Bí Ẩn Bộ Da Người

Chương 10



 

Khác hẳn với những nhà dân cuối thời Thanh thông thường, phòng khách của tổ trạch nhà họ Khương không hề dán tranh quỷ thần, mà thay vào đó là một bức tường dán đầy ảnh.

 

Đa phần trong số chúng đều đã bị bong tróc và rơi rớt gần hết. Thế nhưng, vẫn có một bức hình còn cực kỳ rõ nét, ghi lại cảnh gia chủ nhà họ Khương và một vị quan lại thời nhà Thanh đang ngồi song song ngay cạnh nhau.

 

Người nọ mặc một chiếc mã quái dài, trông vừa trẻ trung lại vừa anh tuấn với dáng người thẳng tắp, thế nhưng khuôn mặt của anh, khuôn mặt của người nọ...

 

"Liệu tổ tiên từ hơn cả trăm năm trước có thể giống hệt con cháu như đúc thế này không?" Cảnh sát Nhậm quay sang hỏi tôi với vẻ đầy nghi hoặc.

 

"Không phải chỉ là giống đâu." Tôi khẽ khàng gỡ bức ảnh trên tường xuống, rồi vừa phủi lớp bụi phủ mờ trên đó vừa đáp: "Mà là giống hệt Thiên Kỳ như thể đúc từ một khuôn ra vậy."

 

"Thế nghĩa là sao? Cô bảo người trong ảnh là chồng cô á? Để tôi xem nào... ảnh chụp từ năm 1898, vậy chẳng lẽ đến nay anh ta cũng phải ít nhất một trăm năm mươi tuổi rồi sao?"

 

"...Bản thân anh ấy vốn đã đủ quái dị rồi, nên có thêm chuyện này thì cũng chẳng khiến tôi ngạc nhiên hơn là bao." Tôi đáp lại bằng một giọng điệu đầy bối rối.

 

Tôi sực nhớ ra một chi tiết nhỏ, đó là chồng tôi chưa bao giờ chủ động chụp ảnh cả.

 

Ngoại trừ lần duy nhất là chụp ảnh cưới cùng tôi, hay thỉnh thoảng anh mới đồng ý để tôi chụp lén một vài tấm, còn lại thì anh hoàn toàn không chấp nhận bất kỳ ống kính máy quay nào, thậm chí ngay cả những buổi phỏng vấn cũng vô cùng ít ỏi.

 

Ngay lúc này, chuông điện thoại bỗng reo vang, đó là vị cảnh sát già gọi chúng tôi lên trên lầu một chuyến: "Bà Khương, chúng tôi vừa phát hiện được một vài thứ rất kỳ lạ."

 

Ban đầu, tôi vẫn còn cảm thấy rất băn khoăn, không hiểu vì sao ông ấy lại đột ngột đồng ý mở cửa phòng của Từ Thiên Y cho chúng tôi vào.

 

Thế nhưng, chỉ đến khi tận mắt chứng kiến mọi thứ thì tôi mới thấu hiểu lý do.

 

...Toàn bộ bức tường bị dính đầy m.á.u me văng tung tóe, từng vũng m.á.u loang lổ lan lênh láng cả lên trên trần nhà, còn trong bồn tắm thì vương vãi, lấp đầy bởi xương người đã được lóc thịt sạch sẽ đến mức bóng loáng.

 

Trong khi các cảnh sát dân sự khu vực đang hối hả lưu giữ hiện trường và thu thập bằng chứng, thì viên cảnh sát già dẫn chúng tôi bước đến trước một tấm bảng gỗ bần rồi hỏi: "Có vẻ như Từ Thiên Y vẫn luôn truy lùng nhà họ Khương và theo dõi điều tra chồng của cô. Trước đây, cô ta có từng nhắc với cô chuyện gì không?"

 

Tôi nhìn chăm chú vào tấm bảng gỗ bần ấy, nơi mà những manh mối, đinh ghim, giấy ghi chú cùng vô số bức ảnh đang đan xen chồng chéo lên nhau...

