Cố Họa cũng không vòng vo: “Ta tìm ngươi tới, là muốn ngươi viết tiểu thoại bản. Đúng rồi, còn có kịch bản, đồng d.a.o gì đó nữa.”
Tần Hoài ngơ ngác nhìn nàng: “A? Viết nội dung gì?”
“Ta muốn để người toàn Đại Lương đều biết chuyện xảy ra ở Nam Cương chúng ta, ví dụ như, nam nhi Nam Cương chiến t.ử anh dũng thế nào, bè lũ Vương Hành đã hại chúng ta ra sao, Khương thị nhất tộc phạm phải tội nghiệt gì. Tóm lại, để người toàn Đại Lương đều ca tụng Mộ gia quân.”
Mắt Tần Hoài sáng lên: “Tại hạ đã sớm muốn viết rồi, cũng viết mấy cuốn. Vốn định lén lút để ca nữ hoặc người kể chuyện quen biết truyền tụng, còn viết chút dân d.a.o có thể để dân gian truyền hát, muốn để đám tiểu ăn mày truyền đi khắp hang cùng ngõ hẻm đây, nhưng lại sợ những người này thân phận ti tiện, làm mất mặt Mộ gia quân.”
Cố Họa nghiêm túc nói: “Nói bậy, người với người không có phân chia sang hèn, chỉ có phân chia làm việc tốt hay làm việc xấu.”
Tần Hoài kích động đứng lên: “Được được, vậy tại hạ liền về suy nghĩ thật kỹ, sau đó mang đến cho Vương phi xem xét.”
Cố Họa cười rộ lên: “Được. Chúng ta truyền tới mấy châu phủ xung quanh Nam Cương trước, ngươi cần kết hợp thực tình các châu phủ.”
Tần Hoài dùng sức gật đầu: “Ta đi một đường từ Biện Kinh tới đã cố ý dừng lại ở các châu phủ, nghe ngóng tình hình các châu phủ một chút.”
Cố Họa giơ ngón tay cái với hắn: “Được, vậy vất vả cho ngươi rồi.”
Tần Hoài được Cố Họa khen, hưng phấn đến suýt nhảy cẫng tại chỗ, cố nén ý cười, cung kính chắp tay cáo lui.
Đi được hai bước bỗng nhiên dừng chân, xoắn xuýt giây lát, vẫn là xoay người thấp giọng hỏi: “Vương phi nương nương, có thể cho tại hạ biết, Vương gia có ý định đông tiến hay không?”
Cố Họa nghĩ nghĩ: “Thuận ứng thời thế, thiên hạ là ai ngồi hoàng vị không quan trọng, quan trọng là chúng ta có thể sống bình an vui vẻ. Hơn nữa, chúng ta căm ghét chiến tranh, không muốn dùng vũ lực giải quyết vấn đề, cho nên, ta muốn dùng dư luận mở đường trước.”
Mắt Tần Hoài lập tức sáng lên: “Giao cho ta đi!”
Cố Họa nhìn bước chân chạy như bay vì hưng phấn của hắn, trong lòng cũng bùng lên ngọn lửa hừng hực.
Nàng trước đây chưa bao giờ dám nghĩ, hóa ra, thiên hạ có thể qua tay nàng thay đổi một chút...
Giờ Tý.
Ân Đào vừa ném cây trâm gỗ từ đầu tường phía tây ra ngoài, hoảng đến tay chân đều mềm nhũn, quấn áo choàng giống như có người đuổi theo rảo bước chạy về viện đang ở, nhưng nhìn thấy một bóng người cao lớn trong bóng tối cách đó không xa, ngẩn người giây lát, xác định là ai xong, hoảng hốt không thôi.
Sợ bị người ta nhìn thấy, vội vàng tiếp tục chạy về, vất vả lắm mới vào viện đang ở, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Đẩy cổng viện ra, nhìn thấy phòng Y Vân đã sớm tắt đèn, nàng ta vất vả khổ cực làm việc, con tiện nhân này ngược lại ngủ được a!
Sự kinh hãi vừa rồi lập tức hóa thành một bụng hỏa khí bùng phát ra.
Ân Đào tức giận đùng đùng xông vào phòng, một phen xốc chăn của Y Vân lên.
Y Vân bị dọa đến rùng mình ngồi dậy, đợi nhìn rõ là Ân Đào, không khỏi cũng giận.
“Ngươi điên rồi?”
Ân Đào túm lấy cái chăn ném thẳng vào đầu mặt nàng ta: “Ngươi là thiên kim đại tiểu thư, ta là thị nữ nô tỳ của ngươi phải không? Tối đen như mực ta mạo hiểm chạy ra ngoài báo tin, ngươi ngược lại ngủ khò khò. Ngươi chẳng qua chỉ là thân thể quý nhân mệnh tiện nhân mà thôi!”
