Trần Đức vẫn đang ăn, vừa ăn vừa uống, cực kỳ bình finh tự nhiên.
Lục Hoán Kim và Phi Từ đưa mắt nhìn nhau, lập tức hiểu chuyện gì đã xây ra.
Trong lòng họ không khỏi thẩm rủa vài câu.
Mẹ kiếp, suýt nữa đã bị lợi dụng! “Chính là hai người họ, Tử gia, ông chủ Lục, đây chính là hai kẻ đã làm loạn trong bữa tiệc của cậu Lôi, còn đánh bạn cậu ấy bị thương”.
Tô An Khê đã muốn xửly Trần Đức từ lầu, bây giờ cuối cùng cũng tìm được cơ hội, cô ả bèn theo nhóm Lôi Long đi vào, cáo mượn oai húm: “Hai tên khốn kia, dám gây chuyện ở địa bàn của Từ gia và ông chủ Lục, còn không mau cút đi” Hoàng Dương đang định lên tiếng thì bị Phi Tử dùng ánh mắt ngăn lại, hần ta quay đầu hỏi Lôi Long: “Là họ đánh bạn của cậu?” “Väng, Lôi Long gặt đấu, kính cần nổi: “Tử gia, thật xấu hồ, để các chủ chê cười rối,lát nữa chủ nhẹ tay một chút nhé, họ cũng là bạn học của cháu: Nói xong Lôi Long lại nhin về phía Trần Đức, u ám bảo: “Đây là địa bàn của Tử gia và chủ Lục, tôi đã bảo các cậu đừng gây chuyện ở đây rồi, chuyện sắp xây ra bây giờ
nằm ngoài khả năng quân lý của tôr.
“Lần này hai tên kia đi đời rór.
“Đúng thế, chưa nói đến Lục Hoán Kim, chỉ riêng Phi Tử gia thôi đã không dễ động đến rồi”.
“Hà, ai bảo họ đắc tội cậu Lôi chữ, thân phận của cậu Lôi đầu phải hai kẻ nhà quê này có thể đắc tội” Những người phía sau bắt đầu xì xào bàn tán, ai cũng cao ngạo, mia mai chờ xem kich hay.
“Không phải vừa nãy hai người rất ghê gồm à? Sao bây giờ lại không dám lên tiếng nữa?, Tô An Khê châm chọc: “Hai kẻ nhà quê các người tự coi minh lợi hại, dâm gây chuyện trong bữa tiệc của cậu Lôi, không tự soi lại minh dưới nước tiểu đi! “Cậu Lôi là ai, các người là ai, trong lòng các người không tự biết sao?” “Trong mắt chúng tôi, các người chi là rắc rười, biết rác rười là gì không? Là đó bỏ đị, là thứ vô dụng!” Lâm Dao và Tổng Ngữ Yên không ở đây, Tô An Khê hoàn toàn lộ rõ bàn chất, buông những lời nói xúc phạm khó nghe, hoàn toàn không phủ hợp với cách ăn mặc lộng lây xinh đẹp của cô à.
Cho dù ảnh mất Phi Tư và Lục Hoán Kim nhìn Tô An Khê liên tục thay đổi như đang nhin kẻ ngốc hay kè mất tri.
Nhưng hai người vẫn đing tại chỗ, mặc cho cô à diễn kịch, họ muốn xem à có thể diễn được đến lúc não.
Nụ cười đắc ý hiện lên trên môi Lối Long, cậu ta thích cảm giác này, không cấn làm gì cũng có người chen nhau làm giúp mình.
Đại Tô An Khê nói đã đủ, Lôi Long mới lên tiếng: “An Khê, đừng nói nữa, cậu nãi vậy rất tổn thương lòng tự trọng của người khác”.
Trần Đức vẫn điểm nhiên ăn tiếp.
Còn Đăm Thu lại rất muốn cười.
Cậu rất mong chờ lát nữa chân tưởng được vạch trấn, về mặt đám người này sẽ thú vị thế nào.
“Tự trọng? Người như họ cần gì tự trọng?”, Tô An Khê liên tục cười khấy, sau đó thái độ thay đổi, à tối trước mặt Lục Hoán Kim và Phì Tử nhẹ giọng nói: “Hai chú à, hai chú nhất định phải cho hai tên không biết sống chết này một bài học tử tế: Phi Tứ không nói gì, sắm mặt bước về phía trước.
Lục Hoán Kim và Hoàng Dương đều theo sau hắn ta.
Ngoài ra còn có mười mấy gần hai mươi thuộc hạ của Phi Tứ, nhóm thuộc hạ này không biết Trần Đức nên đã rút sản gậy ra.
Lôi Long, Tô An Khê và nhóm bạn đều chờ xem kịch hay, chờ Trần Đức quỷ xuống trước mặt mình cấu xin tha thứ, gào khóc khốn khổ.