 

Năm 1130 TCN: Trận chiến Mục Dã...

 

Năm 218 TCN: Từ Phúc vượt biển sang phương Đông...

 

Năm 79: Thành cổ Pompeii sụp đổ...

 

Năm 630: Huyền Trang thỉnh kinh Tây du...

 

Năm 794: Bát Bách Tỳ Khâu Ni ngã xuống ở Bình An Kinh...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chữ viết của ả cực kỳ cuồng bạo và xốc nổi, khiến cho người xem có cảm giác vô cùng buồn nôn.

 

Chuỗi chữ chắp vá liên tiếp nhau ấy hoàn toàn không rõ có ý nghĩa gì, tựa như chỉ là một tập hợp các sự kiện lịch sử rời rạc, chẳng hề có chút liên quan nào đến nhau vậy.

 

Tôi khẽ xoa huyệt thái dương để giữ bình tĩnh, rồi tập trung tầm mắt vào duy nhất hai tấm ảnh hiếm hoi còn sót lại kia.

 

Ngay bên cạnh dòng chữ "Năm 1900 ở Alaska", một người đàn ông có vẻ ngoài giống Khương Thiên Kỳ y như đúc đang mặc trang phục Eskimo truyền thống.

 

Anh ta đứng lọt thỏm giữa một nhóm thủy thủ da trắng, với ánh mắt đầy sắc bén và lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm vào ống kính.

 

Ngay phía sau lưng bọn họ là hình ảnh một con cá voi khổng lồ, còn xa xăm hơn nữa chính là những tảng băng trôi nhấp nhô giữa Bắc Băng Dương.

 

Bức hình ngay kế tiếp lại đề: "Năm 1996 - Về Nước".

 

Trong ảnh, Khương Thiên Kỳ với bộ âu phục và giày da bóng loáng vừa bước xuống xe thì liền bị chụp lén lại.

 

"Đây chắc chắn là Khương tổng phải không?" Viên cảnh sát già nghi hoặc chỉ vào hình bóng cuối cùng kia mà hỏi.

 

"...Tôi cũng không biết nữa."

 

"Có lẽ là bố chồng cô đấy." Viên cảnh sát già theo bản năng cố gắng tìm kiếm một lý do hợp lý để bù đắp vào sự vô lý này.

 

Bởi lẽ trong nhận thức của ông ấy, một con người không thể nào trải qua hơn hai mươi năm ròng rã mà vẫn không hề bị lão hóa, cho nên người đó chắc chắn phải là đời con cháu.

 

Thế nhưng, lúc này mồ hôi lạnh đã toát ra đầy người tôi. Tôi siết c.h.ặ.t lấy bức ảnh trong túi, ghim c.h.ặ.t ánh mắt vào tấm bảng gỗ bần trước mặt, rồi lần theo dòng dã sử để truy tìm về tận nguồn gốc khởi điểm: Năm 1130 Trước Công Nguyên, tại Triều Ca.

 

Nếu như, giả sử là nếu như, sau khi những tấm ảnh này ra đời mà toàn bộ những bóng hình con người mà chúng ta nhìn thấy trong đó đều chính là Khương Thiên Kỳ...

 

Vậy thì dựa vào cái gì mà chúng ta lại cho rằng anh ta mới chỉ sống có một trăm năm mươi năm thôi cơ chứ?

 

Từ Thiên Y đã cố tình đóng đinh những dòng dã sử này vào đây, phải chăng là vì tất cả những điều này đều có mối liên kết mật thiết với Khương Thiên Kỳ?

 

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi tôi đã bị giả thuyết đó làm cho rùng mình lạnh buốt cả sống lưng:

 

...Người chồng đêm đêm nằm kề gối chung giường với tôi, biết đâu được đã lang bạt đi lại trên mảnh đất này, suốt cả trọn vẹn ba ngàn năm đằng đẵng rồi cũng nên.

 

 

====================