Bảy Năm Sau Khi Chia Tay

Chương 7



Vừa rời khỏi phòng bệnh không lâu, tôi lại bị người ta gọi lại.

"Hạ Bạch Hà."

Hứa Tĩnh Xu đi thẳng về phía tôi, nét mặt nghiêm nghị và lạnh lùng: "Nói chuyện chút không?"

Tôi nghi hoặc nhìn cô ta. Bởi mối quan hệ giữa tôi và Hứa Tĩnh Xu thậm chí còn chẳng bằng người quen sơ sơ. Từ khi về nước đến giờ gặp nhau vài lần, nhưng chúng tôi chưa từng nói với nhau câu nào. Thật sự không biết có gì để nói.

Ngoại trừ... Trần Thuật Bạch. 

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, cô ta tìm tôi vì anh ta.

"Trước đây cô trốn không gặp Trần Thuật Bạch, giờ lại cố tình xuất hiện ở đây, Hạ Bạch Hà, rốt cuộc cô muốn cái gì?"

Chẳng biết cô ta vừa phải chịu uất ức gì, vừa giáp mặt đã tuôn ra một tràng chất vấn. 

Tôi có chút mơ hồ. Chẳng phải vừa nói rồi sao? Tôi chỉ đến thăm bệnh thôi mà.

"Bảy năm ròng cô không liên lạc với anh ấy, giờ vừa về nước đã gây ra chừng này chuyện. Trước đây sao tôi không nhận ra cô lại là người tâm cơ đến thế nhỉ!"

Hứa Tĩnh Xu cũng giống như Trần Thuật Bạch, chẳng ai tin lời tôi nói cả. 

Gương mặt cô ta lạnh lẽo, ánh mắt không một chút ấm áp. 

Tôi hiểu rồi, chắc hẳn cô ta cũng đã đọc tin nhắn trong nhóm lớp. Cô ta nghĩ tôi đang dùng chiêu "lạt mềm buộc c.h.ặ.t" với Trần Thuật Bạch.

Nhìn vẻ mặt đầy vẻ xét nét và địch ý của Hứa Tĩnh Xu lúc này, tôi thấy cô ta khác hẳn với một người vốn luôn cẩn trọng và khép nép trong ký ức thời cấp ba của mình.

Thời cấp ba, Hứa Tĩnh Xu là người lầm lì, ít nói và chẳng bao giờ chủ động bắt chuyện với ai, ngoại trừ Trần Thuật Bạch.

Cô ta chỉ thực sự trở nên hoạt ngôn và tự tin mỗi khi cùng anh ta thảo luận về những bài toán khó hay các đề thi học thuật. Mọi người đều nói cô ta có sự tương phản rất lớn giữa vẻ ngoài và trí tuệ.

Nhưng qua vài lần tiếp xúc, tôi lại cảm thấy Hứa Tĩnh Xu mang lại một cảm giác rất kỳ quặc. Khi biết tôi là học sinh năng khiếu nghệ thuật, cô ta thường đặt ra rất nhiều câu hỏi trước mặt Trần Thuật Bạch. Tôi cứ ngỡ cô ta tò mò hay hứng thú thật sự nên đã kiên nhẫn giải thích.

Thế nhưng, Hứa Tĩnh Xu lại thốt lên:

"Thật ngưỡng mộ các cậu, làm dân nghệ thuật thích thật đấy, chỉ cần điểm thấp một chút là đã vào được đại học lớn rồi, chẳng bù cho bọn tớ."

Nhận ra sự hiểu lầm của cô ta, tôi giải thích: "Không phải đâu, tụi tớ cũng phải nỗ lực rất nhiều mà."

"Dù vậy thì các cậu vẫn còn con đường nghệ thuật để đi. Nhiều đứa trẻ nhà nghèo làm gì có tiền vào lớp năng khiếu, chỉ có thể cắm đầu vào học thôi."

Tôi đáp: "Cũng đâu hẳn thế, cậu nhìn Trần Thuật Bạch đi, không theo nghệ thuật mà anh ấy vẫn rất giỏi đấy thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nhưng nhiều đứa con nhà giàu đâu cần vất vả thi đại học làm gì. Họ sẽ được bố mẹ tống đi học nghệ thuật, rồi ra nước ngoài mạ vàng lấy cái mác, giống như cậu vậy, phải không?" Hứa Tĩnh Xu hỏi vặn lại.