Y Vân trừng mắt nhìn ả.
Nàng ta vốn dĩ không biết cãi nhau bằng Ân Đào, đặc biệt là lời khó nghe nàng ta càng không biết mắng, nhất thời, tức giận đến môi run rẩy, nửa ngày không phát ra tiếng.
Ân Đào phát tiết xong, tâm trạng liền tốt hơn chút.
Nhìn thấy bộ dạng ngây ngốc của nàng ta, nhịn không được phỉ nhổ một ngụm: “Ngươi có tác dụng gì? Hoàng hậu nương nương còn coi trọng ngươi như vậy, tín vật đều giao cho ngươi!”
Y Vân tức đến run rẩy: “Ngươi đi ra ngoài!”
Ân Đào khinh miệt liếc nàng ta một cái: “Tín vật ta đã ném ra ngoài rồi, sau này đối tiếp với người của Hoàng hậu chính là ta. Ngươi đừng hòng cướp công lao của ta!”
Dứt lời, phẫn nộ xoay người, đi tới cửa khựng lại: “Vương gia đã về rồi, hơn nữa là lặng lẽ trở về.”
Y Vân ngẩn ra.
Các nàng đi dạo trong phủ mấy ngày nay đều không gặp Vương gia, tốn chút tiền đồng nghe ngóng một chút, nói là Vương gia và Vương phi vẫn đang chiến tranh lạnh.
Hai người liền cảm thấy còn có hy vọng.
Liên quan đến tiền đồ vận mệnh, Y Vân không màng vừa rồi bị mắng, vội vàng bò dậy xông ra cửa kéo Ân Đào lại.
“Ngươi nhìn rõ chưa?”
“Đương nhiên. Trong Vương phủ có ai có thể cao lớn khôi ngô, lại anh tư táp sảng giống như Vương gia chứ?”
Ân Đào nói có chút say mê.
Lại rất hối hận, sao lại không có cách nào tiếp cận Vương gia chứ?
Y Vân kéo ả vào, đóng cửa lại: “Gần đây Củ Châu gió thổi căng, chúng ta đã ném tín vật ra rồi, phải chú ý xem xét ai tới tìm chúng ta, những tin tức này phải mau ch.óng bẩm báo Hoàng hậu nương nương, nếu không, Hoàng hậu nương nương trách tội xuống, chúng ta đều sẽ mất mạng.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Ân Đào nhướng mày: “Lúc này ngươi sốt ruột rồi? Trước đó một bộ việc không liên quan đến mình.”
Y Vân thở dài: “Tính tình ngươi chính là quá nóng nảy, ở chỗ này hai chúng ta hỗ trợ lẫn nhau, ai cũng không giúp được chúng ta.”
Thần sắc Ân Đào tối sầm, có chút ủ rũ.
“Cái gì cũng không làm được, khiến người ta thật sốt ruột.”
Y Vân nghĩ nghĩ: “Đi ngủ đi, ngày mai chúng ta phải tìm kỹ trong phủ xem có để lại cái gì cho chúng ta không.”
Ân Đào nhìn nàng ta một cái, xoay người đi.
Y Vân đóng cửa lại, một mình ngồi bên giường ngẩn người.
Nghĩ nghĩ, vành mắt liền đỏ, nàng ta khi nào mới có thể cứu phụ thân ra a?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mộ Quân Diễn lặng lẽ mò vào phòng, nhẹ nhàng cởi áo ngoài, chui vào trong chăn, ôm lấy Cố Họa.
Cố Họa bị làm tỉnh, mơ màng lầm bầm: “Về muộn thế này?”
“Ừm, quá nhớ nàng và các con.”
Mộ Quân Diễn dán vào trán nàng, nhu giọng nói: “Làm nàng tỉnh rồi, ngủ tiếp đi.”
Cố Họa bị bàn tay to của hắn sờ bụng làm cho cơn buồn ngủ tan biến, dứt khoát xoay người đối mặt với hắn.
Trong phòng chỉ có trên bàn trang điểm cách đó không xa thắp một ngọn nến, Mộ Quân Diễn ngược sáng, nhìn không rõ mặt.
Cố Họa rúc vào trong lòng hắn, cười đem những chuyện làm mấy ngày nay nói một lần.
Mộ Quân Diễn thật lòng khen: “Lợi hại a!”
Cố Họa có chút đắc ý, dùng giọng mũi nhỏ nhẹ nói: “Nam nhân là chiến trường ngoài sáng, hậu trạch của nữ nhân cũng là chiến trường. Đều nói các nương nương hậu cung thân hệ tiền triều, hậu trạch thực ra cũng liên quan triều chính. Đừng xem thường những chuyện gà bay ch.ó sủa chiến tranh không khói t.h.u.ố.c giữa các nữ nhân, phút chốc có thể khiến nam nhân gục ngã.”
