Bị Ép Làm Thông Phòng? Ta Quay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam

Chương 353: Ân Đào Bỏ Mạng, Mộc Trâm Giấu Kịch Độc



 

Trở về viện t.ử của mình, thị nữ vừa đi bẩm báo với Cố Họa đã quay lại.

 

“Di nương, Vương phi nói đợi hoa nông ra khỏi phủ, ngài có thể đi gặp Đỗ đại nhân rồi.”

 

“Được.”

 

Đỗ Vân trong lòng vui vẻ, nhìn hai món điểm tâm tinh xảo mà không nỡ ăn, định lát nữa sẽ mang cho cha nếm thử...

 

Chưởng quỹ thư tứ xem xong mảnh giấy của Y Vân, lại nghe kể rõ ngọn ngành, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.

 

Trên giấy viết vỏn vẹn bốn chữ: Ân Đào phản chủ.

 

“Ta đã thắc mắc cớ sao hai ngày nay lại có kẻ bám đuôi theo dõi, hóa ra là do tiện nhân Ân Đào kia phản chủ! Ả tưởng rằng làm một tên tiện thiếp thì có thể bay lên cành cao hóa phượng hoàng sao? Mộ Quân Diễn kẻ đó xưa nay vốn không ham nữ sắc, đột nhiên lại trúng kế của ả, làm sao có thể chứ? Rõ ràng là hắn đang lấy ả làm mồi nhử, thật là ngu xuẩn!”

 

Nữ hoa nông kinh hãi trừng lớn hai mắt: “Chúng ta bị phát hiện rồi sao?”

 

“Bọn chúng hẳn là chưa có chứng cứ. Thế nhưng, tin tức của Y Vân cũng chưa chắc đã đáng tin. Mộ Quân Diễn đột nhiên lại ham thích nữ sắc sao? Hơn nữa, hắn muốn nữ nhân dạng nào mà chẳng có? Cớ gì lại muốn giữ nhãn tuyến do Hoàng hậu ban thưởng làm người bên gối?”

 

Nữ hoa nông ngẫm nghĩ một lát: “Hôm nay nhìn hai ả đ.á.n.h nhau, quả thực là Ân Đào đã phản chủ. Ả muốn cướp mộc trâm, còn Y Vân thì liều mạng bảo vệ. Nếu bí mật của mộc trâm bị bại lộ, tất cả chúng ta đều xong đời.”

 

Chưởng quỹ nhíu mày: “Phải nghĩ cách trà trộn vào phủ dò la thêm. Xem rốt cuộc vì sao Mộ Quân Diễn lại đột ngột nạp Y Vân.”

 

Thực ra chẳng cần bọn chúng phải cất công dò la, trong thành Củ Châu đã sớm lan truyền những lời đồn thổi về Vương phủ.

 

Những lời đồn này cũng vừa khéo giải thích lý do vì sao Mộ Quân Diễn lại cùng lúc thu nhận cả hai vị mỹ nhân.

 

Lời đồn kể rằng, Thánh thượng ban thưởng hai vị mỹ nhân, một người kiều mị giỏi ca múa, một người thanh lệ thạo cầm kỳ thi họa. Dung mạo hai người đều thuộc hàng thượng thừa, nhưng Vương phi chưa từng để các nàng diện kiến Vương gia, trực tiếp giam lỏng ở một tiểu viện hẻo lánh. Nàng sợ rằng nhân lúc mình mang thai, Vương gia khó nén nỗi cô đơn mà để mắt tới các nàng, chia sớt đi sự sủng ái.

 

Về sau, hai vị cô nương tỏ ra rất an phận, dần dần Vương phi cũng buông lỏng cảnh giác. Thế rồi Ân Đào thông minh đã tìm được cơ hội dâng điểm tâm cho Ung Vương, trong điểm tâm có hạ d.ư.ợ.c. Ung Vương cứ thế hồ đồ sủng hạnh Ân Đào, vì cảm thấy hổ thẹn với Vương phi nên không dám nói thật, đành để Lão phu nhân đứng ra nâng Ân Đào lên làm di nương.

 

Vương phi biết chuyện liền ầm ĩ với Vương gia một trận.

 

Ngay sau đó, hai người bắt đầu chiến tranh lạnh lần đầu tiên. Trong khoảng thời gian này, Vương gia dẫn người đến Ung Châu, cứu thoát vài vị đại nhân bị hàm oan rồi đưa về Củ Châu. Trùng hợp thay, trong số đó có một vị Đỗ đại nhân chính là cha ruột của Y Vân - một trong hai vị mỹ nhân kia.

 

Vương gia vô cùng coi trọng vị Đỗ đại nhân này, nghe đồn ông là kỳ tài trị thủy, trước đây từng làm Quận thủ Cung Châu. Nay Cung Châu đang hứng chịu thủy hoạn, Vương gia muốn nhờ Đỗ đại nhân ra tay giải quyết.

