Ngày hôm sau.
Cố Họa trời chưa sáng đã tỉnh.
“Phu nhân, sao không ngủ thêm một lát?”
“Không sao, sớm chút tỉnh táo tinh thần, một lát nữa các tướng quân sẽ tới. Đông Hoa, bẩm báo mẫu thân một chút, gọi cả Chỉ Lan, chúng ta qua dùng bữa sáng cùng người.”
“Vâng.”
Đông Thanh chải chuốt trang điểm cho nàng: “Phu nhân mặc bộ nhu váy nào?”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Bộ tay áo hẹp màu thiên thanh kia đi.”
Cố Họa để Đông Thanh chải cho nàng một cái b.úi tóc cao, chỉ cài một cây trâm cát tường như ý bằng ngọc Hòa Điền, một đôi hoa tai bạch ngọc.
Không có trang điểm, chỉ vẽ lông mày lá liễu đậm hơn một chút, cả người nhìn qua sảng khoái nhanh nhẹn.
Đông Hoa hồi bẩm Lão phu nhân đã dậy, bữa sáng đã cho người đi phòng bếp truyền rồi.
Cố Họa lấy lệnh bài trong hộp gỗ ra.
Nàng suốt đêm đem lệnh bài chủ soái Mộ Quân Diễn đưa dùng dây đỏ thẫm thắt một cái tua rua, vừa vặn vòng ở trên tay, nắm lệnh bài liền đi đến phòng Lão phu nhân ở.
Ba người rất nhanh dùng xong bữa sáng, Cố Họa đem mấy điểm chính suy nghĩ cả đêm viết ở trên giấy, cho Lão phu nhân xem qua.
“Muốn để Đại Lý Vương không cưới Khương Nhược Hi không khó, chỉ cần đem những chuyện không thể lộ ra ánh sáng của nàng ta nói một chút, bất kỳ nam nhân nào cũng thấy ghê tởm. Nhưng con không muốn giữ lại cái tai họa này nữa.”
Cố Họa sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt nói ra câu cuối cùng, khiến Lão phu nhân và Chu Chỉ Lan nhìn với cặp mắt khác xưa.
Mắt Chu Chỉ Lan sáng lấp lánh, nóng lòng muốn thử: “Muội có ý tưởng gì, ta đi làm. Muội m.a.n.g t.h.a.i một đôi bảo bối, đừng dính m.á.u tanh.”
Cố Họa cười cười: “Nàng ta vì hòa thân được phong Nhất phẩm công chúa, thân phận này chúng ta động thủ, bất lợi cho chúng ta. Chúng ta ai cũng không cần tự mình động thủ, nàng ta c.h.ế.t phải không liên quan đến chúng ta.”
Cố Họa thấp giọng nói xong kế hoạch, Lão phu nhân và Chu Chỉ Lan trừng lớn đôi mắt, đồng loạt giơ ngón tay cái lên với nàng.
Lão phu nhân cười nói: “Ta đã nói là con được mà.”
Cố Họa đỏ mặt: “Chút tài mọn, sao có thể so với mẫu thân hùng tài đại lược.”
“Con cũng đừng khiêm tốn nữa.”
Cố Họa mím môi cười: “Về phần an toàn của Thái Tử, giao cho Xích Vũ là được. Các vị tướng quân đảm bảo biên cảnh cùng sứ thần hai nước qua lại an toàn là được.”
“Về phần Vương Hành và Thái thú mới tới, để bọn họ đi lăn lộn. Thương mậu trong tay chúng ta, bọn họ lấy không được.”
Cố Họa nhìn về phía Chu Chỉ Lan: “Chuyện giao dịch với Bùi nhị thúc, liền giao cho Chỉ Lan tỷ tỷ. Chúng ta bàn của chúng ta, bọn họ lăn lộn của bọn họ. Đừng để Vương Hành bọn họ trộn lẫn vào là được.”
“Muội yên tâm.”
Chu Chỉ Lan gật đầu.
Cố Họa nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Ta sẽ cùng Quận chúa đối mặt với bọn họ. Viên cô nương không thể lộ diện, xin mẫu thân giúp trông chừng nàng ấy.”
Lão phu nhân gật đầu: “Được, con yên tâm.”
Bóng dáng Xích Vũ từ cửa thùy hoa đi vào, đứng ở ngoài cửa nói với Đông Hoa hai câu.
Đông Hoa vén rèm đi vào: “Bốn vị tướng quân cùng hộ vệ trưởng đều đến rồi.”
“Được, đi thôi.”
Lão phu nhân nắm lấy tay Cố Họa, Chu Chỉ Lan nâng Lão phu nhân, ba người cùng nhau đi tới tiền sảnh.
Bốn vị tướng quân đã nghe Xích Diễm truyền đạt ý tứ của Chủ quân, cũng biết chuyện nghị hòa và đội ngũ hòa thân tới, mỗi người đều đầy căm phẫn, đồng thời lo lắng an toàn của Chủ quân.
