Bắt Đầu Với Một Tảng Đá Ngầm - Toàn Dân Cầu Sinh

Chương 91



"Tinh thể băng nghiền thành bột, cộng với mấy thứ này có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn." Trong ba lô của Vu Trần Tẫn có vài viên tinh thể băng, số lượng không nhiều, nhưng nếu nghiền thành bột thì chắc là đủ.

Vân Lạc Hòa nghĩ đến kỹ năng vừa lên cấp của Vân Thôn.

Nó phun ra sương băng có thể khiến nhiệt độ giảm đột ngột, còn có thể làm hơi nước xung quanh ngưng tụ thành băng.

Vậy thì kết hợp với cách mà họ vừa nghĩ ra, nhất định sẽ có hiệu quả kỳ diệu.

Lúc nãy cô không cho Vân Thôn ra ngoài, là vì thấy ở đây quá nóng, cũng chẳng có chỗ nào cần Vân Thôn giúp.

Bây giờ là lúc thả nó ra rồi.

Vân Thôn mở mắt ra thấy Vân Lạc Hòa liền lao ngay vào lòng cô, giây tiếp theo nó phát hiện ra Vu Trần Tẫn, nó vẫn nhớ anh, ngày trước Vu Trần Tẫn đã giúp cứu Vân Lạc Hòa, vì thế Vân Thôn rất có cảm tình với anh, phát ra tiếng sột soạt chào hỏi anh.

Vu Trần Tẫn gật đầu với nó, rồi nói với Vân Lạc Hòa: "Nó lại lớn thêm một chút nữa rồi, màu sắc cũng thay đổi."

Vu Trần Tẫn gửi tinh thể băng cho bạn bè, nhờ người ta giúp nghiền thành bột, chẳng bao lâu sau, người bạn đó đã gửi qua lượng bột tinh thể băng đã nghiền xong.

Vân Lạc Hòa cẩn thận trộn đều bột tinh thể băng với bột tảo biển và rêu, tạo thành một loại vật liệu cách nhiệt đặc biệt.

Cô bôi một chút vật liệu cách nhiệt lên tảng đá dung nham, lần này không bị nóng chảy ngay lập tức, mà phải nửa phút sau mới từ từ bốc hơi nóng lên.

Làm được vậy rồi, chỉ cần kết hợp với kỹ năng của Vân Thôn là họ có thể dẫm lên đá để qua sông.

"Vân Thôn, mỗi lần tôi bước lên thì cậu đồng thời phun băng sương vào tảng đá, tổng cộng có mười lăm tảng đá, cậu có đủ băng sương để phun không!" Vân Lạc Hòa xoa đầu Vân Thôn.

"Chắc là được."

Để chắc chắn, Vân Lạc Hòa lại cho Vân Thôn ăn thêm một viên tinh thể băng, vừa hay cô vẫn còn viên cuối cùng, lần này cũng mang theo.

Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng chỉ có một cơ hội duy nhất.

Nếu không thể qua ngay một lần, thì Vân Lạc Hòa chỉ có thể đảm bảo an toàn cho bản thân mình.

Bởi vì chỉ cần đến giữa dòng sông dung nham, nếu gặp nguy hiểm, cô có thể để Vân Thôn nhả tơ nhện quấn vào tảng đá bên kia bờ, rồi đưa cô sang.

Trong lúc nguy cấp, chiêu này chỉ có thể cứu được một người, nếu Vu Trần Tẫn không có thủ đoạn bảo toàn tính mạng nào khác, sẽ gặp nguy hiểm.

Vân Lạc Hòa thành thật nói cho Vu Trần Tẫn biết ý định của mình.

Dù sao hệ số nguy hiểm quá cao, Vân Lạc Hòa không muốn để Vu Trần Tẫn nghĩ rằng cô nắm chắc phần thắng, cô chỉ có thể đảm bảo an toàn cho bản thân mình mà thôi.

