Bí mật Của Ngải Bối

Chương 13: Ai bảo quả bóng này là của anh? (6)



Sau khi nhìn lướt mấy người kia một lượt, Dean chợt thay đổi ý định ban đầu.

Cậu bé trút bỏ vẻ mặt giận dữ lúc nãy, dùng giọng điệu vô cùng ngây thơ nói với Ngải Bối: “Mẹ ơi, bố bảo bố sắp đến nơi rồi, chúng ta ra ngoài cửa đón bố nhé?” Cậu bé muốn mượn sức mạnh của người lớn để đối đầu với người lớn.

Ánh nhìn nóng bỏng sau lưng cậu bé chợt nới lỏng, giờ đây tất cả đều nhìn Ngải Bối.

“Ừ.” Ngải Bối khẽ đáp lại một tiếng rồi dứt khoát gạt tay Quý Diên Tranh ra.

Quý Diên Tranh phải nhận quá nhiều cú sốc thông tin cùng lúc nên đã sơ ý nới lỏng tay, đến khi định nắm lại thì Ngải Bối không cho anh ta thêm bất cứ cơ hội nào nữa. Ánh mắt Quý Diên Tranh tối sầm lại nhưng anh ta cũng hiểu rõ đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện nên cố gắng đè thấp giọng xuống hết mức: “Nửa tiếng sau, em đến phòng 1203 tìm tôi.”

Ngải Bối xoa xoa cổ tay, cô không phản hồi lại với lời nói của anh ta.

Quý Diên Tranh liếc nhìn qua Dean: “Chắc em không muốn biết hậu quả của việc không đến đâu nhỉ?”

Đương nhiên là Ngải Bối sẽ đến, nếu không làm sao triển khai được các tình tiết tiếp theo. Sau khi đã thu xếp ổn thỏa cho Dean, cô lập tức đi tới phòng của Quý Diên Tranh.

Ở góc rẽ bên ngoài căn phòng, cô nhìn thấy một vạt áo quen thuộc thoáng vụt qua. Cô giả vờ không biết, đẩy cửa phòng 1203 ra. Cánh cửa khép hờ, rõ ràng là Quý Diên Tranh đã chờ sẵn ở bên trong.

Căn phòng tổng thống tối lờ mờ, rèm cửa kéo kín mít. Cô đi tới bật đèn lên, ánh sáng phòng khách bừng sáng rọi lên bộ sofa màu vàng sẫm. Quý Diên Tranh đang khép hờ mắt nghỉ ngơi, bị ánh đèn chiếu vào liền mở mắt nhìn cô.

So với lúc ở nhà hàng, trạng thái hiện giờ của anh ta đã bình tĩnh hơn nhiều, chỉ có giọng nói là hơi khàn đặc: “Rốt cuộc em đã đi đâu suốt 5 năm qua?”

Lúc này, việc giả bộ không còn cần thiết nữa, “Sở Điềm” nhìn Quý Diên Tranh đứng dậy tiến về phía mình: “Nếu như tổng giám đốc Quý đã quên thì tôi cũng không ngại nhắc lại cho anh nhớ. Chỉ dựa vào những gì anh đã làm với tôi 5 năm trước, anh thấy mình có tư cách chất vấn tôi sao?”

Ánh nhìn đầy mỉa mai của cô găm c.h.ặ.t anh ta đứng sững ở khoảng cách một cánh tay.

5 năm trước, khi Quý Diên Tranh phát hiện cô uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i trong thời gian dài, hai người đã cãi nhau rất to và anh ta đã cưỡng bức cô. Cô mang theo thân thể rã rời và nhếch nhác bỏ chạy, chuyển vào sống trong một phòng trọ rẻ tiền. Mãi cho đến khi tưởng mình bị dạ dày và đi khám, cô mới bị nữ phụ Cao Lâm Tuyết phát hiện ra điều bất thường.

Trong phòng livestream, có những khán giả nhiệt tình đang phát lại hồi ức ngay trên bình luận.

[Toàn thân Quý Diên Tranh như đông cứng lại, anh ta không thể tin nổi quát Sở Điềm: “Sao em dám làm như thế với tôi?”]

[Tay chân Sở Điềm lạnh toát, cô thì thào: “Tôi cũng chỉ là một món đồ chơi của anh mà thôi, sớm muộn gì cũng bị vứt bỏ, tôi không muốn con của mình cũng phải chịu chung số phận đó…”]

[Ánh mắt Quý Diên Tranh hằn lên tia m.á.u, anh ta gằn giọng: "Chuyện đó cũng phải để tôi nói mới tính."]

Nhớ lại chuyện 5 năm trước, trong đôi mắt anh ta dâng lên những luồng sóng ngầm cuộn trào: “Em thực sự kết hôn rồi sao?”