Hương thơm mềm mại trong lòng, lại không ăn được, Mộ Quân Diễn nhịn đến có chút vất vả.
Chỉ có thể nâng mặt nàng dùng sức hôn lên cánh môi.
Cố Họa bị hôn đến suýt không thở nổi, thấp giọng nỉ non: “Cẩn thận đ.á.n.h thức bọn trẻ.”
Mộ Quân Diễn bất đắc dĩ, ôm người vào lòng, thì thầm bên tai nàng: “Ngày mai đừng để chúng nó ngủ ở đây.”
“Nhưng bọn trẻ thích ngủ với ta.”
“Nàng về chủ viện ngủ.”
“Chúng ta không phải đang chiến tranh lạnh sao?”
“Lạnh hai tháng rồi, có thể kết thúc rồi.”
Cố Họa mím môi cười, cố ý trêu hắn: “Về chủ viện ngủ và ngủ ở đây có gì khác biệt?”
“Có.”
Mộ Quân Diễn nghe thấy ngữ điệu nàng mang theo ý cười, hận hận c.ắ.n vành tai nàng: “Vi phu muốn ăn.”
Cố Họa ngứa tai, vừa rụt cổ, vừa cười khúc khích: “Đói rồi à? Thiếp thân làm mì cho chàng... A.”
Trước n.g.ự.c đau xót, nhịn không được kinh hô, lại vội vàng ngậm miệng, trừng mắt nhìn kẻ đầu têu đáng ghét.
Mộ Quân Diễn nghiến răng nghiến lợi: “Lại chọc ta thử xem? Ta bây giờ liền bế nàng về chủ ốc.”
Cố Họa cảm giác được sự thay đổi của hắn, cũng đau lòng hắn, vội vàng cầu xin tha thứ, vươn tay ôm c.h.ặ.t lại hắn, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn.
“Ngày mai ta liền về chủ ốc ngủ.”
“Thế này còn tạm được.”
Mộ Quân Diễn ôm lấy nàng: “Ngủ đi.”
Bỗng nhiên, mắt Mộ Quân Diễn sững lại.
Hai đôi mắt nhỏ trừng tròn xoe, đang nhìn chằm chằm hắn.
Mộ Quân Diễn: “...”
Xấu hổ rồi.
Mộ Quân Diễn thu lại vẻ nhu tình mật ý trên mặt, sa sầm mặt quát khẽ: “Còn không ngủ?”
Thân mình Cố Họa cứng đờ, vội vàng quay đầu, trong chăn lộ ra hai cái đầu củ cải nhỏ chồng lên nhau.
Nàng vội vàng đẩy tay Mộ Quân Diễn ra, xoay người đối diện với chúng nhu giọng nói: “Làm các con tỉnh rồi? Ngoan, mau ngủ đi.”
Vươn tay ấn Viên Viên đang gối đầu lên đầu đệ đệ: “Ngủ đi.”
Viên Viên bỗng nhiên vươn bàn tay nhỏ mập mạp, che mắt đệ đệ lại, sau đó tự mình nhắm c.h.ặ.t mắt: “Chúng con cái gì cũng không nhìn thấy, nương thân cha cha tiếp tục làm chuyện xấu hổ đi.”
Cố Họa: “...”
Mộ Quân Diễn: “...”
Đã lâu không đ.á.n.h đòn rồi.
Mộ Quân Diễn vòng qua Cố Họa, tức giận vươn cánh tay dài vỗ một cái lên m.ô.n.g Viên Viên: “Nói bậy bạ gì đó, ai dạy các con!”
Ai ngờ, Viên Viên oa một tiếng khóc lớn lên, vừa khóc, vừa tay chân cùng sử dụng từ trên người Đoàn Đoàn bò qua, một phen ôm lấy cánh tay Cố Họa: “Nương thân cứu chúng con.”
Vừa khóc, vừa nháy mắt ra hiệu với Đoàn Đoàn.
Đoàn Đoàn lập tức toét miệng oa một tiếng khóc lên, cũng bò qua ôm lấy cánh tay kia của nương thân.
Mộ Quân Diễn nhìn Cố Họa mỗi cánh tay treo một hạt đậu nhỏ tinh quái thì rất cạn lời.
Vú nuôi và thị nữ bên ngoài nghe thấy động tĩnh nhao nhao bò dậy chạy vội tới, nhưng bỗng nhiên bị một bóng đen đột ngột xuất hiện chặn lại.
“Chủ quân ở đó.”
Bước chân tất cả mọi người khựng lại, một giây sau, đồng loạt về phòng tiếp tục ngủ.