Vu Trần Tẫn: "Cô yên tâm, không có tám phần chắc chắn thì tôi cũng sẽ không đồng ý."

Tám phần...

Vậy thì vẫn còn hai phần nguy hiểm, Vân Lạc Hòa do dự nhìn về phía Vu Trần Tẫn.

Anh lại nói: "Đá Hắc Diệu là nền tảng cho sự phát triển về sau, nhất định tôi phải có được nó, nếu không muốn mạo hiểm chút nào thì thà ở trên Đảo Đá đừng ra ngoài còn hơn."

Vì anh đã nói vậy, Vân Lạc Hòa bắt đầu tiến hành chuẩn bị.

——

Vân Thôn ở trong lòng Vân Lạc Hòa, một luồng băng sương lạnh thấu xương phun ra mạnh mẽ.

Bầu không khí vốn nóng như thiêu đốt lập tức được làm mát, bề mặt tảng đá dung nham được phủ rêu lập tức chuyển sang màu trắng, tạo thành một lớp băng mỏng.

Lợi dụng lúc băng sương đang lan tỏa, Vu Trần Tẫn nhanh chóng trải vật liệu cách nhiệt đã trộn lên những tảng đá đen khổng lồ lộ ra trên bề mặt dung nham.

Vật liệu cách nhiệt dưới tác dụng của băng sương, nhanh chóng nguội lạnh và bám chặt vào đá.

Vân Lạc Hòa cẩn thận bước lên tảng đá đầu tiên, mỗi bước đi đều vô cùng thận trọng.

Chân cô vừa đặt lên, đã nghe thấy tiếng lớp băng dưới lòng bàn chân nứt ra.

Vân Lạc Hòa nhanh chóng đặt vật liệu cách nhiệt lên một tảng đá khác, trong khoảnh khắc cô bước lên, Vân Thôn đã phun ra băng sương.

Một tảng đá không thể đứng hai người, Vu Trần Tẫn chỉ có thể đi sát phía sau, Vân Lạc Hòa động tác rất nhanh, nên nửa chặng đầu coi như là gặp nguy hiểm nhưng không sao.

Đã đi được nửa đường, còn cách bảy tám mét nữa, Vân Lạc Hòa không dám lơi lỏng.

Vân Thôn và Vân Lạc Hòa tâm linh tương thông, có thể cảm nhận được sự căng thẳng của cô, nên lúc nào cũng dõi theo động tác của Vân Lạc Hòa, sẵn sàng phun ra băng sương bất cứ lúc nào để giữ cho những tảng đá được lạnh.

Vu Trần Tẫn tay cầm chặt thiền trượng, giữ thăng bằng cho cơ thể, từng bước từng bước chậm rãi di chuyển về phía trước.

Anh đi phía sau Vân Lạc Hòa, mắt luôn dõi theo tình hình xung quanh.

Tưởng chừng như sắp đi hết đoạn đường mạo hiểm này, đặc tính Cảm nhận của Vân Lạc Hòa đã nhận được cảnh báo mãnh liệt.

Cô vội dừng lại.

Trước mặt họ, một cột hơi nước khổng lồ không có dấu hiệu báo trước bất chợt phun lên.

Luồng khí mạnh đẩy mạnh hơi nóng và mùi lưu huỳnh xung quanh về phía họ, những tảng đá dưới chân cũng bắt đầu rung lên nhè nhẹ.

"Cẩn thận!" Vu Trần Tẫn hét lớn một tiếng, một tay kéo Vân Lạc Hòa, hai người bám chặt lấy nhau, lắc lư một lúc mới giữ vững được hình thể.

Vân Lạc Hòa nhanh chóng để Vân Thôn phun ra băng sương, cố gắng làm giảm bớt sức nóng do cột hơi nước mang lại.

Băng sương và cột hơi nước gặp nhau trong không trung, phát ra một tiếng vang kịch liệt, một lượng lớn hơi nước trong khoảnh khắc khuếch tán khắp nơi,

Trước mắt bỗng chốc mờ mờ ảo ảo, khiến tầm nhìn của họ bị che khuất.

