Rất nhanh, Thẩm Ly xách hòm t.h.u.ố.c đi tới, thấy Đông Thanh vốn luôn điềm tĩnh nay sắc mặt cũng thay đổi, đang lo lắng đi đi lại lại ở cửa.
Thẩm Ly có chút tò mò, thấp giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Đông Thanh nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng ấy, vành mắt đỏ hoe, thì thầm: “Vương phi bị hai nữ nhân từ Biện Kinh tới chọc tức rồi.”
Thẩm Ly nhíu mày: “Vương phi cũng thật là, tức giận làm gì? Không thích thì cho các ả một liều t.h.u.ố.c độc là xong.”
Đông Thanh dậm chân: “Ây da, Thẩm đại phu đừng nói mát nữa, mau vào xem đi, Vương phi vừa về đã kêu bụng dưới khó chịu rồi nằm xuống.”
Thẩm Ly bị nàng đẩy vào trong, miệng lầm bầm: “Ta nói mát chỗ nào chứ? Vấn đề có thể giải quyết bằng một liều t.h.u.ố.c độc, hà tất phải giữ lại bọn họ?”
Đông Thanh cạn lời, đẩy nàng vào phòng, rồi ra hiệu im lặng với Thẩm Ly.
Thẩm Ly cũng ngậm miệng, rón rén đi tới bên giường, đưa tay bắt mạch cho nàng.
Cố Họa xoay người lại, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn các nàng.
Tay Thẩm Ly cứng đờ, nhìn chằm chằm nàng một lúc: “Ngươi không giận à?”
Cố Họa từ từ xoay người, đưa cánh tay cho nàng ấy: “Giận thì tự nhiên là có giận, chỉ là không giận đến mức đó. Có điều, quả thực có chút không thoải mái. Cảm thấy tức n.g.ự.c, bụng dưới căng cứng.”
Đông Thanh trừng lớn mắt: “Vừa rồi bộ dáng Vương phi tức giận đùng đùng làm nô tỳ sợ c.h.ế.t khiếp, mặt người đều trắng bệch ra rồi.”
Cố Họa cười tự giễu: “Ta bị người trong cả Vương phủ phớt lờ như vậy, ta không thể giận dữ dội một chút sao? Nếu không giận thành như vậy, ngươi có gấp đến trắng bệch mặt đi tìm Thẩm Ly, để người trong cả phủ đều biết ta bị nữ nhân mới của Vương gia chọc tức đến sinh bệnh sao?”
Đông Thanh há hốc mồm: “A, hóa ra Vương phi là đang diễn sao?”
“Nửa thật nửa giả đi, cũng có giận thật.”
Cố Họa hừ hừ.
Nàng đoán được, nhưng không ngờ trên dưới Vương phủ đều giấu nàng.
Có phải điều này chứng tỏ, nàng cái đương gia chủ mẫu này ở Vương phủ không có uy quyền?
Hay là nói, trong mắt người của Vương phủ, nàng chính là đóa hoa trong nhà kính được Mộ Quân Diễn bảo vệ cực tốt? Không chịu nổi một chút sóng gió?
Đông Thanh cuống lên, vội giải thích: “A, nô tỳ thật sự không biết chuyện này a, người ở Phúc Lộc Đường cũng không biết đâu. Đông Hoa tỷ tỷ cũng không biết. Nô tỳ thề.”
Nói rồi giơ tay định thề.
Cố Họa lười biếng nói: “Thề thốt cái gì, chuyện nhỏ thôi. Haizz, ta cái chủ mẫu này cũng thật đáng thương có phải không?”
Mặt Đông Thanh trắng bệch, không biết nên giải thích thế nào để an ủi Vương phi.
“Ừm, lại m.a.n.g t.h.a.i rồi.”
Thẩm Ly đột ngột thốt ra năm chữ, như sấm sét giữa trời quang.
“Cái gì?”
Cố Họa và Đông Thanh đồng thanh kinh hô.