Nhìn thấy ba người đi vào, năm người đồng loạt đứng dậy, chắp tay vái chào.
Trong đó bốn người là đã gặp qua.
Hai vị là từ Biện Kinh cứu ra, một người khác chính là La Giám quân đã gặp qua, một vị chưa từng gặp.
Cố Họa khẽ khom người: “Chư vị tướng quân vất vả rồi.”
Phương tướng quân bọn họ gặp lại Cố Họa, vành mắt kìm lòng không được đỏ lên, thấy nàng bụng lớn hành lễ, vội vàng đồng loạt đáp lễ.
“Phu nhân chớ có đa lễ, tổn thọ chúng ta.”
Cố Họa nhìn thấy bọn họ khôi phục tinh khí thần, hồi tưởng lại đoạn thời gian bị t.r.a t.ấ.n kia, nàng cũng đỏ mắt.
Phương tướng quân chỉ vào một vị tướng quân trẻ tuổi tuấn lãng nói: “Vị này là phó tướng Lạc tướng quân của Tề Tuấn tướng quân, hiện giờ đề bạt lên. Còn có hai vị lần trước ngài đã gặp, hiện giờ đóng giữ ở phía trước, không cách nào chạy tới.”
Cố Họa gật gật đầu: “Không sao.”
Lão phu nhân phất tay: “Đều ngồi xuống nói chuyện.”
Đông Hoa mấy thị nữ dâng trà bánh xong, đồng loạt lui ra ngoài, khép cửa lại, canh giữ ở ngoài cửa cách vài bước chân.
Chư vị tướng quân đem chức trách của mình nói tỉ mỉ.
Phương tướng quân chủ lĩnh kỵ binh, Tiền tướng quân chủ lĩnh bộ binh, Lạc tướng quân chủ lĩnh tiền quân.
La Giám quân chủ quản chư sự hậu phương quân doanh.
Cố Họa tay cầm soái lệnh, cũng không khách khí chối từ, trực tiếp đem an bài đã thương lượng với Lão phu nhân nói cho mấy vị tướng quân.
Mấy vị tướng quân soạt một cái đứng dậy, chắp tay vái chào, thanh âm to rõ đồng thanh đáp: “Thuộc hạ tuân mệnh!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Họa vội xua tay: “Mau ngồi xuống, đều không cần đa lễ. Ta là phụ đạo nhân gia, chư vị tướng quân nguyện ý nghe ta an bài, ta đã cảm kích khôn cùng.”
Phương tướng quân lãng thanh nói: “Phu nhân là bậc nữ trung hào kiệt, có dũng có mưu, chúng ta bội phục.”
Cố Họa đỏ mặt, nhưng cũng không nhăn nhó: “Vậy xin các vị tướng quân tùy cơ hành sự.”
“Vâng.”
Cố Họa nhìn về phía Xích Diễm: “Xích Diễm, có tin tức mới không?”
“Bẩm phu nhân, đội ngũ nghị hòa đi cực chậm, theo tốc độ hiện giờ của bọn họ, phỏng chừng phải hai tháng mới có thể đến. Thám báo sẽ c.h.ặ.t chẽ nhìn chằm chằm, một khi có dị thường sẽ kịp thời thông báo. Bất quá, có một tình huống dị thường từ Biện Kinh truyền đến.”
Cố Họa khẩn trương đến trong lòng lộp bộp một cái.
Mộ Quân Diễn ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện.
“Khương gia phái người đi Bắc Cương, ý muốn làm gì tạm thời không biết, nếu có động tĩnh sẽ lập tức truyền tin tức lại đây.”
Cố Họa nghĩ nghĩ: “Từ Biện Kinh đến Bắc Cương nhanh nhất cũng phải một tháng, tạm thời không cần lo lắng nhiều.”
Tiễn bọn họ đi, Cố Họa thở phào nhẹ nhõm, bất tri bất giác lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t đầy mồ hôi.
“Mẫu thân, con cùng Mẫn tiên sinh, Chỉ Lan tỷ tỷ đi gặp sứ thần Đại Lý.”
“Được. Nhất định phải chú ý an toàn.”
“Mẫu thân yên tâm.”
Lúc giữa trưa.
Bùi Kính Lỗi bồi tiếp sứ thần Đại Lý cùng nhau tới.
Sứ thần Đại Lý nhìn thấy Cố Họa cung kính hành lễ: “Hạ quan tham kiến phu nhân.”
Cố Họa khom người đáp lễ: “Sứ thần đại nhân, hữu lễ.”
Nàng cười cười: “Đang lúc dùng bữa trưa, không bằng sứ thần đại nhân nể mặt ở đây dùng bữa?”
Sứ thần Đại Lý vui vẻ đến cực điểm: “Nghe nói đầu bếp nơi này đến từ Biện Kinh, hạ quan sớm muốn tới nếm thử, chỉ chờ phu nhân triệu hoán thôi.”
Cố Họa mím môi cười: “Sứ thần đại nhân nói sớm a, bất cứ lúc nào cũng có thể tới dùng bữa.”
