“Huyên Huyên, muội sao lại tới đây?” Cố Họa kinh ngạc.
Triệu Lạc Huyên: “Muội nghe nói Mẫu hậu tuyên tỷ tỷ mang theo Đoàn Đoàn vào kinh, tỷ tỷ và Vương gia nhất định không thể cũng sẽ không kháng cự ý chỉ, cho nên muội cùng Đại vương thương nghị xong, muội mang theo Đoàn Tề cùng tỷ hồi kinh.”
Trong lòng Cố Họa cảm động, nhưng nàng không muốn để Triệu Lạc Huyên cũng bị cuốn vào.
Huống hồ, kết cục của Tôn gia, e rằng cũng không phải là điều Triệu Lạc Huyên muốn nhìn thấy.
“Ta không sao đâu. Vương gia nhất định sẽ bảo vệ chúng ta chu toàn.”
Triệu Lạc Huyên đỏ hoe hốc mắt: “Tỷ tỷ, muội biết tỷ cố kỵ Mẫu hậu và hai huynh đệ của muội, thực ra muội không phải vì bọn họ. Muội là thật sự muốn bảo vệ tỷ và mọi người. Chỉ cần trong lòng Mẫu hậu còn có một vị trí của muội, muội liền có thể bảo vệ mọi người. Nếu Mẫu hậu muốn ra tay với mọi người, vậy muội cũng sẽ không nhận bọn họ nữa! Đại vương sẽ phái người âm thầm bảo vệ chúng ta, chúng ta nhất định có thể toàn thân trở lui.”
Cố Họa khiếp sợ: “Muội...”
Nàng nhìn thoáng qua Đoàn Dự, hắn đang cùng Mộ Quân Diễn thấp giọng nói gì đó, dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, khẽ nghiêng đầu, liếc nhìn nàng một cái.
Hắn nhìn ra ý trách cứ của Cố Họa, bất đắc dĩ nhún nhún vai: “Huyên Huyên đối với nàng t.ử tâm tháp địa, ta đều đố kỵ muốn c.h.ế.t, nàng ấy còn muốn mang Thế t.ử vào kinh nữa kìa.”
Cố Họa nhíu mày: “Hồ đồ, đó là đầm rồng hang hổ!”
Triệu Lạc Huyên nghiêm túc nói: “Mẫu hậu để tỷ tỷ mang theo Đoàn Đoàn vào kinh, nói là phong Thế t.ử, thực ra, kẻ ngốc cũng biết là muốn lấy tỷ tỷ cùng Đoàn Đoàn làm con tin. Mà tỷ tỷ muốn mang theo Đoàn Đoàn vào kinh, là vì để ma túy Mẫu hậu. Tỷ tỷ yên tâm, lúc trước muội đơn thương độc mã đến Củ Châu, vì chính là hòa bình Nam Cương, nay tâm nguyện này chưa từng thay đổi.”
Cố Họa không biết nên nói gì nữa.
Đoàn Dự ho khan hai tiếng: “Huyên Huyên nói nếu Mẫu hậu muốn các người làm con tin, vậy nàng ấy cũng tự đưa mình cho Tôn Hoàng hậu làm con tin. Trừ phi Tôn Hoàng hậu không cố kỵ Mộ gia quân cùng chư quốc Nam Cương ta liên thủ.”
Mộ Quân Diễn lên tiếng: “Như vậy cũng tốt. Cứ như vậy, Tôn gia sẽ an tâm hơn chút.”
Mộ Quân Diễn cũng đáp ứng rồi, Cố Họa tự nhiên không thể nói quá nhiều.
Mộ Quân Diễn đứng lên: “Đoàn vương theo ta đến thư phòng, chúng ta thương nghị một hai.”
Hai nam nhân đi rồi, Cố Họa lúc này mới nhìn về phía cậu bé vẫn luôn an an tĩnh tĩnh ngồi ở một bên.
Đoàn Tề sinh vào ngày mười lăm tháng sáu, hiện đã ba tuổi bảy tháng.
Nhưng vóc dáng của nó nhỏ hơn cả Đoàn Đoàn Viên Viên, thoạt nhìn yếu ớt nhỏ xíu một cục, cuộn tròn trong lòng nhũ ma ma, lộ ra một đôi mắt như con nai nhỏ.
Nghĩ đến nó vừa sinh ra đã gánh vác vết nhơ của phụ mẫu, từ nhỏ đã là cô nhi không cha không mẹ, Cố Họa không khỏi run rẩy đầu quả tim, có chút đau lòng.
Nàng hướng nó nhu thanh hỏi: “A Man, muốn ăn điểm tâm không?”
Triệu Lạc Huyên nói, vì thân thế nó sinh ra u ám, cho nên nhũ danh là A Man, hy vọng nó thoát khỏi nghiệt duyên do phụ mẫu tạo ra, giấu tài nơi hoang dã, ngược lại được thiên địa phù hộ, cho nên gọi là A Man.