Thẩm Ly nhìn nàng: “Có gì mà kỳ lạ? Đoàn Đoàn Viên Viên đều đã một tuổi sáu tháng rồi, thân thể ngươi được tẩm bổ cực tốt, ngươi và Vương gia lại suốt ngày dính lấy nhau, ta còn lạ là sao giờ ngươi mới có thai, đang định tăng nồng độ t.h.u.ố.c trợ t.h.a.i điều chế riêng cho ngươi đây.”
Mặt Cố Họa đỏ bừng: “Ngươi nói cái gì vậy hả!”
“Lời thật mà.”
Thẩm Ly nghiêm túc nói: “Rất tốt, hiện tại không cần lãng phí t.h.u.ố.c của ta nữa. Bên trong có hai vị t.h.u.ố.c khó tìm lắm đấy.”
Cố Họa há miệng, thực sự không nhịn được tò mò: “Thuốc trợ t.h.a.i gì?”
Thẩm Ly rút bao kim châm ra, chuẩn bị châm cho nàng hai mũi để thuận khí: “Vương gia nói muốn điều dưỡng thân thể cho ngươi thật tốt, để sinh nhiều con, ta liền đặc biệt điều chế t.h.u.ố.c trợ t.h.a.i cho ngươi.”
Cố Họa: “...”
Lần này là giận thật rồi.
Mộ Quân Diễn nhìn Cố Họa tức giận bỏ đi, trong lòng có chút phiền loạn, không muốn tiếp tục xã giao với bọn họ nữa, vội vàng ăn vài miếng, liền nói: “Vu đại nhân, ta còn có chút quân vụ, đi làm việc trước, ngài cứ từ từ dùng bữa.”
Dứt lời, mặc kệ các quan viên có biểu cảm gì, liền đứng dậy rời đi, bỏ lại mấy quan viên ngơ ngác và một phòng mỹ nhân đưa mắt nhìn nhau.
“Chuyện này... Vu đại nhân, ngài ấy cũng quá không nể mặt rồi!”
Vu Khâm sai vuốt chòm râu dê: “Ung Vương có khi nào nể mặt người khác? Ngài ấy có thể ở đây bồi chúng ta ăn uống thưởng thức ca múa đã là hiếm thấy lắm rồi.”
“Chúng ta dù sao cũng là do Thánh thượng phái tới.”
“Chẳng qua là ban chỉ đưa người, đừng có cầm lông gà coi là lệnh tiễn.”
Vu khâm sai gắp một miếng sườn cừu nướng: “Ừm, ngon, mỹ vị bậc này ở Biện Kinh không ăn được đâu. Nguyên chất nguyên vị, thơm thật.”
Hai vị mỹ nhân người nhìn ta ta nhìn người, không biết nên làm thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mộ Quân Diễn ra khỏi cửa, nhìn thấy Xích Vũ đang nhìn con đường ngẩn người.
Hắn rảo bước đi tới, Xích Vũ nghe thấy tiếng bước chân liền xoay người.
“Nàng giận rồi?”
Xích Vũ gật đầu.
Hắn hạ thấp giọng nói: “Đông Thanh đưa Vương phi về Phúc Lộc Đường xong liền vội vàng đi mời Thẩm đại phu rồi. Nghe nói là Vương phi thân thể rất không thoải mái.”
Mộ Quân Diễn nhấc chân định đi, nhưng đi được hai bước lại đột nhiên dừng lại.
Nắm tay siết c.h.ặ.t, khớp xương trắng bệch.
Xích Vũ biết hắn khó chịu, càng rõ ràng giờ phút này không thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
“Vương phi nương nương luôn luôn khoáng đạt, tâm địa lại tốt, nhất định sẽ hiểu cho ngài.”
“Chính là nàng tâm địa quá tốt...” Mộ Quân Diễn rất lo lắng.
“Ngươi đi lặng lẽ hỏi Thẩm Ly xem, thân thể nàng thế nào.”
“Vâng.”
Mộ Quân Diễn nhìn con đường nhỏ nơi Xích Vũ biến mất, không khỏi thở dài, còn cần để nàng chịu uất ức một thời gian nữa.
Ai ngờ, hắn xoay người chuẩn bị đi về phía thư phòng, sau lưng liền vang lên tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, là Xích Vũ.