Lúc này họ đang đứng trên một tảng đá, vì có sự cố ngoài ý muốn làm mất thời gian, lớp băng dưới chân nứt ra, rêu cũng dần bị cháy xém, cả hai đều có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng truyền lên từ tảng đá.

Tình huống khẩn cấp, Vân Lạc Hòa lập tức để Vân Thôn tiếp tục phun băng sương xuống dưới chân, làm mát tảng đá, cuối cùng cũng không để đế giày của họ bị nóng chảy.

Cô tranh thủ thời gian nhanh chóng đặt vật liệu cách nhiệt lên tảng đá phía trước.

Lo lắng sẽ còn có cột hơi nước phun ra nữa, nên những động tác tiếp theo của Vân Lạc Hòa càng nhanh hơn.

Đợi đến khi cuối cùng cũng qua sông an toàn, tim Vân Lạc Hòa vẫn còn đập thình thịch.

Qua sông rồi, Vân Lạc Hòa phát hiện dọc theo bờ sông mọc một loại cây màu đỏ.

Toàn bộ cây có màu đỏ cam tươi sáng, giống như ngọn lửa đang cháy.

Lá cây thon dài, mép có dạng răng cưa không đều, bề mặt phủ đầy những lông tơ nhỏ, dưới ánh nắng lấp lánh ánh sáng rực rỡ.

Nơi đây tiếp giáp với sông dung nham, ven sông toàn là hơi nóng và thường xuyên có dung nham nóng chảy trào ra, thế mà vẫn có cây cối có thể mọc được.

Chắc chắn không phải thứ bình thường.

Vân Lạc Hòa ngồi xổm xuống xem xét.

[Dương xỉ lửa: Phân bố chủ yếu ở rìa lòng sông dung nham, nhờ nhiệt lượng và khoáng chất đặc biệt của lòng sông để phát triển, lá của nó chứa enzyme kháng lửa độc đáo, ép lấy nước từ lá là nguyên liệu quan trọng để chế tạo thuốc kháng nhiệt. Sau khi uống thuốc kháng nhiệt, có thể nâng cao 15% khả năng kháng lửa trong vòng một giờ.]

Vật tư tốt thế không thể bỏ qua.

Vân Lạc Hòa trực tiếp lấy liềm ra bắt đầu thu hoạch.

Định thu hoạch hết đám dương xỉ lửa ở đây.

Thu hoạch xong cô mới phát hiện Vu Trần Tẫn đang đứng bên cạnh nhìn cô.

Vân Lạc Hòa hơi ngượng ngùng nói: "Anh có lấy không?"

Cô nhất thời kích động, tự mình lấy hết đồ, quên mất Vu Trần Tẫn vẫn còn đang ở đây.

Vu Trần Tẫn: "Không sao, cô lấy đi."

Vân Lạc Hòa vẫn lấy từ trong ba lô ra vài cây đưa cho anh: "Cùng đến thì ai thấy cũng có phần, cho anh một ít, đây là thứ tốt đấy."

Vu Trần Tẫn vui vẻ nhận lấy.

Vân Lạc Hòa nhìn vào ba lô, tổng cộng đã thu hoạch được 12 cây, chia cho Vu Trần Tẫn 4 cây cũng chẳng nhiều.

Trước mặt hai người là một vách đá Hắc Diệu dựng đứng, vách đá Hắc Diệu tựa như một lưỡi dao đen khổng lồ, cắm thẳng vào lòng đất, vách đá dựng đứng gần như vuông góc với mặt đất, nhìn từ xa mang đến một cảm giác thị giác vô cùng mạnh mẽ.

Đỉnh núi là một khoảng đất bằng, vách đá dưới chân núi không phải hoàn toàn màu đen, đến giữa mới là màu đen tuyền, có thể thấy muốn khai thác được nhiều đá Hắc Diệu thì nhất định phải leo lên trên.