A Man đưa mắt nhìn khuôn mặt nhu mỹ ôn hòa của Cố Họa, mạc danh có chút quen thuộc và thân thiết, sự xa lạ và sợ hãi lúc trước mạc danh biến mất, chậm rãi lộ ra nửa người, nhìn thoáng qua điểm tâm tinh xảo trên bàn, cẩn thận từng li từng tí khẽ gật gật đầu.
Cố Họa cười rồi, vẫy tay với nó: “Mau qua đây, tiểu di lấy cho con ăn.”
Mắt Đoàn Tề hơi sáng lên, lẩm bẩm cân nhắc: “Tiểu di?”
Triệu Lạc Huyên xoa xoa đầu nó, ôn hòa nói: “Mẫu thân đã nói với con rồi, Củ Châu có tiểu di của con ở đây.”
Cố Họa biết Đoàn Dự không giấu giếm thân thế phụ mẫu của Đoàn Tề, ghi danh dưới tên Triệu Lạc Huyên trở thành vương t.ử, cũng coi như là một sự an ủi đối với đứa trẻ.
Tuệ Nhi tiến lên, vươn tay với nó: “Tiểu vương t.ử, theo nô tỳ tới ăn điểm tâm được không?”
Đoàn Tề ánh mắt hoảng sợ nhìn thoáng qua Triệu Lạc Huyên, nàng cho nó ánh mắt cổ vũ.
Đoàn Tề lấy hết dũng khí vươn tay đặt vào trong tay Tuệ Nhi, Tuệ Nhi cười ngâm ngâm kéo nó đến trước mặt Cố Họa.
Cố Họa bưng đĩa điểm tâm cho nó: “Xem xem muốn ăn cái gì?”
Đoàn Tề nhìn các loại điểm tâm tinh mỹ đủ màu sắc, chớp chớp mắt, vươn ngón tay chỉ vào một miếng bánh in.
Cố Họa nhón một miếng đặt bên môi nó: “Rất ngọt.”
Mặt Đoàn Tề lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng há miệng, khẽ c.ắ.n lấy.
“Nương thân, người xấu!”
Bỗng nhiên, một giọng nói nãi hung nãi hung truyền đến.
Cố Họa quay đầu nhìn lại, Viên Viên tức phồng má chống nạnh, một tay còn cầm một cây roi ngắn.
Cố Họa vui vẻ, vẫy tay với nó: “Viên Viên, mau qua đây, bái kiến A Man biểu ca.”
Viên Viên bước đôi chân ngắn cũn cọt kẹt cọt kẹt chạy tới, một phen ôm lấy cổ Cố Họa, bá khí trừng mắt nhìn Đoàn Tề.
“Của con!”
Đoàn Tề không biết làm sao, bánh in trong miệng còn chưa nuốt xuống.
Viên Viên phát hiện nó ăn là bánh in, càng tức giận hơn, giơ b.í.m tóc nhỏ chỉ vào mũi Đoàn Tề.
“Bánh in, của con!”
Đoàn Tề sợ tới mức vội vàng nhổ ra, nâng trong tay: “Ta, ta không ăn.”
Nhưng hoảng loạn nhìn cục bột nhão nhoét bị c.ắ.n nát, lúng túng nói: “Nhưng, ta c.ắ.n rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Họa lập tức nghiêm mặt, nắn thẳng người Viên Viên lại, nghiêm túc nói: “Viên Viên, không hiểu quy củ! A Man là chất nhi của nương thân, là biểu ca của con. Huynh ấy lần đầu tiên tới làm khách, con sao lại không có lễ phép như vậy?”
Vợ chồng Cố Họa đối với con cái tuy rằng quản rất nghiêm, nhưng Viên Viên luôn luôn được người trong Vương phủ nâng niu chiều chuộng, còn chưa từng bị thân nương trước mặt mọi người quở trách nghiêm trọng như vậy, huống hồ là trước mặt một đống người ngoài.
Quan trọng là còn có một kẻ lạ mặt vừa đến đã cướp nương thân và điểm tâm của nó.
Khuôn mặt Viên Viên lập tức xị xuống, mắt thấy sắp khóc rồi.
Lại bị Cố Họa nghiêm túc trừng một cái, nước mắt lại ép ngược trở về.
Nhưng nó ở trước mặt kẻ xâm lược không cam lòng yếu thế, hừ hừ trừng lại thân nương.
Cố Họa có chút buồn cười, lại có chút lo lắng, tính cách này của Viên Viên nếu không quản chế cho tốt thì thành nữ bá vương mất.
Hơn nữa nàng nhìn thấy sự hoảng sợ và khổ sở nơi đáy mắt Đoàn Tề, có chút không đành lòng.
Nàng một phen đoạt lấy cây roi trong tay Viên Viên: “Đông Hoa, đưa nó về, chưa nghĩ thông suốt thì không được ăn điểm tâm.”
Viên Viên thích ăn điểm tâm nhất, không cho ăn điểm tâm quả thực là đòi cái mạng nhỏ của nó.
Viên Viên "oanh" một tiếng khóc òa lên, quay đầu liền đi ôm đùi cha nó.
“Cha ơi, nương thân không yêu Viên Viên nữa, Viên Viên thật đáng thương oa.”
