, phân loại, bảo quản và điều phối toàn bộ vật tư nhập kho. Trực thuộc có tổ kho và tổ hậu cần."

"Đội đặc nhiệm, do tôi trực tiếp chỉ huy, chịu trách nhiệm thám hiểm các khu vực chưa được khám phá và thực hiện các nhiệm vụ đặc thù, yêu cầu sẵn sàng nhận lệnh bất cứ lúc nào."

Nghe đến đó, không ít người chơi phía dưới lộ vẻ háo hức, muốn thử sức.

Ai mà chẳng muốn được đi thám hiểm cùng đảo chủ chứ? Lợi ích chắc chắn không hề nhỏ.

"Quan trọng nhất là," Vân Lạc Hòa cất cao giọng, "chỉ cần các bạn giữ vị trí chính thức trong các bộ phận, đều sẽ được nhận lương!"

Câu nói này lập tức gây ra một trận xôn xao phấn khích.

Tiếp theo, Vân Lạc Hòa công bố quy tắc của chế độ điểm cống hiến: "Làm nhiều hưởng nhiều, đây là nguyên tắc cơ bản của thị trấn Nhàn Vân. Mọi nỗ lực của các bạn đều sẽ được đền đáp xứng đáng."

Cô giải thích tỉ mỉ các loại phúc lợi có thể đổi bằng điểm cống hiến.

Hoàn thành công việc, nộp vật tư, tham gia phòng thủ, hoặc đưa ra đề xuất hữu hiệu... tất cả đều có thể nhận điểm cống hiến.

Điểm cống hiến có thể dùng để đổi chỗ ở tốt hơn, mua thực phẩm và hàng hóa, sử dụng các tiện ích đặc thù như suối nước nóng cao cấp, sân huấn luyện, học kỹ năng, hoặc đặt chế tạo trang bị.

Điểm cống hiến được ghi trên thẻ thân phận của mỗi người, có thể tra cứu và đổi thưởng tại đại sảnh giao dịch của thị trấn.

Hệ thống này minh bạch rõ ràng, nói đơn giản chính là làm nhiều hưởng nhiều.

Nó sẽ tối đa hóa việc khơi dậy nhiệt huyết và tính tích cực của cư dân.

Hiện tại, hòn đảo đang rất cần xây dựng nhiều cơ sở hạ tầng cấp bách.

Ký túc xá tập thể đã bắt đầu khởi công, thiết kế gồm các phòng đơn hoặc phòng đôi kèm nhà vệ sinh độc lập, sau này sẽ nâng cấp thành chung cư cao tầng.

Ngoài ra, còn cần xây dựng tòa nhà hành chính thị trấn, làm trung tâm quản lý và phục vụ đảo, bên trong bố trí bảng thông báo nhiệm vụ, quầy đổi điểm cống hiến, phòng họp và phòng lưu trữ hồ sơ.

Nhà ăn công cộng và bếp lớn do Đàm Tiểu Vân phụ trách, cung cấp bữa ăn tập trung, giúp cư dân tiết kiệm thời gian nấu nướng, đồng thời xử lý nguyên liệu thống nhất để giảm lãng phí.

Trạm y tế sẽ tích hợp nguồn dược liệu của Tư Kỳ cùng những cư dân có chuyên môn y tế, để ứng phó với bệnh tật thường ngày và thương tích sau chiến đấu.

Nhà máy xử lý nước đảm bảo nguồn nước uống an toàn, đồng thời nghiên cứu việc thu thập và tinh lọc nước mưa.

Trung tâm năng lượng dùng để tích hợp các tua-bin gió, tấm pin năng lượng mặt trời và máy biến đổi lôi điện hiện có, quy hoạch thêm địa nhiệt trong tương lai, nhằm thiết lập mạng lưới cung cấp điện ổn định.

Bến tàu sẽ được mở rộng, đóng các loại thuyền lớn hơn, chuẩn bị cho việc thám hiểm vùng biển xa và giao thương quy mô lớn trong tương lai.

Trên đảo còn cần xây dựng một tuyến đường chính, thuận tiện cho người chơi di chuyển bằng xe đạp.

Thực tế, dù là xe đạp hay xe điện đều cần một con đường xi măng bằng phẳng mới di chuyển tốt được.

