Cố Họa đem đoản nỏ trong tay đưa cho Đông Hoa, lạnh lùng nói: “Xích Vũ, tốc tốc đi tra bọn họ mấy người là công t.ử nhà ai, mời cha nương thê nhi bọn họ đến đây. Nếu không có cha nương thê nhi, trưởng bối trong nhà, tộc trưởng đều mời đến. Nếu không phải hộ tịch bản địa, mời Thái thú tới hiện trường xử án.”
Xích Vũ đáp lời, quay đầu phân phó một thị vệ: “Đi mau.”
Thị vệ nhanh ch.óng kéo cửa ra đi rồi, chưởng quầy lại đóng cửa lại.
Lần này mấy tên muốn mở miệng mắng mặt đều biến sắc.
Người cầm đầu nói chuyện đều lắp bắp: “Ngươi, ngươi to gan dám động đến người nhà chúng ta!”
Cố Họa nhếch môi: “Người nhà ngươi không có phạm pháp, ta động bọn họ làm chi? Ta là để bọn họ tới nhìn xem, là cái nghiệt chướng nào muốn kéo cả nhà bọn họ xuống nước.”
“Ngươi, ngươi muốn...”
Cố Họa ngắt lời hắn: “Ta không nghĩ cái gì cả, hết thảy xử trí theo luật!”
Nàng nhìn quanh một vòng: “Chư vị tân khách bị sợ hãi rồi. Nhưng chuyện hôm nay liên quan đến thanh danh Quận chúa hoàng gia, còn có vong linh Ung Quốc Công trên trời có thể an nghỉ hay không, không thể hồ đồ buông tha, cần phải trước mặt mọi người có cái kết thúc. Nếu mọi người đều nghe xong một phen ngôn luận của bọn họ, vậy thì cùng nhau tới công đoán một chút, xem rốt cuộc là yêu ma quỷ quái phương nào rêu rao sinh sự.”
“Ngươi...”
Bốp!
Xích Vũ không chút khách khí giơ tay một cái tát: “Quốc Công phu nhân nói chuyện, đến lượt ngươi xen mồm sao?”
Người nọ bị đ.á.n.h đến hộc nước bọt đỏ lòm, mấy tên khác mặt đều xanh mét, sợ tới mức không dám nói chuyện nữa.
Cố Họa đối với Triệu Lạc Huyên cung kính khom người: “Quận chúa mời ngồi.”
Triệu Lạc Huyên vội nói: “Quốc Công phu nhân ngài mời ngồi.”
Cố Họa gật đầu, cho nàng ấy một ánh mắt an ủi.
Thị nữ bưng ghế cho các nàng, Triệu Lạc Huyên ngồi xuống, triệu chứng n.g.ự.c đau đớn mới đỡ hơn chút.
Cố Họa phất tay: “Chưởng quầy, dâng trà cho tân khách, mời mọi người vừa uống trà vừa thưởng thức.”
“Ai, được rồi.” Chưởng quầy vội vàng tiếp đãi tân khách ngồi xuống.
Mọi người bất đắc dĩ, biết đi cũng đi không được, đành phải ngồi xuống.
Cố Họa ngồi xuống, chỉnh lại váy bát bảo.
Quay đầu nhìn về phía vũ cơ, hòa nhã hỏi: “Cô nương chính là vũ cơ thuộc nhạc tịch Giáo Phường Ty Củ Châu?”
Vũ cơ quỳ xuống: “Bẩm phu nhân, đúng vậy.”
“Ngươi lại không sai, đứng lên nói chuyện.”
Cố Họa lại nhìn về phía mấy người gây chuyện: “Tháng mười năm ngoái, bởi vì tư kỹ quán Củ Châu ẩn giấu tế tác Đại Lý quốc, sau đó, Củ Châu liền phế bỏ tất cả tư kỹ quán, chỉ để lại Giáo Phường Ty.
Quan kỹ Giáo Phường Ty triều ta tuy thân là tiện tịch, nhưng nghệ nhân Giáo Phường Ty chủ yếu cung cấp yến nhạc cho nội đình, quan phủ cùng trong quân. Các nàng mỗi người đều là nhạc tịch quan phủ trong danh sách, đi hay ở đều do kiềm hạt Giáo Phường Ty đứng đầu, cho dù vương công quý tộc muốn các nàng hầu hạ cũng phải qua kiềm hạt Giáo Phường Ty gật đầu. Triều ta quy định, bất luận kẻ nào cũng không được chiếm riêng người của Giáo Phường Ty, nếu không, lấy tội xâm chiếm công sản mà luận xử.”
