Bến Cảng Trong Đêm

Chương 51: Chịu đựng chút



Môi lưỡi tách ra, hốc mắt của Nghê Tư Duẫn vẫn còn óng ánh hơi nước.

Người đàn ông tựa trán vào cô,

khẽ th* d*c, bàn tay thô ráp v**t v* má cô, giọng nói như ngâm qua băng tuyết, trầm thấp:

“Chịu uất ức gì rồi?”

Nghê Tư Duẫn vẫn còn ôm lấy cổ anh, nghe thấy câu nói đó, lồng ngực lập tức

dâng lên một luồng nóng bỏng, bỏng rát cả khóe mắt.

Cô lắc đầu, thở hổn hển, nghẹn

ngào đến mức không nói nên lời.

Một lúc sau, Chu Xán Vũ cũng

không nói gì thêm, dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt nơi khóe mắt cô, lặng lẽ

giúp cô xoa dịu cảm xúc.

“Chu Xán Vũ…”

Cô khẽ nức nở, cố gắng làm mình

bình tĩnh lại.

“Hửm?”

“Là anh sao?”

“Anh còn nhớ em không?”

Trong đêm lạnh lẽo, Nghê Tư Duẫn nhìn sâu vào mắt người đàn ông, hình ảnh mười năm trước liên tục

hiện lên trong đầu, nước mắt lại một lần nữa không thể kìm nén.

Chu Xán Vũ không hiểu rõ cô đang

hỏi gì:

“Cái gì?”

Lời vừa dứt, Nghê Tư Duẫn quay người nhặt chiếc ô và khẩu súng cô vừa ném xuống ban nãy.

Khi đến anh không chú ý đến những

thứ cô cầm trên tay, đến khi cô đích thân đưa cả hai món đồ đến trước mặt, Chu

Xán Vũ sững người, trái tim đập loạn nhịp.

“Anh…” Cô nhiều lần nghẹn ngào

đến mức không thở nổi, câu nói cũng rối loạn.

Cô sợ anh không nhớ ra mình, muốn

kể lại chuyện năm xưa giúp anh khơi lại ký ức, nhưng đến khi mở miệng thì lại

nghẹn ngào không nói thành lời.

Chu Xán Vũ nhận lấy khẩu súng,

nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, bàn tay áp lên sau đầu cô, rất nhanh đã cảm nhận

được vạt áo trước ngực mình bị thấm ướt một mảng lớn.

Giọng anh trong gió lạnh trở nên

dịu dàng như nước:

“Anh nhớ, anh vẫn luôn nhớ.”

Sao có thể quên được chứ.

Cô đã ở trong tim anh suốt mười

năm trời, anh đã tốn biết bao công sức mới tìm được cô, làm sao có thể quên.

Nghê Tư Duẫn khóc không thành tiếng trong lòng anh, nhất thời gần như mất

phương hướng, như thể lại rơi vào trận kh*ng b* năm ấy, tiếng súng và tiếng

thét bên tai không dứt, mà cô lại đang an ổn nằm trong vòng tay anh – nơi an

toàn nhất thế giới.

Cả hai không nói gì thêm, cho đến

khi Nghê Tư Duẫn ổn định lại tâm trạng, anh mới

nhẹ giọng hỏi:

“Về nhà nhé?”

Chu Xán Vũ lau nước mắt cho cô,

động tác rất nhẹ, tiện tay nhận luôn chiếc ô trong tay cô.

Nghê Tư Duẫn theo bản năng tưởng anh sẽ đưa cô về nhà mình, mắt hoe đỏ, lắc đầu.

“Về nhà của chúng ta.”

Chu Xán Vũ biết cô hiểu lầm, lại

giải thích thêm một câu.

Cô nghẹn ngào:

“Bây giờ về lại Hỗ Giang sao?”

Anh lắc đầu, khẽ vuốt mái tóc rối

lòa xòa trước trán cô.



Hai người cùng ngồi xe của Chu

Xán Vũ về nhà.

Nhà anh ở Vịnh Thâm Thủy, là một khu biệt thự xa hoa

rộng lớn, giá trị còn cao hơn cả biệt thự nhà họ Tạ ở Vịnh Thiển Thủy.

Xe dừng trước gara rộng lớn, Chu

Xán Vũ xuống xe mở cửa cho cô, Nghê Tư Duẫn đã bình

ổn lại tâm trạng, nhưng vẫn còn khẽ nức nở.

