Mí mắt Kỳ Lân động đậy, sau đó lắc đầu một cái, hất văng Vân Nhiễm Khanh ra xa.
Vân Nhiễm Khanh lại điều khiển tiến lại gần nó.
Lại đến vị trí mắt nó. Lại đ.â.m vào.
Lần này Kỳ Lân mở mắt ra, dung nham tự động tách ra một chút, để mắt nó không bị dung nham ngâm vào.
Vân Nhiễm Khanh đoán nó hẳn đã thi triển l.ồ.ng bảo vệ.
Lúc này Vân Nhiễm Khanh vừa vặn dán lên l.ồ.ng bảo vệ mắt của nó.
Kỳ Lân thân hình lớn, mắt cũng to.
Phần trong suốt của Xích Diễm giáp Vân Nhiễm Khanh mặc vừa vặn đối diện chính giữa mắt nó.
Kỳ Lân vừa mở mắt đã thấy một người đựng trong cái hộp kỳ lạ.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Vẫn còn chút mơ hồ.
Chớp mắt một cái, đúng là một người, sao giống chủ nhân thế nhỉ?
Lúc này nó tỉnh táo rồi.
Nhưng đúng lúc này, con Kỳ Lân từ trong không gian ra hỏa tốc bơi về phía chúng, khiến dung nham xung quanh rung chuyển dữ dội và tản ra bốn phía.
Lần này rất nhanh lại cuốn Vân Nhiễm Khanh đi mất tăm.
"Bà lão, bà thấy chủ nhân chưa?" Con Kỳ Lân bơi tới đến bên cạnh con này, liền mở miệng hỏi.
"Ông lão, sao ông lại tới đây? Ông không phải trốn trong sa mạc sao?"
"Chủ nhân đến tìm chúng ta rồi, bà có thấy không, ngài ấy xuống tìm bà rồi, tôi sợ bà hồ đồ, làm ngài ấy bị thương, lập tức xuống báo cho bà."
"Tôi vẫn luôn ngủ say. Ông biết đấy, không ngủ say, linh lực của chúng ta căn bản không chống đỡ được bao lâu, chỉ làm theo lời dặn của chủ nhân năm xưa, đến giờ là giải phóng Kỳ Lân hỏa. Vừa rồi có thứ gì đó đ.â.m vào mắt tôi, mới vừa mở mắt, đã thấy một cái hộp nhỏ, bên trong có một người, nhìn có chút giống chủ nhân, nhưng ông vừa đến đã bị dung nham cuốn đi rồi."
"Ui da, mau tìm đi, ngài ấy hiện tại tu vi rất yếu, không ở được lâu dưới nhiệt độ cao thế này đâu."
Hai con Kỳ Lân liền bơi khắp nơi trong dung nham, chỉ để tìm Vân Nhiễm Khanh.
Kết quả chúng càng bơi, dung nham càng cuộn trào dữ dội.
Càng không tìm thấy Vân Nhiễm Khanh.
Hai gã khổng lồ cuống cuồng lên, bơi nhanh hơn, khuấy đảo cả cái lò nung như sóng to gió lớn.
Mà Vân Nhiễm Khanh ở trong đó làm sao vững được, chỉ có nước trôi theo dòng.
Hết cách, Xích Diễm giáp làm trong tình huống thời gian gấp gáp chỉ có thể như vậy.
Tay chàng cũng không thò ra được, chỉ có tác dụng cách nhiệt, và bảo vệ chàng.
Chàng đành phải nghĩ đủ cách để ngoi lên.
Nhưng vừa lên được một chút, chàng lại bị một đợt sóng dung nham đ.á.n.h chìm xuống sâu hơn.
Mà chàng ở đây quá lâu, đã nóng đến mức sắp đến giới hạn, không lên nữa, chàng có thể phải bỏ mạng trong dung nham này.
Mà hai gã khổng lồ chẳng hay biết gì vẫn đang liều mạng tạo sóng khắp nơi.