Hai người nghỉ ngơi một lát, rồi bắt đầu chuẩn bị leo lên vách đá Hắc Diệu.

Vu Trần Tẫn lấy từ trong ba lô ra những công cụ leo núi chế tạo đặc biệt, những công cụ này do anh nhờ người làm bằng mấy loại vật liệu đặc biệt, có thể chịu được nhiệt độ cao và áp lực lớn.

Tất cả đều đã chuẩn bị cho chuyến đi Đảo Núi Lửa lần này.

"Tôi leo trước, buộc dây thừng cố định ở trên, rồi cô theo sau lên." Vu Trần Tẫn trầm ổn nói.

Vân Lạc Hòa: "Vâng, anh cẩn thận nhé."

Vu Trần Tẫn gật đầu, thành thạo cố định công cụ leo núi vào vách đá, từng bước một leo lên.

Bề mặt đá Hắc Diệu vừa trơn vừa sắc, căn bản khó tìm được chỗ đặt chân.

Nếu không phải Vu Trần Tẫn trước khi vào thế giới này đã thích leo núi, kỹ thuật điêu luyện, thể lực vô cùng tốt, thì cũng rất khó để leo lên được vách đá như thế này.

Vân Lạc Hòa ở dưới chăm chú dõi mắt nhìn theo, nhìn anh từ từ leo lên.

Leo lên được khoảng hơn chục mét, Vu Trần Tẫn gọi vọng xuống: "Lên đi."

Vân Lạc Hòa vừa định đáp lời, bỗng nhiên một tảng đá Hắc Diệu bị lung lay rơi xuống, chân anh trượt, suýt rơi, may mà anh phản ứng ngay lập tức, móc ngón tay vào cái hốc vừa nãy dùng công cụ đục ra, miễn cưỡng giữ vững được cơ thể.

Tim Vân Lạc Hòa như thắt lại, cũng không dám nói to, sợ ảnh hưởng đến Vu Trần Tẫn.

Chỉ thấy Vu Trần Tẫn nhanh chóng tìm được điểm tựa mới.

Vân Lạc Hòa lúc này mới bắt đầu leo lên theo.

Ở vị trí cách mặt đất gần chục mét, đã có thể bắt đầu khai thác đá Hắc Diệu rồi.

Nhưng thể lực của hai người cũng đã tiêu hao hết.

Dưới nhiệt độ cao, hai người vận động với cường độ lớn như vậy, đã có dấu hiệu say nắng.

Dù cả hai đều đã dùng cao thuốc cấp cứu Thạch Du, nhưng mặt vẫn đỏ bừng, thở gấp, mồ hôi nhễ nhại.

Vu Trần Tẫn và Vân Lạc Hòa chỉ có thể giúp nhau giữ cố định cơ thể không bị rơi, rồi mới lấy đồ uống và đồ ăn ra bổ sung thể lực và nước.

Vu Trần Tẫn một tay nắm chặt dây leo núi, tay kia nắm lấy dây buộc ở eo Vân Lạc Hòa, để Vân Lạc Hòa có thể yên tâm ăn.

Vân Lạc Hòa uống một cốc bạc hà tảo biển mát lạnh, rồi lại một hơi hết cốc chè đậu xanh đá,

Hai loại đồ uống này đều có tác dụng giải nhiệt cường độ cao, uống xong, cơ thể cô thấy dễ chịu hơn nhiều.

Vu Trần Tẫn thì lấy ra một cốc soda dâu tây ướp lạnh, và một cốc nước điện giải chanh, không chỉ giải quyết được vấn đề say nắng, mà còn bổ sung đủ nước và thể lực.

Vu Trần Tẫn: "Tranh thủ thời gian, tiếp theo đây sẽ chỉ càng lúc càng nóng thôi."

Thời gian đã bước sang giữa trưa, từng phút từng giây đều là sự giày vò.

