Tôi phải tìm ngay một lý do để rời xa anh một cách hợp tình hợp lý nhất...
"...Thực ra, em ngoại tình rồi." Tôi đau khổ nhắm nghiền mắt lại.
Cả đồn cảnh sát bỗng chốc im phăng phắc như tờ.
Ngay giây tiếp theo, cảnh sát Nhậm vừa lúc bước xuống từ chính chiếc Porsche của tôi.
Anh ấy vừa cầm chìa khóa xe vừa ngơ ngác hỏi: "Có chuyện gì đang xảy ra thế này?"
Khương Thiên Kỳ khẽ híp mắt lại đầy nguy hiểm.
Tôi chẳng kịp nghĩ ngợi gì, liền vội vàng khoác lấy tay cảnh sát Nhậm rồi kéo anh ấy đi thẳng ra phía cửa, và còn không quên hạ thấp giọng: "Đi thẳng về phía trước đi! Tuyệt đối đừng quay đầu lại!"
Nửa giờ sau đó.
Cảnh sát Nhậm cứ đi tới đi lui trước mặt tôi rồi gặng hỏi: "Vậy ra cô đã dõng dạc tuyên bố với Khương tổng rằng cô đang b.a.o n.u.ô.i tôi đấy à?"
"Cũng chẳng đến mức gọi là b.a.o n.u.ô.i đâu, anh đừng dùng từ khó nghe như thế chứ... thì chỉ là 'cắm sừng' thôi mà."
"Chỉ là? Lại còn 'thôi mà' nữa sao?"
Cảnh sát Nhậm bực bội bật tivi lên.
Các tiêu đề tin tức lúc này đều đang đồng loạt đưa tin: "Tổng giám đốc tập đoàn Thiên Thịnh t.h.ả.m thương lâm vào cảnh bị cắm sừng".
Ngay sau đó, Khương Thiên Kỳ cũng đã có phản hồi chính thức trên Weibo cá nhân của mình: "Mỗi cặp vợ chồng đều sẽ có những sóng gió vào năm thứ bảy. Kiều Kiều à, em chỉ cần biết rằng anh sẽ luôn ở đây chờ ngày em quay về là đủ rồi. Cũng mong những ai nhìn thấy Kiều Kiều thì hãy giúp tôi khuyên nhủ cô ấy, cô ấy vẫn đang mang thai, đây thực sự không phải là một lựa chọn lý trí."
Đi kèm bài viết là một bức ảnh của tôi. Đúng là nói có sách, mách có chứng, đến ngay cả bức ảnh này cũng được photoshop vô cùng "ổn áp" đấy chứ.
Cảnh sát Nhậm bực mình giật lấy điện thoại từ tay tôi: "Bà Khương, cô đừng có lướt Weibo nữa! Cô phải hiểu rằng màn kịch này của cô đang khiến con đường thăng tiến của tôi coi như đứt đoạn luôn rồi đấy. Bây giờ cô phải ngay lập tức, tức tốc về nhà mình để đính chính với Khương tổng rằng tôi không phải là nhân tình của cô, sau đó mau ch.óng đi giải quyết cái vi phạm đi giày cao gót khi lái xe cho tôi ngay!"
"Tôi không thể về nhà được đâu, chồng tôi thực sự có vấn đề rồi!" Tôi vội vã kể lại cho anh ấy nghe về cái mùi rỉ sét đầy ám ảnh đó.
Cảnh sát Nhậm thở dài một hơi đầy bất lực: "Vậy bây giờ chúng ta quay lại hiện trường xem thử một chuyến. Nếu thực sự có vết m.á.u hay da người như cô nói, thì tôi sẽ báo ngay cho đội cảnh sát hình sự xử lý. Còn nếu như không có gì, thì cô làm ơn đi về nhà, rồi bảo Khương tổng đưa đến bệnh viện khám khoa thần kinh một chuyến, được không?"