Tôi không biết cô ta muốn ám chỉ điều gì, nhưng chủ đề này khiến tôi thấy rất khó chịu. 

Tôi vốn không định ra nước ngoài. Tôi và Trần Thuật Bạch đã hẹn ước sẽ cùng nhau vào đại học trong nước. Hơn nữa, lúc đó cô chủ nhiệm cũng nói nếu tôi cứ tiếp tục giữ vững phong độ và tài năng này, việc đỗ vào các học viện mỹ thuật hàng đầu là chuyện trong tầm tay.

Tôi đem những lời này kể cho Hứa Tĩnh Xu, nhưng cô ta chẳng có vẻ gì là vui mừng.

"Ra vậy, tình cảm giữa cậu và Trần Thuật Bạch tốt thật đấy. Nhưng cậu có chắc mình sẽ thi đỗ vào trường mà Trần Thuật Bạch muốn không? Mấy giáo viên dạy vẽ hay nói thế thôi, chứ không thì làm sao dân nghệ thuật các cậu có động lực mà cố gắng?"

"Giống như học sinh kém cũng cần được khích lệ vậy mà." Hứa Tĩnh Xu lẩm bẩm.

Cô ta cố tình nở một nụ cười gượng gạo, nhưng trong đáy mắt chẳng có chút cảm xúc nào. 

Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu tại sao cô ta lại có định kiến với dân nghệ thuật như vậy.

Sau này tôi mới nhận ra, cô ta không định kiến với dân nghệ thuật, cô ta định kiến với chính tôi. Và định kiến sinh ra ác ý. 

Suốt năm lớp mười hai, sự ác ý tinh vi đó hiện diện ở khắp mọi nơi, giống như một con rắn độc nấp trong bóng tối, sẵn sàng chực chờ để c.ắ.n người.

Cuối cùng, cô ta đã giáng cho tôi một đòn chí mạng. 

Và tất cả những chuyện này đều bắt nguồn từ Trần Thuật Bạch.

"Cô đã đi rồi thì đi luôn đi, tại sao còn quay lại làm gì?! Bảy năm qua cô có biết Thuật Bạch đã sống thế nào không?!"

Hứa Tĩnh Xu giận dữ chất vấn. Cô ta kể rằng trong suốt bảy năm tôi rời đi, Trần Thuật Bạch sống chẳng khác nào một con rối.

Có một lần phòng thí nghiệm xảy ra tai nạn, Trần Thuật Bạch bị thương phải nằm trong phòng hồi sức tích cực suốt ba ngày. Anh ta coi như mất nửa cái mạng, hôn mê bất tỉnh, nhưng trong miệng lúc nào cũng lẩm bẩm gọi tên tôi. 

Cuối cùng, mọi người phải thay nhau gọi tên anh ta bên tai thì anh ta mới tỉnh lại.

"Lúc khó khăn nhất là tôi luôn ở bên cạnh Thuật Bạch, dựa vào cái gì mà cô vừa về đã cướp hết sự chú ý của anh ấy? Cô còn muốn hại c.h.ế.t anh ấy thêm lần nữa sao?!"

Hứa Tĩnh Xu trừng mắt nhìn tôi. 

Có thể thấy cô ta rất nặng tình với Trần Thuật Bạch. Những ngày qua, ngoài việc bàn tán về tôi, nhóm lớp cũng nhắc đến cô ta. Trong mắt mọi người, cô ta chính là hiện thân của sự thầm lặng bảo vệ và tình yêu chung thủy.

Nghe những lời Hứa Tĩnh Xu nói, tôi chẳng biết nên giận hay nên cười. Có lẽ sự chế nhạo trong mắt tôi quá rõ ràng nên Hứa Tĩnh Xu càng điên tiết hơn.

"Cô cười cái gì?!"

Nhật Nguyệt

"Hứa Tĩnh Xu, giờ mọi chuyện chẳng phải đều theo đúng ý cô rồi sao? Nhưng cô vẫn không thành công, sao bây giờ lại quay sang trách tôi?"

Gương mặt phẫn nộ của Hứa Tĩnh Xu bỗng chốc cứng đờ lại như một chiếc mặt nạ.