Cố Họa quay đầu nhìn về phía Triệu Lạc Huyên: “Quận chúa, kẻ vi phạm theo luật đáng phạt trượng trách ba mươi, tình tiết nghiêm trọng tước đi hết thảy quan thân biếm thành tiện tịch. Ta nhớ không sai chứ?”
Triệu Lạc Huyên gật đầu, sống lưng cũng cứng lên: “Chính là vậy. Nếu cướp đoạt quan kỹ dẫn tới người bị thương hoặc c.h.ế.t, cũng có thể lưu đày ngàn dặm.”
Đám người kia lập tức mất đi khí thế kiêu ngạo vừa rồi.
Cố Họa mỉm cười, nhìn về phía mấy người.
“Đây là một tội. Vừa rồi là ai mạo phạm Quận chúa?”
Mấy người kia mặt không còn chút m.á.u, hai mặt nhìn nhau.
Kẻ cầm đầu ánh mắt hoảng loạn, vội vàng cúi đầu không dám nhìn Cố Họa.
Mấy tên khác đầu đều hận không thể nhét vào trong cổ áo giấu đi.
Cố Họa biết chuyện Triệu Lạc Huyên từ công chúa cao cao tại thượng, biếm thành Quận chúa, phụng chỉ hạ gả trở thành vọng môn quả ở các nơi đều truyền đến ồn ào huyên náo, người không rõ chân tướng nói cái gì cũng có.
Mà tình yêu của hai người bọn họ không có tuyên chi vu khẩu, người ngoài căn bản không biết.
Đều cho rằng Triệu Lạc Huyên là phạm sai lầm bị biếm gả.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Nhưng mà, miệng lưỡi thế gian làm sao có thể giải thích cho hết?
Triệu Lạc Huyên không cách nào giải thích cũng không muốn giải thích, nàng không muốn để Tề Tuấn anh dũng chịu nửa điểm ô miệt, thà rằng chính mình gánh tội danh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho dù ở địa giới Củ Châu, Triệu Lạc Huyên cũng gặp phải rất nhiều lời đồn đãi vớ vẩn, nàng chẳng qua không muốn để ý tới thôi.
Cố Họa vẫn luôn muốn tìm cơ hội chứng minh cho Triệu Lạc Huyên, khổ nỗi không có thời cơ thích hợp.
Hôm nay ngược lại là một cơ hội.
Cố Họa nghiêm mặt nói: “Rất nhiều người đều không biết vì sao Quận chúa chủ động bỏ đi danh công chúa, tự biếm thành Quận chúa trở thành vọng môn quả của Tề Tuấn tướng quân, rất nhiều người mượn chuyện này bịa đặt sinh sự, bôi nhọ hoàng gia, ta hôm nay liền đem sự tình nói cho rõ ràng, tránh cho ai lại phạm hồn, tin vào lời đồn, đến lúc đó phạm vào tội ô miệt hoàng thất, vậy thì không phải một người bị lưu đày, mà là họa cập cả nhà, thậm chí toàn tộc!”
Người ở đây đều là bậc trung lưu trở lên, hiểu đều hiểu.
“Chư vị đều nên biết Lục công chúa điện hạ vì hòa bình Nam Cương Đại Lương, chủ động hòa thân gả xa Đại Lý, ai ngờ, Đại Lý Đoạn Vương tuy chiến bại, lại không hề có ý nghị hòa, tội thần Khương Đạc mưu toan lừa gạt công chúa, cưỡng ép đưa công chúa đi, là Tề Tuấn tướng quân cứu công chúa, hai người bởi vậy kết duyên, cũng âm thầm hiểu nhau yêu nhau.”
Đại sảnh vang lên một trận ồ lên.
“Trời ạ, bọn họ thế nhưng yêu nhau?”
“Quá cảm động. Đường đường công chúa thế nhưng yêu Tề tướng quân? Chỉ là đáng tiếc, Tề tướng quân đã c.h.ế.t a. Quá đáng tiếc.”
Triệu Lạc Huyên nghe vậy rơi lệ.
