Bên Anh Là Tình Yêu Hay Cạm Bẫy

Chương 13



 

Sáng sớm ở tập đoàn Hàn Thị, ánh nắng xuyên qua lớp kính cao tầng, rơi xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, tạo thành những vệt sáng dài mỏng manh. Không khí vẫn nhịp nhàng như mọi ngày, chỉ có điều… ánh nhìn của mọi người hôm nay dường như tập trung vào cùng một hướng.

Lâm Tuệ Nhi.

Cô đi qua hành lang tầng hành chính với tập tài liệu trên tay, bước chân không nhanh cũng không chậm, vừa đủ bình tĩnh để không để lộ sự căng thẳng trong lòng. Dù vậy, cô vẫn cảm nhận rõ ràng những ánh mắt đang lướt qua mình—tò mò, dò xét, và không ít phần hoài nghi.

“Thư ký Lâm, lại lên tầng 28 nữa à?” một đồng nghiệp hỏi khẽ, giọng mang theo ý dò xét khó che giấu.

“Ừ, tôi mang tài liệu lên phòng chiến lược.” cô đáp gọn, nở một nụ cười xã giao rồi tiếp tục bước đi.

Phía sau, tiếng xì xào vẫn không dứt.

“Nghe nói dự án đó không phải ai cũng được vào đâu…”

“Thư ký mới mà lên thẳng tầng đó, chắc chắn không đơn giản.”

Những lời ấy, cô nghe thấy. Nhưng không dừng lại.

Vì cô hiểu, ở nơi này, lời giải thích không phải thứ khiến người ta im lặng.

Tầng 28.

Cửa phòng họp vừa mở, không khí bên trong lập tức thay đổi.

“Xin giới thiệu, đây là thư ký Lâm Tuệ Nhi, sẽ tham gia hỗ trợ dự án chiến lược từ hôm nay.” Tần Dương nói, giọng điềm tĩnh.

Nhưng sự điềm tĩnh đó không đủ để xóa đi những ánh mắt đang dồn về phía cô.

Một người đàn ông trong nhóm kỹ thuật nhíu mày:

“Dự án này từ trước đến nay đều yêu cầu ít nhất vài năm kinh nghiệm. Một thư ký mới… liệu có phù hợp?”

Không khí trong phòng khẽ chùng xuống.

Tần Dương định lên tiếng thì đúng lúc đó...

“Cô ấy sẽ học.”

Giọng nói vang lên từ cửa phòng, không cao, không nặng, nhưng đủ khiến cả căn phòng im lặng ngay lập tức.

Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía người vừa bước vào.

Hàn Thiên Vũ.

Anh đứng đó, ánh đèn từ hành lang hắt vào, khiến đường nét gương mặt vốn đã sắc lạnh càng trở nên rõ ràng hơn. Tay anh cầm tập tài liệu, dáng đứng thẳng, bình tĩnh, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến không ai dám phản bác.

Chỉ một câu.

Mọi nghi ngờ đều bị ép xuống.

Anh bước vào, đặt tài liệu lên bàn, giọng đều đều:

“Tiếp tục.”

Không ai dám nói thêm.

Nhưng từ khoảnh khắc đó, mọi ánh mắt nhìn Tuệ Nhi đã khác.

Không còn là tò mò đơn thuần.

Mà là dè chừng.

Cô không nhìn anh nhiều trong buổi họp.

Nhưng cô cảm nhận rất rõ.

Sự xuất hiện của anh… luôn đúng lúc.

Và luôn vừa đủ để đặt cô vào vị trí khó ai có thể chạm tới.

Điều đó khiến cô không thoải mái.

Không phải vì sợ.

Mà vì không hiểu.

Sau cuộc họp, phòng dần yên tĩnh lại.

Chỉ còn lại tiếng giấy tờ khẽ xào xạc.

“Em quen chưa?” giọng anh vang lên phía sau.

Cô quay lại.

“Dự án này phức tạp hơn tôi nghĩ.” cô thừa nhận.

Anh nhìn cô một lúc, ánh mắt không rõ cảm xúc.

“Không cần vội.”

Giọng anh trầm, chậm, như thể câu nói đó vốn không dành cho công việc.