 

Nào ngờ lúc sắp xếp cho cha con Đỗ đại nhân đoàn tụ, Vương gia lần đầu tiên nhìn thấy Y Vân cô nương xuất thân từ gia đình quan lại gia giáo, liếc mắt một cái đã bị khí chất quý nữ của nàng thu hút, ngay đêm đó liền sủng hạnh Y Vân.

 

Tiếp đó, Vương phi và Vương gia tự nhiên lại cãi nhau to một trận, Vương gia ngay trong đêm bỏ đến quân doanh. Vương phi thương tâm tột độ, khóc lóc suốt một đêm. Biết mình đang mang thai, không thể trói buộc được trái tim Vương gia, vì muốn lấy lòng ngài, nàng đành bất đắc dĩ trả lại lương tịch cho Y Vân cô nương, nâng lên làm quý thiếp.

 

Mà Vương gia có vẻ thực sự yêu thích Y Vân, lập tức muốn đưa Đỗ đại nhân cùng Y Vân trở về quê cũ Cung Châu, nói là muốn đòi lại công đạo cho hai cha con họ.

 

Chuyện vì sao Đỗ đại nhân và con gái lại lưu lạc đến bước đường này cũng được đồn đại vô cùng sống động. Cung Châu cách Củ Châu một châu phủ, khoảng cách không tính là quá xa. Việc Quận thủ phạm trọng tội bị lưu đày là chuyện lớn, cũng có người biết được chút ít nội tình, thật giả lẫn lộn, tự nhiên rất dễ khiến người ta tin phục.

 

Chưởng quỹ nghe tiểu nhị kể lại rành rọt từng tin tức bên ngoài. Thân thế của Đỗ Vân, Hoàng hậu đã sớm sai người viết thư báo cho gã biết. Hơn nữa, trong đám tế tác ở Củ Châu chỉ có gã là biết rõ chân tướng, những kẻ khác cùng lắm chỉ biết Y Vân xuất thân từ Giáo Phường Ty.

 

Gã trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu: “Chuyện của Đỗ gia đúng là sự thật. Ung Vương chưa chắc đã thực lòng yêu thích Y Vân, rất có thể là muốn lợi dụng cha của ả. Mộ Quân Diễn chẳng qua là muốn thu mua lòng người ở các châu phủ mà thôi. Ung Vương vì cần lôi kéo kẻ họ Đỗ kia, mượn tài trị thủy của ông ta đến Cung Châu để thu phục dân tâm bách tính nơi đó. Tuy nhiên, kẻ họ Đỗ kia là tội thần, chức Quận thủ của Giang Khải Phúc hiện giờ lại là do Thành Vương nâng đỡ. Cùng lắm chỉ là xả giận một chút, chứ hắn còn có thể làm gì được? Chẳng lẽ lại dám kéo Giang Khải Phúc xuống ngựa, đỡ kẻ họ Đỗ kia ngồi lại lên ghế Quận thủ hay sao? Trừ phi Ung Vương thực sự muốn gánh lấy tội danh mưu phản.”

 

Tiểu nhị và nữ hoa nông bên cạnh nghe vậy đều gật gù cho là phải.

 

“Đỗ Vân là một kẻ thông minh, ả cũng từng cầu xin Hoàng hậu cứu cha mình. Ả mượn thân phận thật để diễn kịch, như vậy mới dễ dàng khiến người ta tin tưởng.”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Chưởng quỹ nghĩ thông suốt, lập tức nhấc b.út viết lại toàn bộ sự tình xảy ra ở Củ Châu, dùng khoái mã tám trăm dặm khẩn cấp gửi về Biện Kinh. Cuối cùng, gã đưa cho nữ hoa nông một gói đồ.

 

“Ân Đào không cần giữ lại nữa.”

 

“Vâng.”

 

Chưởng quỹ bổ sung thêm một câu: “Gây ra chút rắc rối cho Vương phủ đi, đừng để lãng phí thứ ngu xuẩn như Ân Đào.”

 

“Đã rõ.”...

 

Ngày hai mươi ba tháng bảy.

 

Hôm nay là sinh thần của Mộ Quân Diễn. Thế nhưng trời còn chưa sáng, hắn đã dẫn theo cha con Đỗ đại nhân và Đỗ Vân xuất thành, phi ngựa hướng về Cung Châu.

 

“Vương gia, ngài nhìn lên tường thành kìa.” Xích Diễm đột nhiên lên tiếng gọi.