“Gian thần vì khống chế Mộ gia quân, đem Tề Tuấn tướng quân nhốt vào ngục riêng, muốn nghiêm hình t.r.a t.ấ.n, bức hắn vu cáo Ung Quốc Công bán nước, Tề tướng quân thà c.h.ế.t không chịu khuất phục. Công chúa dẫn người xông vào trạch để gian nhân, g.i.ế.c vào ngục riêng, tự tay c.h.é.m g.i.ế.c gian thần. Đáng tiếc, Tề tướng quân đã bị gian nhân hại c.h.ế.t.”
Đại sảnh lặng ngắt như tờ.
Ánh mắt nhìn Triệu Lạc Huyên nhiều thêm vài phần kính phục.
Cái c.h.ế.t của Tề tướng quân bá tánh biết, nhưng không biết nội tình, bởi vì liên quan đến triều đình, khi Triệu Lạc Huyên mang quan tài Tề Tuấn về Củ Châu, chỉ đối ngoại tuyên bố Tề tướng quân vì chiến đấu có thương tích, vết thương tái phát không trị được mà c.h.ế.t.
Cố Họa âm điệu nghẹn ngào: “Công chúa tình sâu nghĩa trọng, quỳ trước điện, tự thỉnh biếm thành thứ dân, cầu Đế Hậu chuẩn nàng gả cho Tề Tuấn làm vọng môn quả. Đế Hậu bị thâm tình của nàng cảm động, đành phải hạ vị phận công chúa, chuẩn nàng hạ gả.”
Mấy người gây chuyện kia vẻ mặt đờ đẫn, định định nhìn Triệu Lạc Huyên.
“Sao lại như thế?” Người cầm đầu lẩm bẩm.
“Đại ca, chúng ta bị người ta lừa rồi.”
“Còn không phải sao.”
Mấy tên gây chuyện bị trói chen chúc một đống cho nhau nhỏ giọng nói thầm.
Cố Họa đem biểu tình bọn họ nhìn ở trong mắt, lời bọn họ nói cũng nghe vào trong tai.
“Còn có, đứa nhỏ của ta và Quốc Công gia là ta m.a.n.g t.h.a.i trong khoảng thời gian đến Củ Châu đưa lương thực. Vũ nhục ta có thể, nếu ai dám vũ nhục Quốc Công gia, ta tuyệt không khách khí!”
Cố Họa sắc mặt trầm xuống, tay dùng sức vỗ lên bàn.
Chén trà chấn động nhảy hai cái.
Không bao lâu sau, cửa truyền đến tiếng đập cửa.
Tiểu nhị mở cửa ra một khe hở, thấy là thị vệ vừa rồi đi ra ngoài, liền mở cửa.
Ào ào tiến vào một đám lớn già già trẻ trẻ, nhìn thấy mấy người bị trói liền bắt đầu la lối khóc lóc.
Trong đó một nam t.ử chừng bốn mươi tuổi nhào lên, đỡ lấy kẻ cầm đầu gây chuyện: “Con của ta a, con làm sao vậy? Ai dám trói con?”
Cố Họa nhận ra hắn.
Hắn nguyên bản là phú thương lớn nhất Củ Châu.
Nhưng lúc đại chiến tháng chín kia, Củ Châu đang lúc thiếu lương thiếu áo bông, nhà bọn họ ngược lại đóng cửa tất cả cửa hàng, tiệm gạo, tiệm tạp hóa và tiệm quần áo may sẵn, vơ vét toàn bộ tài sản biến mất.
Khi Cố Họa rời khỏi Củ Châu, bọn họ cũng chưa trở về.
Không ngờ, Củ Châu bình an rồi, bọn họ lại đã trở lại.
Nhưng khi bọn họ trở về phát hiện Củ Châu không giống trước nữa.
Bọn họ vốn tưởng rằng Củ Châu tất bại, vội vàng đem cửa hàng của bọn họ đều bán tháo, khi đó ai còn mua cửa hàng a, ăn mặc đều thành vấn đề.
Bởi vì bán tháo không được, sợ hãi Đại Lý đ.á.n.h tới bị cướp, dứt khoát nói tặng cho quan phủ gán nạp lương thực, đổi lấy Mộ gia quân phái người hộ tống bọn họ đến khu vực an toàn.
Ai ngờ Củ Châu không chỉ bình an, còn giàu có lên, bọn họ ngóc đầu trở lại, phát hiện quan phủ đem cửa hàng toàn bộ cho Bùi thị.
Bọn họ không cam lòng.
Vốn định tìm người quen quan phủ Biện Kinh hỗ trợ đuổi Bùi thị đi, liền có người chỉ cho bọn họ một con đường.