Nàng khom người làm tư thế mời: “Đại nhân, Bùi nhị thúc, mời.”
Mọi người cùng nhau đi về phía thiên sảnh.
Sứ thần Đại Lý vừa đi vừa nói: “Phu nhân có thể không nhớ rõ tại hạ, lần trước hạ quan theo Tiên vương tới Củ Châu, xa xa gặp qua phu nhân một lần.”
Cố Họa hơi hơi kinh ngạc: “Khi đó thân phận ta bất tiện, chiêu đãi không chu toàn.”
“Khi đó hạ quan đã rất bội phục phu nhân rồi, hiện giờ xem ra, phu nhân quả nhiên không phải nữ t.ử bình thường có thể so sánh.”
Cố Họa nhịn không được nhìn hắn một cái.
Miệng thật ngọt a.
Sứ thần Đại Lý cảm giác được ánh mắt của nàng, cũng cười với nàng: “Lần đó hạ quan người thấp cổ bé họng, biết không nên xảy ra chuyện như vậy, lại vô lực ngăn cản. Hiện giờ tốt rồi, Tân vương chúng ta đối với Đại Lương nguyện ý nghị hòa, cũng hỗ trợ công chúa hòa thân phi thường cao hứng. Kỳ thực, bá tánh Đại Lý đều hy vọng đình chiến. Đánh nhiều năm như vậy, dân chúng lầm than a.”
Cố Họa gật đầu: “Đại nhân nói cực phải. Hai nước đ.á.n.h chính là quyền lợi, khổ chính là bá tánh.”
“Chính là vậy.”
Sứ thần Đại Lý phi thường tán đồng.
Có nhận thức chung nhất định, nói chuyện liền phi thường vui vẻ, một bữa cơm ăn đến phi thường vui vẻ.
Dùng xong bữa, các thị nữ bày lên trà bánh tinh xảo, hai bên liền vào đề tài chính.
Bùi Kính Lỗi đem hạng mục hợp tác đã đàm phán với sứ thần nhất nhất nói rõ với Cố Họa.
Những thứ này đều là Cố Họa cùng hắn thương nghị trước, sứ thần Đại Lý đồng ý là được.
Hơn nữa, Cố Họa thông qua tay Bùi Kính Lỗi tặng cho vị sứ thần này năm trăm lượng lễ gặp mặt, cũng hứa hẹn tương lai thương mậu đều tặng hắn tiền hoa hồng.
Phàm là chuyện không có lợi thì không dậy sớm, chỉ có tình cảm không dài lâu, phải có ích lợi trói buộc lẫn nhau.
Đợi chính sự nói xong, Cố Họa lời nói xoay chuyển.
“Bởi vì Tân vương đối với hai nước đình chiến tỏ vẻ thiện ý, có chuyện ta không thể không nhắc nhở trước một chút.”
Sứ thần Đại Lý thấy nàng sắc mặt trịnh trọng, vội khom người, đối mặt Cố Họa: “Phu nhân có chuyện cứ nói đừng ngại.”
Cố Họa mặt lộ vẻ khó xử: “Lời này, vốn không nên do ta nói, ta cũng khó mở miệng. Nhưng vì hai nước giao hảo lâu dài, cần phải ăn ngay nói thật.”
“Đại nhân lần trước theo Tiên vương tới Củ Châu, là vì chuyện công chúa hòa thân, vị công chúa kia hiện giờ đã trở thành di sương của Tề tướng quân chúng ta.”
Sứ thần Đại Lý gật đầu: “Lúc này hạ quan có nghe thấy một chút, vừa rồi cũng gặp qua Huyên Quận chúa rồi, hạ quan rất là bội phục Quận chúa trọng tình trọng nghĩa.”
“Ừm. Nhưng lần này hòa thân cũng không phải công chúa đứng đắn, là cháu gái Khương phi, tên là Khương Nhược Hi, nguyên là Quận chúa.”
Sứ thần Đại Lý hơi hơi ngẩn ra: “Ồ? Chuyện này chúng ta cũng không biết. Bất quá, họ Khương, đó là tộc nhân của Hoàng Thái hậu. Đại Lương Hoàng Thái hậu từng chưởng quyền, lão thần trong triều cũng nghe bà ta, nếu là vãn bối bà ta sủng ái, Vương của ta hẳn là cũng sẽ không để ý.”
Cố Họa cười cười: “Nhưng vị Khương Quận chúa này thanh danh không tốt lắm, các ngài có thể đi nghe ngóng trước một chút.”
Sứ thần Đại Lý sắc mặt khẽ biến: “Thật sự?”
Cố Họa gật đầu: “Vì hai nước giao hảo lâu dài, ta kiến nghị các ngài tìm hiểu nhân phẩm nàng ta trước, nếu không, người trở thành Vương hậu của các ngài nếu bị người lên án, lại phẩm hạnh không đoan, chẳng phải làm Tân vương quý quốc trên mặt không ánh sáng sao?”