Trước đây, ngày nào Vân Lạc Hòa lái xe máy cũng bị xóc đến đau cả mông.

Bởi trên đảo vốn dĩ chẳng có con đường nào ra hồn.

Công trình làm đường tuy cấp bách, nhưng nhiều hạng mục xây dựng khác cũng cần làm từng bước.

Việc làm đường không thể xong trong một sớm một chiều, nên chỉ có thể thành lập đội thi công, thuê lượng lớn công nhân từ Cửa hàng Đảo Đá, kết hợp với một bộ phận người chơi cùng làm.

Các người chơi thuộc bộ phận kiến trúc đang làm việc hăng say dưới sự chỉ đạo của nhà thầu nhiều năm kinh nghiệm.

"Anh em cố lên! Tối nay là cán đích rồi!"

Ở phía bên kia, còn có hai đội thi công đang rải đường.

"Tuyến đường này phải làm xong trước, nếu không vận chuyển vật liệu rất bất tiện." 

Kỹ sư thiết kế của bộ kiến trúc chỉ vào bản vẽ nói, "Đảo chủ Vân rất công bằng, muốn ưu tiên xây dựng tuyến đường chính."

"Nói thật, tôi đã sớm muốn phàn nàn về đường trên đảo rồi."

Một người chơi lầm bầm, "Lần trước tôi đạp xe suýt nữa bị xóc văng xuống biển!"

Trong tất cả các hạng mục xây dựng, việc xây dựng nhà ăn lớn được người chơi mong đợi nhất.

Trong game sinh tồn, rất nhiều tân thủ từ khi vào game chưa từng được ăn một bữa cơm ra hồn, toàn phải nhai bánh mì cứng đờ hoặc cá nướng nhạt nhẽo.

Vì vậy, Vân Lạc Hòa đã xếp hạng mục xây dựng nhà ăn lớn vào nhóm ưu tiên quan trọng nhất.

Vân Lạc Hòa tự mình chọn vị trí trung tâm giữa khu dân cư và các khu làm việc, bản thiết kế cũng do cô tự tay lên ý tưởng.

Thành phẩm cuối cùng khiến cô vô cùng hài lòng. Ngày khánh thành, rất nhiều người chơi đã đến tham quan.

Nhà ăn rộng vài trăm mét vuông, thoáng đãng sạch sẽ, những chiếc bàn dài và ghế băng bằng gỗ mộc được sắp xếp ngay ngắn.

Nơi đây có khu bếp mở rộng cực lớn cùng dãy cửa sổ nhận đồ ăn xếp thành hình chữ "nhất". Phía trên mỗi cửa sổ treo biển gỗ nhỏ ghi thực đơn cung cấp trong ngày.

"Trên mái có giếng trời kìa! Ánh sáng tốt thật!"

"Khu bếp này chuyên nghiệp quá!"

"Oa, tận sáu cửa sổ nhận đồ ăn! Sau này ăn cơm không phải xếp hàng dài nữa rồi!"

Sau khi nhà ăn xây xong, Vân Lạc Hòa lập tức đăng thông báo tuyển đầu bếp.

Yêu cầu rất đơn giản: có kinh nghiệm nấu nướng, trách nhiệm, yêu thích ẩm thực và chịu được khó khăn.

Sở hữu đặc tính "Quyến rũ ẩm thực", Đàm Tiểu Vân là người đầu tiên đến nhận lời mời.

Cùng cô còn có vài cư dân tự nhận trước đây từng làm phụ bếp ở quán cơm.

Vân Lạc Hòa trực tiếp phỏng vấn, yêu cầu mỗi ứng viên thực hành nấu một món sở trường tại chỗ.

Khi món cơm chiên trứng của Đàm Tiểu Vân vừa ra lò, cả gian bếp lập tức tràn ngập mùi thơm mê người.

Từng hạt cơm vàng óng tách rời rõ rệt, trứng gà tơi xốp mềm mịn, lúc múc ra còn thấp thoáng ánh kim nhàn nhạt.

[Cơm chiên trứng ngon tuyệt: sau khi ăn, tốc độ hồi phục thể lực trong ba giờ +5%]

Chỉ với chiêu này, Vân Lạc Hòa đã trực tiếp bổ nhiệm cô làm bếp trưởng.