“Chưa.” Cô ngoảnh mặt đi chỗ khác, vì cô biết rõ với bản lĩnh của anh thì việc xác minh cũng không khó nên dứt khoát nói thật.

Chưa kết hôn?

Như vậy đứa trẻ kia…

“Thằng bé là con của ai?”

Vẻ mặt vốn điềm tĩnh của Sở Điềm lập tức thay đổi, cô trở nên cảnh giác và nhấn mạnh nhiều lần: “Dean? Nó là con của tôi và chỉ là của một mình tôi thôi.”

“Vậy sao?” Quý Diên Tranh không cho là đúng: “Nhưng sao tôi lại thấy đôi mắt của thằng bé khá giống tôi nhỉ.”

Cô đột nhiên ngẩng phắt đầu lên: “Anh bảo tôi tới đây chỉ để nói chuyện này thôi sao? Xin lỗi nhé tổng giám đốc Quý, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, tôi tin là anh cũng đã kết hôn sinh con nên hà tất phải bám lấy quá khứ nhơ nhuốc đó làm gì nữa.”

Anh ta khẽ nhíu mày: “Kết hôn? Tôi không hề…”

“Thế thì đã sao? Tổng giám đốc Quý mắt cao hơn người, nếu đã chẳng coi những người đó ra gì thì tôi tin là anh cũng sẽ chẳng để mắt tới một bà mẹ đơn thân đâu nhỉ.”

Dáng vẻ kháng cự của cô đã chạm vào dây thần kinh của Quý Diên Tranh, vẻ mặt anh ta lạnh hẳn đi: “Sao, em tưởng tôi muốn làm gì em chắc? Tôi chỉ lo có người muốn mượn đứa trẻ để bước chân vào nhà họ Quý mà thôi.”

“Vậy sao? Tôi nghĩ tổng giám đốc Quý không cần phải lo lắng đâu, Dean chắc chắn không phải là m.á.u mủ của nhà họ Quý.”

Quý Diên Tranh không ngờ thái độ của cô lại kiên quyết đến thế. Tuy nhiên vừa rồi anh ta thấy rõ sự thất vọng thoáng qua trong mắt cô. Trái tim anh ta như thể bị ai đó bóp nghẹt.

“Nếu đã nói rõ ràng mọi chuyện rồi thì tôi xin phép về trước, tôi không yên tâm để Dean ở phòng một mình.” Cô dứt khoát quay lưng đi.

Phía sau lưng cô là tiếng quát lạnh lùng: “Đứng lại.”

Cô vẫn quay lưng đi.

Ngải Bối mới ra cửa chưa được bao lâu đã gặp ngay Tống Thừa ở góc rẽ hành lang. Trước khi bước vào phòng, cô đã biết anh ta ở đó rồi. Tuy Tống Thừa không nghe thấy những gì Quý Diên Tranh nói với cô nhưng có lẽ anh ta cũng hiểu rõ rằng chắc chắc Quý Diên Tranh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô nên mới chọn cách “ôm cây đợi thỏ”, đứng chờ sẵn bên ngoài phòng Quý Diên Tranh.

Tống Thừa tựa lưng vào tường, anh ta khẽ cúi đầu như thể đang suy ngẫm vấn đề gì đó rất quan trọng.

Khi cô đi ngang qua, một ống chân dài mặc quần tây đã vươn ra chặn lối. Cô nhìn anh ta, trên mặt hiện rõ vẻ “Có việc gì sao?”

Tống Thừa cũng chẳng bận tâm đến thái độ của cô, bàn tay đang buông xuôi bên sườn bỗng nắm c.h.ặ.t lại thành quyền như thể khó khăn lắm mới hạ được quyết tâm, anh ta hỏi: “Đứa trẻ đó, có phải là con của tôi không?”

“Không phải.” Cô trả lời thẳng thắn.

“Tôi không tin.” Anh ta nói: “Nhìn qua thằng bé trông vừa tròn 5 tuổi…”

“Thật không khéo, thằng bé mới 4 tuổi.”

Cô phản bác lại vừa nhanh vừa dứt khoát, y hệt cái cách cô từng tuôn hàng loạt lời nói dối trước đây. Tống Thừa không kìm được sự căm phẫn: “Cái loại đàn như cô, nếu có một câu nào đáng tin thì tôi thề sẽ tự c.h.ặ.t đ.ầ.u xuống làm ghế cho cô ngồi.”

Cuối cùng cô cũng nhìn thẳng vào Tống Thừa. Sau vài giây đối mắt, ngay khi Tống Thừa sắp đầu hàng, cô mới lên tiếng: “Cứ cho là vậy thì đã sao? Anh có dám công khai trước bàn dân thiên hạ không? Có dám tuyên bố trước mặt Quý Diên Tranh rằng đây là con anh không?”