Vừa bước xuống, cô đã thấy một

chiếc xe cổ màu đỏ rượu đỗ bên cạnh. Khi cửa xe phía sau khép lại, cô sững

người nhìn chằm chằm chiếc xe đó.

Bên tai vang lên giọng nói:

“Sao vậy?”

Thấy cô cứ nhìn xe mãi không rời

mắt, Chu Xán Vũ hỏi.

Nghê Tư Duẫn quay đầu nhìn anh, ngạc nhiên hỏi:

“Sao lúc trước anh không lái chiếc

này?”

Ý cô là lần họ gặp nhau ở Tiểu

Cảng Đài.

Nếu khi đó anh lái chiếc xe này,

cô sẽ không phải mất công tìm kiếm lâu đến vậy mới nhận ra, người mà cô tưởng rất xa vời thực ra lại gần ngay trước mắt.

Chu Xán Vũ trầm mặc một giây:

“Màu quá nổi bật, anh không

thích.”

“Vậy hôm đi chùa Nam An thì sao?”

Lại một khoảng im lặng.

Câu hỏi này làm khó anh, vì chính

anh cũng không rõ tại sao hôm đó lại chọn chiếc xe này.

Nhưng có lẽ thật sự là do số

mệnh. Hôm đó tâm trạng anh rất tốt, việc đi chùa Nam An cũng là quyết định bất chợt, không ngờ lại gặp được cô ở

đó.

Như thể ông trời đang âm thầm

giúp đỡ mỗi lần họ gặp lại.

Giống như lần ở LA, ban đầu anh

cũng không định đến buổi tiệc, nhưng lại có một niềm tin mơ hồ nào đó khiến

anh đi.

Chu Xán Vũ không trả lời, chỉ ôm

cô đi thẳng vào thang máy.

Vào đến sảnh lớn, nhóm người giúp

việc đang bận rộn làm việc đều ngừng tay, đồng loạt quay lại, lễ phép cúi người

chào.

“Chào mừng tiên sinh trở về.”

Chu Xán Vũ không đáp, dắt Nghê Tư

Duẫn ra khỏi thang máy, nói với một nữ

quản gia đứng đầu:

“Chọn vài bộ đồ mùa đông mang

lên, Tần Duệ sẽ gửi số đo cho cô.”

“Vâng, thưa ngài.”

Nói xong, Chu Xán Vũ tiếp tục dẫn

Nghê Tư Duẫn lên lầu.

Biệt thự rất rộng, mỗi tầng đều

có thang máy riêng, phòng cũng nhiều, nếu là Nghê Tư Duẫn đi một mình trong này có khi sẽ bị lạc.

Hai người lên đến tầng hai, bước

vào phòng của Chu Xán Vũ.

Phòng ngủ của anh là một căn hộ

lớn riêng biệt, có cả phòng thay đồ rộng rãi, treo đầy những bộ vest cao cấp

đặt riêng.

So với biệt thự Đồ Mân, nơi này còn rộng và xa

hoa hơn gấp nhiều lần.

Trước đây, cô từng đến Vịnh Thâm Thủy dự tiệc của

một nhà tài phiệt, từng đi ngang qua biệt thự này, cũng từng tự hỏi là ai sống ở

nơi như thế, vừa lộng lẫy vừa xa hoa đến vậy. Cô từng

nghĩ đó là lãnh địa của một đại gia tộc nào đó.

Không ngờ rằng, biệt thự to như

vậy lại là sản nghiệp riêng của Chu Xán Vũ.

“Quần áo sẽ được gửi đến ngay, em

có muốn tắm trước không?”

Vừa rồi bị gió thổi lạnh, tắm

nước ấm có thể làm dịu tâm trạng và xua tan cái lạnh.

Chu Xán Vũ đặt ô và súng lên bàn,

quay đầu thấy Nghê Tư Duẫn đang lặng

lẽ ngắm nghía khắp nơi.

Nghe anh hỏi, cô suy nghĩ một lúc

rồi khẽ gật đầu.

Sau đó, Chu Xán Vũ đích thân đi

vào phòng tắm xả nước cho cô, chỉ cho cô cách dùng các thiết bị trong đó.