 

Mộ Quân Diễn quay đầu nhìn lại, chợt ghìm c.h.ặ.t cương ngựa, xoay vòng tại chỗ, dừng bước ngước nhìn. Đôi mắt hắn lập tức đỏ hoe, chăm chú nhìn vô số ngọn thiên đăng màu cam đỏ đang bay lên bầu trời thành Củ Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Những ngọn thiên đăng đỏ rực chiếu sáng rực rỡ cả lầu thành Củ Châu. Thiên đăng từ từ bay lên cao, dần dần xếp thành hình huy hiệu của Mộ gia quân.

 

Đây là Họa nhi đang chúc mừng sinh thần hắn. Cố Họa vác bụng bầu to vượt mặt, nếu không nàng đã rất muốn đích thân lên lầu thành để tiễn hắn một đoạn đường.

 

Đột nhiên, Đông Thanh bước nhanh tới.

 

“Vương phi, không xong rồi.”

 

“Có chuyện gì vậy?”

 

Chu Chỉ Lan trừng mắt nhìn nàng ta một cái: “Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng làm Vương phi hoảng sợ.”

 

Đông Thanh vội vàng thu lại vẻ mặt lo lắng: “Ân Đào c.h.ế.t rồi.”

 

“Cái gì?”

 

Cố Họa kinh hãi, theo bản năng muốn đứng bật dậy, ai ngờ lại lảo đảo một cái. Chu Chỉ Lan nhanh tay lẹ mắt, vội vàng đỡ lấy thân hình nàng.

 

Đông Thanh sợ tới mức mặt mày trắng bệch, vội vàng phân phó Tuệ Nhi: “Mau đi gọi Thẩm đại phu.”

 

Tuệ Nhi vắt chân lên cổ chạy đi.

 

Cố Họa cạn lời: “Ta không sao.”

 

Chu Chỉ Lan nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng: “Không sao cũng phải để muội ấy tới xem chừng muội, muội muốn dọa c.h.ế.t bọn ta sao.”

 

Cố Họa chẳng màng tới bản thân, vội vàng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Đã có người xử lý chưa?”

 

Đông Thanh gật đầu: “Đông Mặc đang ở bên đó. Ả ta nhìn giống như bị trúng độc. Đã sai người đi gọi Thẩm đại phu rồi.”

 

“Gọi Thẩm Ly qua đó, muội ấy am hiểu về độc.”

 

Cố Họa kéo tay Chu Chỉ Lan: “Đi, chúng ta qua đó xem sao.”

 

Chu Chỉ Lan đâu chịu đồng ý: “Muội không được nhúc nhích. Đang mang thai, mấy cảnh m.á.u me thế này không thích hợp để đi đâu. Ta đi là được rồi.”

 

Không để Cố Họa phân bua, nàng ấy liền dặn dò Vân Nhi: “Trông chừng Vương phi cho kỹ, nếu ngài ấy dám bước ra khỏi phòng nửa bước, ngươi không cần hầu hạ bên cạnh Vương phi nữa đâu.”

 

Cố Họa: “...”

 

Rốt cuộc ai mới là chủ t.ử đây!

 

Haiz.

 

Nhưng mà, nàng cũng không muốn làm ảnh hưởng đến đứa bé, đã có nhiều người qua đó như vậy, nàng cứ ở đây chờ tin là được.

 

Chưa đầy nửa canh giờ sau, Chu Chỉ Lan và Thẩm Ly đã quay lại.

 

Cố Họa sốt sắng hỏi: “Thế nào rồi?”

 

Thẩm Ly: “Trúng độc.”

 

Chu Chỉ Lan trầm mặt: “Dạo gần đây Vương phủ quản chế rất nghiêm ngặt, ả ta trúng độc bằng cách nào chứ? Đông Thúy cũng luôn để mắt tới ả, hoàn toàn không có ai tiếp cận cả.”

 

Cố Họa nhíu mày: “Ả ta là người được ban xuống dưới danh nghĩa của Thánh thượng, nếu c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử trong Vương phủ, các tỷ nghĩ xem liệu có kẻ nào mượn cớ này để sinh sự không?”

 

Thẩm Ly đột nhiên đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Ta đi tra xét nguồn độc.”

 

Cố Họa và Chu Chỉ Lan ngồi đối diện nhau, cả hai đều chìm vào trầm tư.

 

Đông Mặc đã phong tỏa tin tức, bất kỳ ai trong phủ cũng không được phép ra vào. Những người biết chuyện này cũng chỉ có vài tâm phúc đáng tin cậy.

 

Rất nhanh, Thẩm Ly đã trở lại.

 

“Tìm thấy rồi!”

 

Thẩm Ly dùng một chiếc khăn tay bọc lấy một vật mang tới. Vừa mở khăn tay ra, bên trong thình lình là một cây mộc trâm, giống y hệt cây mộc trâm mà Đỗ Vân đang cài.