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Cảnh sát Nhậm lúc này c.h.ế.t cũng không chịu bước lên chiếc Porsche màu mè hoa lá cành của tôi nữa, nên tôi đành ngồi vào ghế phụ của chiếc xe Wuling để quay trở lại hiện trường vụ việc.
Nửa đêm nửa hôm, hai chúng tôi cùng leo lên cái cầu thang bỏ hoang dẫn đến tầng bốn.
Ánh sáng âm u hắt ra từ màn hình điện thoại soi rõ khắp sàn nhà, nhưng tuyệt nhiên... sàn nhà lại sạch bong không một dấu vết.
"Không thể nào!" Tôi kinh ngạc tột độ, sau đó liền xông vào tìm kiếm điên cuồng khắp mọi ngõ ngách: "Rõ ràng là tôi đã thấy, chính mắt tôi đã thấy mà..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Từ nãy tới giờ tôi đã muốn móc mỉa cô lắm rồi đấy."
Cảnh sát Nhậm nhìn tôi với vẻ khinh bỉ hiện rõ; "Cô bảo thấy quần áo hay vết m.á.u thì tôi còn ráng nhịn, chứ 'da người' là cái thể loại gì cơ chứ? Lại còn một hai khẳng định chắc nịch đó là 'da người của chồng tôi', da người thật bị lột ra thì làm sao mà cô còn nhận ra được đâu là mũi với mắt cơ chứ?"
"Tôi đã ngủ với anh ta suốt bảy năm trời, chẳng lẽ lại không nhận ra cả bộ da của chồng mình hay sao?"
Giữa lúc chúng tôi đang tranh cãi gay gắt thì điện thoại của tôi bỗng reo lên.
Là thám t.ử tư mà tôi thuê gửi tin nhắn tới: "Bà Khương, chuyện cô nhờ chúng tôi điều tra đã có kết quả rồi."
"Bây giờ việc chồng tôi có ngoại tình hay không, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm nữa rồi!"
"...Anh ta trước sau đã bí mật qua lại với mười chín người bạn gái."
"Mẹ kiếp! Gửi ảnh ngay qua đây cho tôi! Ngay và luôn!"
Tôi ngồi trên ghế phụ chiếc Wuling, lướt xem hàng chục GB ảnh vừa được gửi tới.
Khương Thiên Kỳ trong ảnh luôn mặc một cây đen từ đầu đến chân, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang kín bưng, đi bên cạnh anh ta là những cô gái xinh đẹp khác nhau theo từng đợt. Thậm chí là còn có cả mỹ nam nữa.
Tôi cảm thấy bây giờ mình có đủ điên tiết để có thể lột da Khương Thiên Kỳ thêm lần nữa luôn rồi!
"Sao anh ta lại tài thế nhỉ... quản lý thời gian kiểu gì mà hay vậy không biết?"
"Khương tổng không những quản lý thời gian cực giỏi, mà phân bổ tiền bạc cũng rất tốt. Mấy cô gái này sau những buổi hẹn hò ngắn ngủi đều được sắp xếp đưa ra nước ngoài và không bao giờ quay trở lại nữa. Chính vì thế mà bấy lâu nay cô mới không hề hay biết."
Tôi nghe xong liền òa lên khóc nức nở.
Số tôi sao mà lại khổ cực thế này cơ chứ.
"Khoan đã." Tôi bỗng phát hiện ra một điểm đáng ngờ cực lớn.
"Không một ai quay trở lại sao?"
"Vâng, bọn họ đều đã được sắp xếp ra nước ngoài cả rồi."
"Anh có chắc chắn là bọn họ thực sự đã ra nước ngoài không?"
Tôi run rẩy hỏi lại.
"Anh có thể tìm được manh mối của bất kỳ một người tình nào không... Con người sống trên đời thì phải để lại dấu vết chứ, đúng không? Dù là ra nước ngoài đi chăng nữa... Điều tra, điều tra ngay cho tôi!"
====================