Thân hình chúng lại lớn, vừa động đậy, dù dung nham có độ nhớt lớn cũng bị hai đứa nó làm cho như sóng biển cuộn trào.
Phượng Thiên Tinh nhìn từ trên cao thấy bên dưới cuộn trào, cũng sốt ruột không thôi, cứ tiếp tục thế này không được.
【Minh Vương ca ca chắc chắn sắp không chịu nổi nữa. Cái con ngốc đó xuống dưới, sao lại làm dung nham kịch liệt hơn thế?】 Phượng Thiên Tinh thầm thì trong lòng.
"Tiểu Hắc, gọi cái tên kia lên cho ta, thế này không được." Phượng Thiên Tinh hét lớn.
"Được." Tiểu Hắc cũng cảm thấy cứ thế này sẽ xảy ra chuyện.
Sau đó bay đến trên dung nham, gần nhất có thể, rồi phát ra một tiếng phượng kêu siêu lớn, tiếp đó là c.h.ử.i bới.
"Đồ... ngốc..., cái đồ ngu ngốc nhà ngươi... mau ra đây..., c.h.ế.t người đấy...!"
Tiếng đó ch.ói tai, Phượng Thiên Tinh lập tức bịt tai lại.
Đừng nói, hiệu quả thật, một lát sau, hai con Kỳ Lân từ trong dung nham bay v.út lên trời.
【Quả nhiên có hai con Kỳ Lân, Minh Vương ca ca đoán không sai.】
Hai con Kỳ Lân vừa ra, dung nham không có chúng quấy rối bên trong, rất nhanh đã bình lặng trở lại.
Vân Nhiễm Khanh cuối cùng cũng được thở dốc, ổn định thân thể, từ từ nổi lên.
Khoảng hai khắc sau mới từ trong dung nham ra.
Khoảnh khắc chàng nhìn thấy bầu trời bên ngoài, nhảy vọt lên, giữa chừng nhanh ch.óng thu hồi Xích Diễm giáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hít từng ngụm lớn không khí trong lành.
Không ra nữa, không khí trong Xích Diễm giáp sắp hết rồi.
Ngạt cũng c.h.ế.t ngạt ở dưới đó.
"Minh Vương ca ca, cảm thấy thế nào?" Phượng Thiên Tinh lập tức tiến lên, kiểm tra chàng từ đầu đến chân một lượt.
"Vẫn ổn, ra kịp thời. Chậm chút nữa, có thể huynh đã bỏ mạng trong dung nham này rồi." Vân Nhiễm Khanh cũng toát mồ hôi lạnh.
Chàng thì không sợ c.h.ế.t, nhưng Phượng muội muội phải làm sao? Điều chàng lo nhất là Phượng muội muội sẽ vì cái c.h.ế.t của chàng mà đau lòng khôn xiết.
Họ thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, nếu chàng c.h.ế.t, nàng sẽ đau lòng đến mức nào.
Quan trọng nhất là, nếu chàng c.h.ế.t, sau này Phượng muội muội có thể sẽ tìm người đàn ông khác đi cùng nàng suốt đời.
Đây là điều chàng không thể chấp nhận nhất.
Bây giờ nàng mới mười hai tuổi, vẫn chưa khai khiếu (biết yêu), vẫn chưa nảy sinh tình cảm ái mộ với chàng.
Đợi nàng khai khiếu rồi, mà bên cạnh không phải là chàng. Chàng canh giữ bao nhiêu năm nay, chẳng phải công cốc sao?
Chàng sao có thể c.h.ế.t được?
Đây chính là suy nghĩ chân thực nhất của chàng khi nãy ở dưới đó nóng đến mức sắp không chịu nổi.
Thấy Phượng Thiên Tinh lo lắng cho mình như vậy, trong lòng chàng rất hưởng thụ.
