Thật ra, năng lực của chồng tôi vốn dĩ đã vượt xa khỏi phạm trù của con người từ lâu rồi.
Trong nhận thức của anh, bản thân anh và nhân loại vốn là hai c.h.ủ.n.g t.ộ.c hoàn toàn khác biệt.
Nhưng trước đây, vì loại năng lực này không có hình thù cố định, nên tôi cũng hoàn toàn mù mờ và không có khái niệm gì rõ ràng về anh cả.
Cho đến tận bây giờ, khi danh từ "thần" này bật ra từ miệng của gã hướng dẫn viên huyện Kỳ, tôi mới sực tỉnh...
Lẽ nào, chồng tôi thực sự là một vị thần linh cổ đại?
Tôi như bị ma xui quỷ khiến, liền đưa tay ra vuốt ve tảng đá khổng lồ đang chắn giữa đường kia.
Ngay lập tức, những ký ức lướt qua trong chớp mắt đã đ.á.n.h úp vào tận đáy lòng tôi.
Xung quanh bỗng chốc tối sầm lại, chỉ còn ngọn đuốc lập lòe chập chờn, tôi thấy mình lại quay về giấc mộng bị đứt đoạn ban nãy.
Trong cái bóng khổng lồ tăm tối ấy, có thứ gì đó đang phát ra tiếng sột soạt, sột soạt bò qua tảng đá.
Và rồi, tôi đã nhìn thấy nó.
Tôi nhìn thấy một khối huyết nhục hỗn độn không hình thù rõ ràng, đang dè dặt và cẩn trọng nhích vào trong tầm mắt của mình. Sau đó, nó dốc hết toàn lực để hóa ra năm ngón tay từ trong đống bầy hầy đó, rồi thật nhẹ nhàng, thật khẽ khàng chạm vào đầu ngón tay tôi.
"Thái Tuế đại thần, hôm nay ngài có nhìn thấy con chim ngũ sắc bay ngang qua bên ngoài không? Ngài thực sự nên ra ngoài phơi nắng một chút đi."
Đi kèm với chất giọng lanh lảnh của chính tôi, từ sâu trong hang động liền vang lên tiếng cọt kẹt, cọt kẹt đáp lại, tựa như tiếng gió thổi từ ngàn năm về trước vọng về.
Và rồi trong tâm trí tôi bỗng nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên: "Ta nghe thấy rồi..."
Tôi đứng đực ra tại chỗ, nước mắt bất giác tuôn rơi xối xả.
Bởi vì... đó chính là giọng nói của chồng tôi.
9
Sau khi đi ra ngoài, tôi đã đưa cho gã hướng dẫn viên một khoản tiền boa khá hậu hĩnh rồi nói: "Cảm ơn anh đã giải đáp rất nhiều thắc mắc cho tôi."
Gã hướng dẫn viên tươi cười hớn hở và liền bảo: "Vậy thì tôi tặng thêm cho cô một bí mật động trời nữa nhé! Người bình thường tôi không bao giờ kể cho nghe đâu!"
"Anh nói đi."
"Triều Thương vốn không phải do Chu Vũ Vương tiêu diệt đâu, và căn bản cũng chẳng hề có trận chiến Mục Dã nào cả. Dù sao thì từ đời ông nội của ông nội tôi vẫn luôn truyền miệng lại như thế."
"Ồ? Vậy thì thực chất triều Thương đã bị ai diệt thế?"
Gã hướng dẫn viên ghé sát vào tai tôi, rồi đầy kính sợ chỉ ngón tay xuống dưới chân mà thầm thì: "Là bị thần linh trừng phạt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lòng tôi khẽ động: "Tại sao lại như vậy?"
"Tương truyền là do Thương Trụ Vương đã hiến tế sai đồ vật, dẫn đến việc chọc giận thần linh. Chỉ trong vòng một đêm, tất cả mọi người trong thành Triều Ca đều c.h.ế.t sạch, m.á.u chảy tràn ra tận Mục Dã. Cô có biết thành ngữ 'huyết lưu phiêu chử' (máu chảy ngập chày) không? Nguồn gốc sớm nhất của nó chính là để hình dung cảnh tượng thê t.h.ả.m trên cõi Mục Dã năm ấy đấy. Đời ông nội của ông nội của ông nội của ông nội tôi kể rằng, đó tuyệt đối không phải là nói quá đâu. Khi Cơ Phát tiến vào thành, ông ta đã phải cố ý đào một con mương dẫn ra tận sông Kỳ Thủy thì mới có thể xả sạch được đống m.á.u trong thành Triều Ca."
Hiến tế sai đồ vật...
Tôi bỗng cảm thấy đau đầu, cơn đau này nhanh ch.óng lan ra khắp toàn thân, đau đến mức khiến tôi không còn đứng vững nổi nữa.
Cùng lúc đó, bụng tôi cũng nhân cơ hội mà sôi lên ùng ục. Lớp da bụng nhô hẳn lên nhọn hoắt, tựa như đang có sinh vật quỷ dị nào đó chực chờ xé rách lớp da để chui ra ngoài.
Thấy vậy, có người liền đỡ tôi vào trong xe để nghỉ ngơi.
Tôi vỗ mạnh một cái lên bụng: "Cẩn thận bố mày xử lý mày đấy!"
Thế là thứ đó ngoan ngoãn hẳn lại, và vùng bụng dưới cũng trở lại bằng phẳng như xưa.
Đến khi tôi lấy lại được chút sức lực và ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là vị cảnh sát già đang dẫn theo chú Trương đến đón tôi: "Bà Khương, cô không sao chứ?"
Tôi khẽ lắc đầu.
"Vụ án này quả thật rất quỷ dị, nhưng cũng may là gia đình cô không có ai bị thương cả. Từ Thiên Y thực chất là một kẻ g.i.ế.c người hàng loạt, còn chồng cô thì không phải, nên cậu ấy đã được bảo lãnh ra ngoài rồi."
"Nhanh vậy sao?"
"Đúng vậy, bởi vì kết quả xét nghiệm m.á.u trên người cậu ấy cho thấy đó không phải là m.á.u người. Chúng tôi đã hiểu lầm cậu ấy rồi."
Không phải m.á.u người... Đương nhiên là không phải rồi, vì chồng tôi vốn là Thái Tuế ngự tại Triều Ca từ tận ba ngàn năm trước kia mà.
Và hiển nhiên, Từ Thiên Y cũng chẳng phải là con người.
Hóa ra, cảnh tượng gọi là ngoại tình mà tôi vô tình chứng kiến ngày hôm đó, cùng với những gì diễn ra ở bệnh viện sau này, nói một cách nghiêm túc thì đều là trận chiến giữa các vị thần.
...Nhưng ả ta rốt cuộc là vị thần linh nào?
Và chồng tôi, trong suốt chiều dài lịch sử, đã từng để lại những dấu chân như thế nào?
Tôi ôm theo một bụng tâm sự nặng nề bước lên xe cảnh sát cùng họ.
Trong khi đó, ba người họ lại bắt đầu bàn tán về những phong tục kỳ lạ ban nãy.
"Thực ra trong lịch sử, rất nhiều dân tộc cho rằng thần linh vốn đến từ lòng đất, nên họ có truyền thống tế lễ trong hang động, đây vốn là một hiện tượng rất phổ biến."
Vị cảnh sát già không ngờ lại là một kẻ đam mê lịch sử, ông ấy vừa rít một hơi t.h.u.ố.c vừa tủm tỉm cười nói tiếp: "Như ở bên Nam Mỹ, hàng năm người ta còn hiến dâng lên thần linh cả một bộ da người nữa đấy."
====================