Bất Ngữ Thành Tiên

Chương 8



 

8.

 

 

Lần này, nàng lại dừng bước.

 

「Ta cần ngươi coi trọng sao? Ngươi là cái thá gì.」

 

Tề Nhược như bị tát hai cái. Lăng Bất Ngữ là thiên tài, ngộ tính cao như vậy, chắc chắn rất thông minh, nàng đã sớm nhìn ra những suy nghĩ bẩn thỉu trong lòng hắn.

 

Đúng vậy, nàng dựa vào tu vi cao hơn hắn một bậc hay bất cứ thứ gì khác, cũng không đến lượt hắn đánh giá. Sự đánh giá của hắn đối với nàng vốn không quan trọng.

 

Lăng Bất Ngữ lại bế quan tu luyện, lần này là để đột phá bình cảnh Nguyên Anh kỳ. Tề Nhược c.h.ế.t lặng ôm mặt, hắn bị làm sao vậy, tại sao không thể đột phá.

 

Nhưng chưa được mấy ngày, ba người bạn cũ của Cửu Hoa Tử mời ông dự tiệc, rồi g i ế c c h í c Cửu Hoa Tử, bảo Tề Nhược đến nhận x á c.

 

「Minh Nguyệt Tông của các ngươi quá không an phận, lại dám mơ tưởng chen chân vào Thập Đại Tông. Các ngươi muốn thay thế tông môn nào? Đẩy tông môn nào xuống?」

 

「Minh Nguyệt Tông chỉ có một Cửu Hoa Tử là Hóa Thần kỳ, còn lại đều là hạng Kim Đan, Nguyên Anh không đáng kể, không lật mình nổi đâu.」

 

「Nếu chúng ta không ra tay, Minh Nguyệt Tông sẽ trèo lên đầu chúng ta mất.」

 

Tề Nhược nghiến răng mang t h y t h ể của Cửu Hoa Tử về, chuẩn bị hậu sự.

 

Những người đó đều là Hóa Thần kỳ như Cửu Hoa Tử, hắn chỉ là một Nguyên Anh không có sức chống trả, chỉ có thể dưỡng sức chờ thời, đợi ngày sau tính tiếp.

 

Lăng Bất Ngữ xuất quan, nàng nghe tin Cửu Hoa Tử đã c h í c, nàng không thể bế quan được nữa.

 

「Sư huynh, huynh nghĩ sao?」

 

「Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn. Mối thù này ta ghi nhớ, đợi ngày sau nhất định bắt chúng trả lại gấp nghìn lần trăm lần.」

 

「Ta không thích câu này, ta không phải quân tử, ta là nữ tử.」

 

Lăng Bất Ngữ sờ lên quan tài của Cửu Hoa Tử mà run rẩy, Tề Nhược tưởng rằng người lạnh lùng vô cảm như nàng cuối cùng cũng đã khóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng nàng lại là cười đến run rẩy.

 

「Sư phụ, đây chính là đạo nhân ái của người. Người đã mất mạng vì lòng nhân ái của mình.」

 

「Ta đã nói rồi, giới tu chân kẻ yếu làm mồi cho kẻ mạnh, kẻ mạnh g i ế c người như thái rau. Kẻ mạnh nhất mới có thể đặt ra quy tắc. Người nhân ái với kẻ khác, kẻ khác sẽ không nhân ái với người. Cái gọi là nhân ái và cường thế đều là một loại đạo, đều là để phục vụ cho việc tu tiên, nhưng nếu bỏ gốc lấy ngọn, tự nhiên sẽ đi ngược lại đạo của mình.」

 

Lăng Bất Ngữ lấy pháp khí, pháp bảo dùng để chôn cùng từ trong quan tài ra, lấy đi thanh kiếm gia truyền của chưởng môn.

 

「Ngươi làm gì vậy! Những pháp khí đó là đồ chôn cùng của sư phụ! Thanh kiếm đó là kiếm của chưởng môn, chỉ chưởng môn đời tiếp theo mới được cầm!」

 

「Người đã c h í c rồi, chỉ còn là một nắm tro tàn, cần những thứ này làm gì. Chi bằng đưa cho ta dùng để báo thù cho ông, vật tận kỳ dụng. Kiếm là kiếm tốt, phải dùng để g.i.ế.c người mới tốt.」

 

「Ngươi muốn làm gì? Cả ngươi và ta đều chỉ là Nguyên Anh kỳ viên mãn, ba kẻ kia là Hóa Thần kỳ, ngươi bây giờ đi chính là nộp mạng!」

「Sư huynh, huynh có bằng lòng giúp ta không?」

 

「Ngươi đi nộp mạng, ngươi có thể đừng ngông cuồng như vậy được không!」

 

「Sư huynh, có bằng lòng giúp ta không?」

 

Tề Nhược nhìn nàng, nàng vẫn là dáng vẻ như xưa, hoặc là nàng vẫn luôn là dáng vẻ này.

 

「Làm thế nào?」Tề Nhược hỏi nàng. Hắn cũng là nam nhi có m.á.u mặt, muốn báo thù cho sư phụ.

 

「Tổ chức tang lễ cho sư phụ thật lớn, mời khách khứa đến dự. Đợi khách vào chỗ ngồi, khóa cửa lại, khống chế toàn bộ Minh Nguyệt Tông, g i ế c bọn chúng không còn một mảnh giáp.」

 

Tề Nhược bắt tay vào lo liệu tang lễ, Lăng Bất Ngữ lấy đi toàn bộ đan dược của Minh Nguyệt Tông.

 

Đó là khoảng thời gian duy nhất Tề Nhược và Lăng Bất Ngữ chung sống hòa bình, không mang theo oán hận, không mang theo đố kỵ, giống như sư huynh muội bình thường.

 

Đợi khách khứa ngồi đầy, Lăng Bất Ngữ xách kiếm bước vào, Tề Nhược đóng cửa lại, sắp xếp các đệ tử canh gác Minh Nguyệt Tông, không cho bất kỳ ai ra vào.

 

Lăng Bất Ngữ uống ba mươi hai viên đan dược, bất chấp nguy cơ kinh mạch vỡ nát, bạo thể mà c h í c, cưỡng ép tiến vào Hóa Thần , cùng ba hung thủ giao chiến bốn ngày bốn đêm, cuối cùng thắng hiểm.

 

Tề Nhược dẫn người g i ế c c h í c tám trăm đệ tử do ba hung thủ mang đến, lúc quay về tông môn đã là một đống đổ nát.