Phượng Thiên Tinh thấy mặt chàng đỏ bừng, biết là chàng bị nóng.
Tay nhỏ lật một cái, một viên Thanh Tâm Đan xuất hiện trong tay.
"Minh Vương ca ca, mau, ăn cái này đi. Nếu không trong người huynh sẽ lưu lại hỏa độc." Phượng Thiên Tinh quan tâm không thôi.
Vân Nhiễm Khanh nương theo tay nàng, ăn luôn.
Quả nhiên, một lát sau, cơ thể dễ chịu hơn nhiều.
Hai người lúc này mới có tâm trí nhìn sang đôi Kỳ Lân đang ngơ ngác đứng giữa không trung.
Hai gã khổng lồ, ngươi chạm ta một cái, ta chạm ngươi một cái, đều không dám tiến lên.
Bởi vì hai đứa nó vừa rồi vô tình làm chuyện xấu.
"Bà lão, đi xin lỗi chủ nhân đi."
"Sao ông không đi? Là ông xuống làm ngài ấy bị trôi đi mà."
"Tôi có ý tốt xuống cứu ngài ấy, sợ bà làm ngài ấy bị thương."
"Tôi bạo lực thế sao? Tôi dịu dàng lắm đấy, nếu không sao ông lại để ý tôi?"
"Được rồi, chúng ta cùng đi."
Hai người Phượng Thiên Tinh nghe hai gã khổng lồ bàn ra bàn vào.
Biểu hiện của hai con này sao mà buồn cười thế nhỉ? Đâu có chút uy mãnh bá khí nào của Kỳ Lân.
Nghe đối thoại của chúng là biết đây là một đôi vợ chồng Kỳ Lân.
Đực là Kỳ, cái là Lân.
Trên trán Kỳ, mọc một chiếc sừng độc nhất, chiếc sừng đó trong suốt long lanh, tỏa ra ánh kim nhàn nhạt, như ẩn chứa sức mạnh vô tận.
Còn Lân thì không có sừng, vẻ đẹp của nó thể hiện nhiều hơn ở lớp vảy như tơ như lụa, mỗi chiếc đều lấp lánh ánh sáng rực rỡ, như ngàn sao trên bầu trời đêm.
Phượng Thiên Tinh nhìn một cái là phân biệt được ngay.
Đôi Kỳ Lân này quả nhiên là linh vật giữa trời đất, không chỉ hình thái ưu mỹ, mà còn có khí tức phi phàm.
Lúc này, đôi vợ chồng (tức là đôi Kỳ Lân này) tỏ ra có chút e dè. Chúng từ từ đến trước mặt Vân Nhiễm Khanh và Phượng Thiên Tinh, dường như có chút ngượng ngùng.
"Chủ nhân, xin lỗi." Chúng đồng thanh nói, giọng nói mang theo vẻ hối lỗi nồng đậm.
Vân Nhiễm Khanh thấy vậy, trong lòng ấm áp. Chàng vừa uống Thanh Tâm Đan Phượng Thiên Tinh đưa, lúc này đã lại sức, sắc mặt cũng trở lại bình thường.
Chàng nhìn đôi Kỳ Lân trước mắt, trong lòng dâng lên cảm giác thân thiết mãnh liệt, như thể chúng là người thân thất lạc nhiều năm của chàng vậy.
"Ừm, hai ngươi tên là gì?" Vân Nhiễm Khanh dịu dàng hỏi.
"Chủ nhân, tôi tên Song Huy." Kỳ cung kính trả lời, giọng nói của nó toát lên vẻ kiên nghị và sức mạnh, là giọng nam.
"Chủ nhân, tôi tên Linh Vận." Lân thì nhẹ nhàng nói, giọng nói của nó như tiếng trời, khiến người nghe lòng dạ thư thái, là giọng nữ.
"Ta không nhớ kiếp trước, các ngươi nói xem chuyện là thế nào? Tại sao các ngươi lại ở đây?"