Hai người dùng cuốc thép bắt đầu khai thác đá Hắc Diệu dọc theo vách đá, trước tiên tra cuốc vào khe hở của vách đá, rồi dùng búa sắt gõ vào cuốc, khiến đá Hắc Diệu dần dần bong ra khỏi vách, Vu Trần Tẫn treo trên eo một chiếc túi để đựng đá Hắc Diệu.

Vân Lạc Hòa có nhẫn nam châm, nên đá Hắc Diệu vừa được đào xuống là lập tức vào ba lô của cô, tốc độ khai thác của cô nhanh hơn.

Trong quá trình leo trèo, Vân Lạc Hòa phát hiện trên vách đá mọc vài loại cây chịu nhiệt.

Bộ rễ của chúng như những sợi dây thép dai chắc, quấn chặt vào khe đá, lá nhỏ và dày, bề mặt phủ một lớp sáp mỏng.

Nhưng phần lớn đều là cây vô dụng, chỉ có một loại xương rồng là vật tư có thể thu thập.

Hơn nữa loại xương rồng này có số lượng rất nhiều.

Chúng mình đầy gai nhọn, lá dày mọng nước, có màu xanh xám hoặc xanh lam, màu sắc rất tươi non, nhìn là biết bên trong chúng tích trữ rất nhiều nước.

Tuy nhiên muốn thu thập những cây xương rồng này rất phiền phức.

Hơn nữa mục đích chính của hai người là đá Hắc Diệu, chỉ có thể trong lúc leo lên nếu tiện thì lấy vài cây xương rồng, không thể cố ý di chuyển đến vị trí của xương rồng được.

Ba giờ sau, hai người mỗi người đã thu thập được hơn hai trăm đá Hắc Diệu.

Sở dĩ mất nhiều thời gian như vậy là vì cả hai liên tục phải dừng lại uống đồ uống giải nhiệt, bổ sung thể lực.

Số lượng đá Hắc Diệu đã đủ để Vân Lạc Hòa xây hai cái nhà kính.

Còn dư ra một ít, nhưng cô thấy vẫn chưa đủ, định tiếp tục leo l*n đ*nh núi.

Lúc nãy kỹ năng Khai thác của Vân Lạc Hòa đã lên cấp 3 rồi.

Đá Hắc Diệu là loại quặng cao cấp, mỗi lần thu thập một cái đều có thể tăng thêm điểm kinh nghiệm.

Tiếp theo hiệu suất khai thác chắc chắn sẽ cao hơn.

Nghỉ ngơi một lát, họ tiếp tục leo lên phía trên.

Càng lên cao, đỉnh núi bỗng nhiên thổi một cơn gió mạnh.

Gió thổi vào vách đá nóng bỏng, cuốn lên một trận cát bụi nóng hổi.

Vừa nãy khai thác đá Hắc Diệu đã làm vách đá trơn nhẵn bị đập thành những chỗ lồi lõm, còn có một ít bụi bay khắp nơi, khiến tầm nhìn của họ trở nên mờ ảo.

"Cẩn thận." Vu Trần Tẫn nhắc nhở.

Cả hai chỉ có thể dùng tay che mắt lại, ngăn cát bụi bay vào.

Nhưng đợi một lúc, cơn gió này cũng không có dấu hiệu dừng lại.

Vu Trần Tẫn: "Phải l*n đ*nh núi ngay thôi, cứ thế này mãi không ổn."

Vân Lạc Hòa: "Cũng được."

Vân Lạc Hòa nheo mắt, khó khăn tìm kiếm điểm leo trèo tiếp theo.

Đúng lúc này, đỉnh núi bỗng nhiên nứt ra một khe nứt lớn, trong khe nứt không ngừng phun ra hơi nước nhiệt độ cao, và cơn gió cũng ngừng lại ngay khoảnh khắc ấy.

Nhìn vào cái hốc đang phát ra ánh sáng đỏ kỳ lạ, chỉ đủ cho một người đi qua, hai người vẻ mặt trở nên ngưng trọng.