Căn dặn xong mọi thứ, anh đi

xuống lầu, nữ quản gia chủ động tiến đến báo cáo:

“Thưa ngài, quần áo khoảng mười

phút nữa sẽ được chuyển đến.”

“Ừ, chuẩn bị thêm ít bánh ngọt ít

đường, ít calo, lát nữa mang lên phòng tôi.”

“Vâng, thưa ngài.”

Lúc này, Nghê Tư Duẫn đang thả lỏng toàn thân trong làn nước ấm. Bồn tắm massage nhẹ nhàng

sủi bọt, vừa êm ái lại yên tĩnh, cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể.

Cô ngửa cổ, nhắm mắt lại, lặng lẽ

tận hưởng.

Cho đến khi có người gõ cửa phòng

tắm: “Cô Nghê, đồ ngủ của cô đã được mang tới rồi,

tôi mang vào giúp cô nhé?”

Nghe giọng, chắc là người quản

gia nữ lúc nãy.

Nghê Tư Duẫn quay đầu lại, bên

ngoài là cửa kính mờ nên không thấy rõ bên trong, cô liền đồng ý: “Được, mang

vào đi.”

Vừa dứt lời, cửa ngoài lập tức bị

đẩy ra, rồi liền thấy một bóng người mờ mờ bên ngoài đang đặt đồ: “Tôi để quần

áo trên kệ cạnh cửa, đưa tay ra là lấy được.”

“Cảm ơn chị.”

Nghê Tư Duẫn lại để mình chìm sâu

hơn trong làn nước.

Bọt trắng theo tần suất massage

mà bung ra những đợt sóng nhỏ trong vắt, cô đưa tay vốc lấy một ít, mùi hương

dịu nhẹ, giống hệt như mùi trên người của Chu Xán Vũ.

Tắm xong, cô

thay bộ đồ ngủ mà người quản gia đưa đến. Bộ này rất giống với bộ cô từng mặc Hỗ

Giang, rõ ràng là do Chu Xán Vũ chọn.

Ra khỏi phòng tắm, người đàn ông

đang ngồi trên sofa trong phòng, chăm chú quan sát khẩu súng.

Thấy cô đi ra, anh giơ tay gọi.

Nghê Tư Duẫn bước lại ngồi xuống cạnh anh, lập tức bị vòng tay của anh kéo vào lòng.

“Sao em biết nó là của anh?” Anh vẫn nhìn

chằm chằm vào khẩu súng, tò mò hỏi.

Nghê Tư Duẫn cũng thành thật kể

lại: “Ban đầu là vì lần đó chùa Nam An em cầm

nhầm ô, thấy trên chuôi súng có ký hiệu giống y như trên ô, nên bắt đầu điều

tra chiếc xe em thấy hôm đó ở trên núi, nhưng mãi

không có kết quả.”

“Cũng không hẳn là em tìm được

anh, chỉ là có người gợi ý cho em một hướng. Em nhớ lại người hôm đó ở chùa Nam

An có đeo chuỗi hạt, lại nhớ anh cũng có thói quen đeo chuỗi, rồi từ

đó lần ra nhiều chi tiết khác… Em cũng không chắc là anh, nhưng khi có cảm giác

có thể là anh đó, em chỉ

muốn gặp anh ngay lập tức.”

Thậm chí trên đường đến gặp anh,

gương mặt thiếu niên mà trước đây trong ký ức luôn mờ nhạt, đột nhiên trở nên

rõ ràng. Dường như đã thấy vô số lần, lại giống như lần đầu tiên.

Cô nhớ có lần mơ thấy gương mặt

ấy chính xác là Chu Xán Vũ, khi đó

không để tâm, giờ nghĩ lại hóa ra tất cả đều là định mệnh, chỉ là cô quá chậm

hiểu, quá ngu ngốc, đến bây giờ mới nhận ra.

Cô cũng có điều thắc mắc.

“Vậy anh nhớ em, sao không nói

thẳng với em chứ?”

Chu Xán Vũ trầm mặc một lúc, giọng khẽ khàng: “Ký ức đó vốn chẳng vui vẻ gì,

thậm chí là nỗi đau của rất nhiều người. Hơn nữa lúc gặp lại em không nhận ra

anh, anh từng nghĩ có thể vì em từng bị sốc nên mất đi ký ức phần đó. Nếu đã

quên rồi, thì cũng không cần phải gợi lại nữa.”