Sau lưng hắn còn có Đông Thanh đang xách váy chạy chậm theo.
Mộ Quân Diễn vội vàng đón lên hai bước: “Nàng làm sao vậy? Bệnh rồi sao?”
Đông Thanh thở hồng hộc: “Có, có rồi.”
Mộ Quân Diễn sốt ruột nhìn chằm chằm nàng: “Có cái gì rồi?”
Đông Thanh cố sức hít một hơi: “Vương phi m.a.n.g t.h.a.i rồi.”
Mộ Quân Diễn ngẩn ra.
Xích Vũ đại hỉ, thấp giọng nói: “Mang t.h.a.i rồi?”
Đông Thanh dùng sức gật đầu, vui mừng đến muốn khóc: “Thẩm đại phu đích thân bắt mạch, nói là Vương phi đã có t.h.a.i hai tháng rồi. Đều trách nô tỳ sơ ý, thế mà lại không...”
Lời còn chưa dứt, Mộ Quân Diễn đã hóa thành một cơn gió, lao thẳng về phía Phúc Lộc Đường.
Đông Thanh và Xích Vũ nhìn nhau cười, cả hai đều vui vẻ vô cùng, xoay người chạy sát theo Mộ Quân Diễn.
Đông Thanh không theo kịp, một lát sau Xích Vũ và Mộ Quân Diễn đã mất hút.
Mộ Quân Diễn chạy như điên đến cửa Phúc Lộc Đường, vừa vặn nhìn thấy mẫu thân được Nghi Nương dìu đỡ cũng đã tới, hai người nhìn nhau.
Lão phu nhân mở lời trước: “Con muốn vào không?”
Mộ Quân Diễn rất kích động: “Họa nhi có rồi.”
Lão phu nhân cười híp mắt: “Ta quá yêu thích cô con dâu này rồi, nhanh như vậy lại có tin vui, tốt quá.”
Mộ Quân Diễn đỏ hoe mắt cười gật đầu.
“Vậy thì cùng vào đi.”
Mộ Quân Diễn do dự, suy tư giây lát: “Mẫu thân thay con an ủi Họa nhi nhiều chút, nhi t.ử còn có việc gấp phải xử lý.”
Lão phu nhân im lặng một chốc: “Diễn nhi à, chúng ta đều là xuất thân võ tướng, trước đây đều khá thô kệch, đối với việc giáo dưỡng con cũng là thả rông, con hoàn toàn dựa vào chính mình c.h.é.m g.i.ế.c mà ra. Nhưng Họa nhi không giống vậy, con bé tuy ý chí kiên cường, nhưng dù sao cũng là một nữ t.ử yếu đuối. Sự tin tưởng giữa phu thê phải được xây dựng trên sự thẳng thắn. Nếu không, sẽ sinh ra rất nhiều hiểu lầm.”
Mộ Quân Diễn gật đầu: “Nhi t.ử hiểu rõ, mẫu thân yên tâm. Vì có một bố trí định là tối nay động thủ, nay Họa nhi có thai, liền phải hoãn lại.”
Lão phu nhân nghe vậy biết sự tình nghiêm trọng: “Vậy con mau đi đi. Họa nhi con cứ yên tâm, giao cho mẫu thân.”
Mộ Quân Diễn chắp tay: “Vất vả cho mẫu thân rồi.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Mộ Quân Diễn nhìn mẫu thân vào viện, xoay người phân phó Xích Vũ: “Gọi Mẫn tiên sinh, Phương tướng quân và Chu Thuần Vũ tới. Báo trước cho họ biết, Vương phi có t.h.a.i rồi, kế hoạch phải hoãn lại.”
“Vâng.”
Mộ Quân Diễn quay đầu nhìn lại, ánh nến màu cam ấm áp xuyên qua cửa sổ hoa in bóng dáng Cố Họa và mẫu thân.
Họa nhi, ta nhất định phải bảo vệ nàng bình an sinh con!
Sinh con hay không không quan trọng, quan trọng là thân thể của nàng.
Bất kể phải trả giá lớn thế nào.