Bất Ngữ Thành Tiên

Chương 4



4.

 

Tề Nhược đến quá kịp lúc, nhưng ta còn nhanh hơn, vung kiếm c ă t c ổ Ngu Phi Vãn.

 

Cô ta trừng lớn hai mắt, ngã xuống đất với vẻ không thể tin được.

 

Tề Nhược đẩy đám đệ tử hóng chuyện ra, ôm Ngu Phi Vãn vào lòng, thi triển phép thuật và cho cô ta uống đan dược.

 

「Lăng Bất Ngữ, ngươi to gan thật!」

 

「Tề Nhược, chú ý giọng điệu của ngươi. Ta g i ế c một kẻ phỉ báng tiên sư, ngươi nên quỳ xuống cảm tạ ta mới phải.」

 

Hắn nhìn tay mình dính đầy m á u của Ngu Phi Vãn, đau lòng nhíu mày: 

 

「Lăng Bất Ngữ, ngươi lại dám ra tay g i ế c Vãn nhi.」

 

「Ta muốn g i ế c ai thì g i ế c người đó. Tề Nhược, ngươi cản được ta sao? Ngươi dám cản ta sao?」

 

Ta quay người rời đi, ném t h y t h ể hai đệ tử đã c h í c trước mặt Tề Nhược: 

 

「Vô lễ với bề trên, gây rối loạn tông môn, ta thay ngươi g i ế c hai kẻ này.」

 

「Chỉ vì vậy mà phải c h í c sao?!」

 

Ta vuốt ve thân kiếm: 「Nếu ngươi không dạy dỗ, đến tay ta tự nhiên là c h í c , cho nên mong ngươi hãy dạy dỗ đệ tử của mình cho tốt, không chọc vào ta thì sẽ không c h í c」

 

Ta vốn định đi, lại thấy Ngu Phi Vãn được cứu sống.

 

Bao nhiêu thiên tài địa bảo dùng cho cô ta, Tề Nhược không hề chớp mắt.

 

Thật thú vị, rốt cuộc là ai có quan hệ mờ ám với sư phụ?

 

「Kẻ nào có tư tình với sư phụ của mình, thì nhìn người khác cũng sẽ như vậy.」Ta nói xong liền đi.

 

Ngu Phi Vãn tức đến ho ra m á u không ngừng.

 

Trở về thấy tên giao nhân đó đang đứng ở cổng núi.

 

「Lăng sư cô, người không sao chứ, tôi nghe nói người…」Hắn thấy m á u trên áo ta

 

「Người bị thương rồi, có sao không?」

 

Ta đẩy tay hắn đang nắm áo ta ra: 「Cút!」

 

Hắn thất thểu rời đi, ta trở về giặt áo, không lâu sau hắn quay lại cầm theo một đống thuốc trị thương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

「Lăng sư cô, tôi biết trong lòng người đề phòng tôi, nhưng tôi thật sự quan tâm đến người, người đừng đẩy tôi đi được không?」

 

「Ta hỏi ngươi trước, hôm nay ta làm chủ nhân của ngươi là Ngu Phi Vãn bị thương, ngươi thấy thế nào?」

 

Hắn cười gượng: 「Lăng sư cô đang nói gì vậy?」

 

Ta nhanh như chớp nắm lấy cổ tay hắn: 「Khế ước chủ tớ lớn như vậy, ngươi không lẽ cho rằng ta bị mù đấy chứ?」

 

Ta đang ở Độ Kiếp kỳ, chỉ thiếu một chút ngộ tính nữa, đã là bán tiên, có gì có thể thoát khỏi mắt ta.

 

Hắn còn chưa kịp nói gì, ta đã g i ế c hắn.

 

Mở n.g.ự.c mổ bụng.

 

Quả nhiên, một giao nhân ngay cả hóa hình còn chưa làm tốt, nội đan cũng đầy tạp chất, nhưng ta lại tìm thấy một nội đan của hồ yêu trên người hắn, lại là nội đan của đại yêu Hóa Thần.

 

Ta thu dọn một chút, xách kiếm đi tìm Ngu Phi Vãn.

 

Trong phòng chỉ có hai chúng ta, ta giẫm lên người cô ta: 「Đây là cái gì?」

 

「Ngươi g i ế c hắn rồi?! Có bản lĩnh thì g i ế c cả ta đi!」

 

「Được.」Ta cũng không nói nhiều, đ.â.m một kiếm vào tim cô ta.

 

Ta đứng trong phòng cô ta rất lâu, xác định cô ta đã hoàn toàn tắt thở.

 

Nhìn nội đan yêu ma lấp lánh trong tay, ta nảy ra một kế.

 

「Sao ngươi không nói gì nữa, hệ thống? Thấy cô ta c h í c ngươi sợ rồi à? Không thích nói chuyện nữa sao?」

 

「Điên rồi! Ngươi là một con điên, cô ta là nữ nhi khí vận, sao ngươi có thể g i ế c cô ta, ngươi còn g i ế c cô ta hai lần trong một ngày!」

 

Ngoài trời trăng sáng vằng vặc, ta bóp nát nội đan, yêu lực chứa đựng bên trong bao bọc lấy ta.

 

「Ta đã nói rồi, kẻ cản đường ta đều phải c h í c.」

 

「Vậy thì, bây giờ ngươi có muốn đổi một nữ nhi khí vận khác không?」

 

「Ta không đổi, cô ta sẽ không c h í c, cô ta là nữ nhi khí vận, cô ta sẽ không c h í c」

 

「Được, ta sẽ chờ xem.」

 

Ngày hôm sau, chuông lớn của tông môn hiếm khi vang lên, yêu cầu mọi người đến hội họp.

 

Ta nhìn Ngu Phi Vãn đang sống mà nhảy nhót.

 

Thật sự còn sống, ta còn phải g i ế c cô ta mấy lần nữa đây?