Mà dành cho cô.

Buổi trưa.

Căn tin tập đoàn đông đúc, nhưng bàn của Tuệ Nhi lại gần như tách biệt một cách vô hình.

Không ai ngồi gần.

Không ai bắt chuyện.

Chỉ có những ánh nhìn thỉnh thoảng lướt qua rồi nhanh ch.óng rời đi.

“Cậu nghe nói gì chưa? Thư ký mới của Hàn tổng ấy.”

Một giọng nữ vang lên từ bàn bên cạnh.

“Nghe nói Hàn tổng rất ghét phụ nữ làm việc gần mình mà.”

“Vậy mà cô ấy lại vào được tầng 28… chắc không đơn giản.”

Tuệ Nhi đặt đũa xuống, không ăn thêm nữa.

Cô đứng dậy rời đi, bỏ lại phía sau những câu chuyện vẫn chưa dừng lại.

Chiều muộn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong phòng tổng giám đốc, ánh đèn vàng dịu chiếu xuống mặt bàn gỗ tối màu.

Tần Dương đứng trước bàn làm việc, hơi chần chừ:

“Hàn tổng… lời đồn trong công ty về thư ký Lâm đang nhiều lên. Có cần xử lý không?”

“Không cần.” anh đáp, không ngẩng đầu.

“Nhưng sẽ ảnh hưởng đến cô ấy.”

Lần này, anh im lặng một nhịp.

Rồi khẽ nói:

“Càng giải thích, càng khiến người ta chú ý.”

Anh đặt b.út xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính.

Thành phố bên dưới rực sáng như một dòng chảy không ngừng.

“Để cô ấy tự đứng vững.”

Tần Dương thoáng ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi thêm.

Vì đây không giống cách Hàn Thiên Vũ thường làm.

Nhưng lại là cách anh chọn.

Tan làm.

Trời bất chợt đổ mưa nhẹ.

Tuệ Nhi đứng dưới mái hiên, tay cầm điện thoại, đang định gọi xe thì một chiếc xe đen đã dừng lại trước mặt.

Cửa kính hạ xuống.

Là anh.

“Lên xe.”

Giọng nói ngắn gọn, không dư thừa.

Cô hơi khựng lại.

“Không cần đâu, tôi đợi taxi...”

“Lên.”

Lần này không còn khoảng lùi.

Cô đành mở cửa bước vào.

Không gian trong xe yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa gõ nhè nhẹ lên kính.

Một lúc sau, anh hỏi:

“Hôm nay có ai làm khó em không?”

“Không.” cô đáp, sau đó lại thêm một câu nhỏ hơn: “Chỉ là… hơi không quen.”

“Ừ.”

hằng nguyễn

Anh không hỏi thêm.

Nhưng bàn tay đặt trên vô lăng siết nhẹ lại.

Xe dừng trước khu nhà cô.

Tuệ Nhi chuẩn bị xuống xe thì giọng anh vang lên, chậm hơn thường ngày:

“Ngày mai… đừng để ý những lời đó.”

Cô nhìn anh.

Anh vẫn nhìn thẳng phía trước.

Nhưng giọng nói lại trầm xuống một chút:

“Em không cần phải chứng minh với bất kỳ ai.”

Khoảnh khắc ấy, cô hơi sững lại.

Rồi khẽ hỏi:

“Vậy còn anh?”

Anh quay sang nhìn cô.

Ánh mắt chạm nhau trong giây lát ngắn ngủi.

Rồi anh đáp:

“Anh không cần.”

“Vì anh sẽ tự giữ.”

Câu nói rơi xuống rất nhẹ.

Nhưng lại khiến không gian trong xe như lặng đi thêm một nhịp.

Cô bước xuống xe.

Cánh cửa đóng lại.

Chiếc xe không rời đi ngay.

Trong gương chiếu hậu, bóng cô dần biến mất sau cánh cổng nhỏ.

Thiên Vũ nhìn theo, ánh mắt trầm xuống.

Có những thứ bắt đầu rất khẽ.

Như một vệt sáng rơi qua màn đêm.

Không ồn ào.

Không báo trước.

Nhưng đã đủ để khiến người ta… không thể quay đầu.