Bên Anh Lặng Thầm

Chương 1



Tôi là tác giả truyện tranh ru rú trong nhà.

Như thường lệ, sau khi vẽ xong bản thảo, tôi ra quán ăn đêm gần nhà mua cây xúc xích nướng.

Lúc ấy đã gần mười một giờ tối, trên phố chỉ có ông chủ xe xúc xích, chẳng còn ai khác.

Tôi ngồi xổm bên lề đường chờ xúc xích, thì bất ngờ từ phía sau, một đám nam nữ từ tiệm tắm hơi ồ ạt chạy ra.

Mấy cảnh sát mặc thường phục hét to: “Đừng giở trò, tất cả ôm đầu ngồi xuống!”

Mấy cô gái mặc váy ngắn, áo hai dây, mặt trang điểm lem nhem ngồi xổm ngay cạnh tôi, nước mắt nước mũi tèm lem.

Tôi trố mắt, đây chẳng phải cảnh quét tệ nạn sao? Kích thích thật đấy!

Cảnh sát bắt đầu áp giải người lên xe.

Tôi còn đang ngồi xem hăng thì một anh cảnh sát liếc thấy tôi, mặt nghiêm, chỉ tay quát: “Cái cô mặc đồ ngủ gấu kia, không nghe à? Lên xe, theo tụi tôi về!”

Tôi: “Hả?”

Gọi tôi à? Nhìn quanh, hiện trường chỉ có mình tôi mặc bộ đồ ngủ gấu.

Vừa nãy mấy cô kia ngồi sát cạnh… chẳng lẽ anh ta tưởng tôi là một trong số họ?

Tôi mở miệng định giải thích: “Đồng chí cảnh sát, tôi không đi cùng họ đâu…”

Anh ta cắt ngang: “Cô định nói cô chỉ tình cờ có mặt, lần đầu làm chuyện này đúng không?”

Tôi ngớ người gật đầu… rồi lại lắc đầu.

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy trách móc: “Thôi đi, kiểu cô tôi gặp nhiều rồi. Có gì thì về đồn nói tiếp. Dẫn đi!”

Anh vừa vung tay, tôi bị đẩy lùa lên xe chung với đám kia.

Ngồi vào xe, đầu óc tôi vẫn lơ mơ. Cái quái gì đang xảy ra vậy?

Qua cửa kính, ông chủ xe xúc xích vẫn cầm hai cây vừa nướng xong, đứng ngẩn ngơ. Xúc xích của tôi…!

Tới đồn, bọn tôi bị đưa vào phòng lớn, lần lượt thẩm vấn.

Tiếng ầm ĩ của đám đàn ông phụ nữ xung quanh muốn nổ đầu.

Tôi tranh thủ vẫy anh cảnh sát lúc nãy: “Đồng chí! Tôi thật sự không đi cùng mấy người kia mà! Nhìn tôi ăn mặc thế này, chỉ xuống mua đồ ăn khuya, xui xẻo bị cuốn theo!”

Anh ta liếc bộ đồ ngủ gấu, rồi nhìn mặt tôi, mắt còn quầng thâm, dường như thấy tôi nói không sai.

Tôi thầm nghĩ, nửa đêm mà còn chưng diện thế là tử tế rồi. Trừ khi… vừa bước ra ngoài đã đụng bạn trai cũ — ai mà xui vậy.

Ý nghĩ lóe lên chưa đầy giây, tôi đã bị vả vào mặt.

Một giọng nam lạnh lùng vang lên: “Tiểu Triệu, có chuyện gì thế này?”

Nghe giọng quen, cả người tôi cứng đờ.

Anh cảnh sát tên Triệu quay đầu: “Đội trưởng Lương, mấy người này là từ đợt truy quét Kim Sắc Niên Hoa, đang thẩm vấn ạ.”

Người kia bước tới gần, tôi cúi gằm mặt, chỉ muốn chui xuống đất.

Đôi giày da ấy dừng ngay trước mặt: “Ngẩng đầu lên.” Giọng không chút cảm xúc.

Tôi cắn môi, chậm ngẩng đầu, chạm mắt anh.

Anh rất cao, khi cúi xuống tạo áp lực không dễ chịu. Lông mày sắc, gương mặt nghiêm, xa cách như hoa trên đỉnh núi. Nhưng chỉ tôi biết, đoá hoa đó hôn sẽ nhắm mắt rất thành kính, hàng mi run nhẹ, tai đỏ ửng.

Tôi cố kiềm run, gắng tỏ bình tĩnh: “Ê, trùng hợp ghê, Lương Cảnh An, anh làm ở đây à?”

Tiểu Triệu ngạc nhiên: “Đội trưởng Lương, hai người quen nhau ạ?”

Lương Cảnh An nhìn tôi, nhàn nhạt gật đầu: “Ừ, quen.”

“Cô ấy để tôi thẩm vấn.” Anh chỉ vào tôi.

Tiểu Triệu hơi thắc mắc, vẫn gật đầu đồng ý.

Trong phòng thẩm vấn, Lương Cảnh An ngồi đối diện, mặt lạnh tanh.

“Họ tên.”

“Nam Vãn.”

“Tuổi.”

“24.”

“Số CMND?”

Tôi nhìn, thắc mắc: “Anh không biết sao còn hỏi?”

Ngòi bút anh khựng, vẫn ghi số xuống.

“Cô đi tiêu tiền hay bị tiêu tiền?” Anh ngẩng đầu hỏi.