Mới vào game đã có tay nghề này, còn giỏi hơn cả cô!

Nhà ăn lớn định giá cực kỳ bình dân.

Một suất cơm một mặn hai rau chỉ cần 5 điểm cống hiến (tương đương nửa ngày lao động cơ bản), canh và cơm trắng được cung cấp miễn phí không giới hạn.

Ngoài ra còn có suất cơm chay giá rẻ hơn và suất đặc biệt song mặn cao cấp.

Tân thủ thiếu điểm cống hiến thậm chí có thể xin tạm ứng nợ.

Sau khi khai trương, nhà ăn ngày nào cũng chật kín người.

Giờ cao điểm buổi trưa, tiếng người ồn ào, mùi thức ăn hòa cùng những cuộc trò chuyện rôm rả như muốn làm bay mái nhà.

"Hôm nay có thịt kho tàu kìa! Màu sắc đẹp tuyệt!"

Một tân thủ vừa khuân gạch xong bưng khay thức ăn xếp thành núi, không kịp chờ đợi gắp một miếng thịt nạc mỡ đan nhau cho vào miệng, mắt nhắm tít lại, "Ưm... Thơm quá! Tan ngay trong miệng!"

Bạn của hắn đang gặm một chân gà quay thơm phức, ú ớ nói: "Trước ở Đảo Đá ngày nào cũng ăn màn thầu với bánh bao khô khốc! Giờ mới gọi là ăn cơm chứ!"

"Đúng vậy mà! Ban ngày khuân gạch xây tường tuy mệt, nhưng nghĩ đến làm xong việc là có bữa cơm nóng hổi thế này, lại được về phòng đơn ngủ, thế là đủ sức rồi!

So với lúc mới đến, ngày nào cũng lo lắng đề phòng, đói bữa no bữa thì sướng hơn nhiều!"

Ở bàn khác, hai cô gái vừa ăn vừa trò chuyện.

"Nhà ăn này mở đúng lúc, đỡ phải về tự nấu. Mệt cả buổi sáng, chỉ muốn ăn sẵn. Cậu xem món khoai tây sợi xào này, giòn thanh, lửa vừa chuẩn."

"Bếp trưởng Đàm tay nghề đỉnh thật, nghe nói cô ấy nấu ăn thỉnh thoảng còn có buff nữa đấy.

Hôm qua mình ăn suất rau xào có buff, chiều làm việc khỏe re! Mà còn rẻ nữa, làm cả ngày kiếm điểm, ăn cơm cơ bản không hết, còn dư mua quần áo."

"Cửa sổ số 2 thêm một chậu cơm nữa! Số 3 thịt kho tàu sắp hết đáy rồi, bổ sung nhanh lên!"

Bên trong quầy, Đàm Tiểu Vân đeo tạp dề sạch sẽ, nhanh nhẹn chỉ đạo nhóm phụ bếp, toát lên phong thái của một bếp trưởng thực thụ.

Trong lòng cô vui mừng, cảm giác như mình đã trở lại với cuộc sống ở thế giới bình thường.

Thi thoảng rảnh rỗi, Vân Lạc Hòa cũng sẽ đến nhà ăn dùng bữa.

Dù sao hiện tại dù công việc đã phân công ổn thỏa, cô vẫn rất bận.

Hôm nay cô cũng đến đây, lấy xong suất ăn vừa ngồi xuống chưa lâu, đã bị đám người đến xin chỉ thị công việc vây quanh.

"Đảo chủ ký duyệt giúp giấy tờ, vật liệu đá làm móng ký túc xá phía bắc đang thiếu cần điều từ mỏ dự phòng."

"Đảo chủ, lứa khoai tây mới này tỷ lệ nảy mầm đặc biệt tốt! Em muốn mở rộng diện tích trồng, nhưng phân bón đang hơi thiếu."

"Đảo chủ, sáng nay tôi kiểm tra mẻ vỏ sò mới vớt, phẩm chất đợt này rất tốt. Xác suất mở ra tài nguyên hiếm ước tính cao hơn ngày thường khoảng 15%, ngoài ra bờ biển phía đông còn phát hiện một khu vực năng lượng bất thường."