Cố Họa vẻ mặt cạn lời.
Cái này đều học từ ai vậy a!
Cả phòng người ra sức nhịn cười.
Mộ Quân Diễn sủng con gái không có nguyên tắc, một phen bế Viên Viên lên, lau nước mắt cho nó, “Viên Viên ngoan, cha yêu Viên Viên nhất. Viên Viên cũng hiểu quy củ nhất, đúng không?”
Viên Viên hừ hừ chíp chíp không tình nguyện gật đầu, đôi mắt to ngấn lệ tủi tủi thân thân lén nhìn nương nó.
Cố Họa mềm lòng, vốn định dỗ dành, nhưng nhìn thấy Đoàn Tề sợ tới mức mặt đều trắng bệch, trong lòng có chút khó chịu, đứa trẻ này quá đỗi mẫn cảm.
Nàng kéo Đoàn Tề lại, dùng khăn tay lau sạch tay cho nó, dịu dàng xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của nó: “A Man không sợ, Mẫu hậu, Phụ vương và tiểu di di phu của con đều thương con. Biểu muội lần đầu tiên gặp con, không quen thuộc, cho nên mới hiểu lầm. Đợi các con quen thuộc rồi, các con còn có thể trở thành bạn tốt.”
Đoàn Tề còn chưa nói chuyện, Viên Viên liền nãi thanh nãi khí tức phồng má nói: “Con mới không thèm.”
“Con có thể thử một chút.”
Một giọng nói thanh lãnh lại non nớt truyền đến.
Tiểu công t.ử phấn điêu ngọc trác mặc một thân bạch bào, áo kép bạch hồ được thị nữ dắt tay từ ngoài cửa đi vào.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Đoàn Đoàn, Mẫn tiên sinh dạy xong rồi sao?”
Đoàn Đoàn người nhỏ xíu lại quy quy củ củ khom lưng với nương thân: “Hồi nương thân, Mẫn tiên sinh nói hôm nay có khách quý tới, cần nhi t.ử tới tiếp đãi, cho nên tan học rồi.”
Sau đó, lại nhất nhất hành lễ với mọi người.
Đoàn Dự hiếm lạ không chịu được, tiến lên liền bế nó lên: “Con người nhỏ xíu như vậy mà đã hiểu quy củ như thế, con làm sao nhận ra bản vương.”
Đoàn Đoàn bị bế, nhịn không được lộ ra vẻ mặt cự tuyệt, nhưng vẫn rất có lễ phép không làm người ta mất mặt.
Chỉ là khuôn mặt b.úp bê sinh nhân vật cận kia thực sự khiến người ta yêu thích.
Đoàn Dự liền nhịn không được muốn đi nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, sao người nhỏ xíu lại có thể làm khuôn mặt lạnh tanh như tảng băng vậy.
Đoàn Đoàn cái này có thể nhịn không được, giơ bàn tay nhỏ bé đẩy ma chưởng của hắn ra.
Không chút biểu tình nói: “Vì long bào của Đoàn vương không giống với long bào Đại Lương ta, long bào của Phụ vương ta uy vũ hùng tráng, xông thẳng lên chín tầng mây. Còn long bào của Đại Lý vương thì giống như đang đùa giỡn với nước.”
Cả phòng an tĩnh.
Cố Họa có chút ngại ngùng, vội nháy mắt với Đông Hoa.
Đông Hoa gấp đến mức trán toát mồ hôi, vội vàng tiến lên: “Đoàn vương, Đoàn Đoàn rất nặng, để nô tỳ bế đi.”
Đoàn Dự đang định cùng tiểu t.ử thối thảo luận một chút về vấn đề rồng, thân hình nhỏ bé của Đoàn Đoàn vặn vẹo, dang hai tay với Đông Hoa.
Bất đắc dĩ, đành phải thả người.
Triệu Lạc Huyên hiếm lạ cực kỳ, vội vàng vẫy tay với Đoàn Đoàn: “Tiểu Đoàn Đoàn, lại đây với tiểu di.”
Đoàn Hoa đặt Đoàn Đoàn xuống, nó tự mình bước đôi chân ngắn, giẫm tiểu phương bộ, không nhanh không chậm đi đến trước mặt Triệu Lạc Huyên.
Ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, khuôn mặt tảng băng nhỏ lập tức tan chảy, ngọt ngào gọi một tiếng: “Tiểu di công chúa.”
Triệu Lạc Huyên lập tức ngọt đến tận trong lòng, vội vàng móc ra một cái hà bao nhét vào tay nó: “Cầm lấy đi mua kẹo ăn.”
Viên Viên khẩn trương rồi, đệ đệ vừa đến đã được mọi người thích, nó khóc nương thân còn mắng nó.
Tròng mắt đảo một vòng, giãy giụa ra hiệu cho lão cha thả nó xuống, cọt kẹt cọt kẹt chạy đến trước mặt Triệu Lạc Huyên, đưa khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa phấn nộn qua.
Nãi thanh nãi khí nói: “Tiểu di, Viên Viên ngoan hơn.”