“Dù sao, chúng ta cũng đã gặp lại

rồi.”

Ngày hôm đó là quá khứ đến cả Chu Xán Vũ cũng

không muốn nhắc đến. Dù anh đã cố gắng cứu được không ít người, nhưng cũng tận

mắt chứng kiến biết bao sinh mạng ngã xuống ngay trước mắt.

Nghê Tư Duẫn chăm chú nhìn gương

mặt nghiêng của người đàn ông, anh vẫn đang chăm chú nhìn khẩu súng kia.

Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng

của cô, khi anh quay đầu lại thì cô gái đã hôn tới.

Nghê Tư Duẫn vòng tay ôm lấy cổ

anh, đầu lưỡi vụng về len lỏi, không có kỹ thuật, chỉ nhẹ nhàng m*t lấy. Cô chìm

trong hỗn loạn, nhanh chóng bị người đàn ông đoạt lấy quyền chủ động.

Chu Xán Vũ vươn tay vòng qua eo cô, chỉ hơi dùng sức đã nhấc cô ngồi lên đùi

mình. Sau đó, đầu lưỡi anh

cuốn lấy cô, bàn tay lớn xoa nhẹ má cô, ngón cái đặt dưới cằm, như muốn chiếm

lấy nhiều hơn.

Chẳng bao lâu,Nghê Tư Duẫn đã bị

hôn đến đỏ bừng cả mặt, thở hổn hển, ngay cả bộ đồ ngủ trên người cũng bị vò

xộc xệch.

Cô cảm nhận rõ ràng th* c*ng r*n

dưới mông, không hề kháng cự, thậm chí còn chủ động đưa tay cởi khuy áo sơ mi

của anh.

Chu Xán Vũ thoáng sững người khi cảm nhận được hành động của cô, tim đập

nhanh bất thường.

Khi anh kịp phản ứng lại thì áo

sơ mi trên người đã bị cởi gần hết, chỉ còn lại hai cúc.

Anh vội ngăn lại, giọng khàn

khàn: “Đừng nghịch.”

Tay bị anh giữ lấy,Nghê Tư Duẫn

mím môi đầy tủi thân, đôi mắt ươn ướt: “Em có nghịch đâu.”

Chu Xán Vuz thở dài, môi chạm lên môi cô, nhẹ nhàng dán chặt.

“Ở nhà không có… chịu đựng chút.”

Nghê Tư Duẫn nghe xong đỏ mặt,

cúi đầu đầy ngượng ngùng.

Sao nghe cứ như cô là người quá

khát khao vậy chứ.

Người đàn ông rõ ràng rất hài

lòng với phản ứng của cô, khẽ cười, lại hôn nhẹ lên trán cô: “Anh đi tắm, em ăn

chút gì đi.”

Nói xong, anh đưa tay luồn dưới

nách cô, dễ dàng bế cô lên, nhẹ nhàng đặt lại lên sofa.

Nghê Tư Duẫn ngoan ngoãn ngồi xếp

bằng, lặng lẽ nhìn người đàn ông nửa kín nửa hở bước vào phòng tắm, lại cúi đầu

nhìn bộ đồ ngủ trên người mình, cũng

chẳng gọn gàng gì hơn.

Quản gia nữ mang khay điểm tâm

đến gõ cửa, Nghê Tư Duẫn vội vã chỉnh lại áo

quần: “Mời vào.”

“Cô Nghê, đây là món ngọt mà ông chủ dặn chuẩn bị.”

Cô ấy cung kính đặt khay lên bàn

trà trước mặt cô: “Nếu cần gì thêm có thể dùng điện thoại đầu giường để gọi

chúng tôi.”

Nghê Tư Duẫn mỉm cười gật đầu:

“Cảm ơn.”

Người bên cạnh Chu Xán Vũ làm việc

rất chu đáo, hiệu quả cũng cao đáng kinh ngạc.

Món tráng miệng này nhìn chẳng

khác gì ở nhà hàng năm sao ngoài kia. Cô tò mò hỏi một câu, người quản gia đáp:

“Trong biệt thự có thuê những đầu bếp hàng đầu trong và ngoài nước, cô Nghê muốn ăn gì cũng được.”

Nghê Tư Duẫn ngậm một miếng bánh

không nói nên lời, chỉ cười khẽ, mắt ánh lên vẻ dịu dàng.