“...”

“Anh đã sẵn sàng để trở mặt với nhà họ Quý chưa?”

Người đàn ông bị hỏi.

Anh ta nhất thời bốc đồng chạy đến chất vấn cô, đến tận lúc này mới sực nhớ ra, năm xưa chính mình đã lén lút nảy sinh quan hệ bất chính với cô sau lưng bạn thân.

Sở Điềm cười giễu: “Nếu đã không dám thì đứa trẻ này không phải là con anh.”

Ngải Bối bỏ lại người đàn ông đang đứng c.h.ế.t trân phía sau. Thế nhưng cô đi chưa được bao xa thì đã bị một sức mạnh thô bạo tóm lại rồi kéo tuột vào trong cầu thang thoát hiểm.

Phàn tổng Phàn Thiếu Dương vừa mở miệng đã nói: “Chẳng lẽ đứa con là của tôi?”

Đột nhiên đầu não của Ngải Bối như bị ai đó b.úng mạnh một cái. Cô nhìn lại thì thấy trên màn hình ngập tràn những tiếng cười điên cuồng.

[Tôi là người mới nên chưa hiểu quy luật lắm, cho hỏi là bây giờ mình nên cười không?]

[Ha ha ha ha ha ha ha ha! Rốt cuộc thì đứa bé là con của ai? Là của ai???]

[Đặt cửa thôi anh em ơi! Tôi đặt cửa tổng giám đốc Quý! Gen của tổng giám đốc bá đạo không thể nhận thua được!]

[Tôi đặt cửa Phàn Thiếu Dương, cược 1 tinh tệ! Anh ta là người đàn ông xuất hiện cuối cùng mà. Ai cười sau cùng mới là người cười tươi nhất.]

[Không ai đặt cửa Tống Thừa à? Thế để tôi thương hại anh ta vậy.]

[Ha ha ha ha ha ha ha! Cái này có phát lại không vậy? Cảm giác như tôi vừa bỏ lỡ một livestream cực kỳ đặc sắc ấy.]

[Tôi đi ngang phòng livestream này mấy lần rồi nhưng cái tiêu đề chán quá nên tôi không bấm vào. Cầu xin chủ phòng đổi cái tiêu đề nào gắt vào, tôi trả tiền cho.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dưới loạt tình tiết “tranh quyền làm cha” đầy kịch tính, phòng livestream đã thu hút một lượng khán giả mới. Không còn sự ảm đạm như lúc đầu, giờ đây ai nấy đều hăng hái đặt cược, không khí sôi nổi bất ngờ.

Trong thế giới ảo, câu trả lời của Ngải Bối vẫn kiên định như một: “Không phải.”

Cô nhận được phản hồi y hệt những lần trước: “Tôi không tin.”

“Tùy anh nghĩ thế nào cũng được.” Cô nói với vẻ phiền chán.

Phàn Thiếu Dương đã chuẩn bị sẵn lời lẽ để phản bác, ép cô nói ra sự thật nhưng lúc này, anh ta lại không dám chắc điều gì nữa.

Thực ra không phải Phàn Thiếu Dương chưa từng nghĩ đến việc cô dùng con của người khác để ép mình. Thế nhưng thái độ thờ ơ và chán ghét này của cô lại khiên sự hoài nghi đó trở nên lung lay như thể mọi thứ cô nói đều là thật vậy.

Cô là vị hôn thê của Tống Thừa nhưng lại có con với kẻ thù, hiển nhiên chuyện này cũng chẳng hay ho gì nên cô cảm thấy không vui và chán ghét sự chất vấn của anh ta là bình thường. Suy cho cùng, một mình cô đã vất vả nuôi lớn đứa bé khôn lớn đến nhường này.

Nghĩ đến dáng vẻ của Dean, càng nghĩ lại càng cảm thấy đứa bé giống mình. Phàn Thiếu Dương lầm bầm: “Nói cách khác, đứa trẻ đó thực sự là con của mình sao?”

Dean chính là tâm điểm của toàn bộ vở kịch, hiển nhiên Ngải Bối sẽ không đời nào lật mở thân thế của đứa trẻ nhanh đến thế. Cô đang nắm chắc lá bài tẩy trong tay nên bình tĩnh bắt đầu bằng việc tung ra những con bài phụ để từ từ dẫn đối thủ vào tròng.

Tính cách của mỗi người khác nhau nên cách cô đối phó với họ cũng khác nhau.

Đối với Phàn Thiếu Dương…

Ngải Bối liếc nhìn Phàn Thiếu Dương, ánh mắt sắc lẹm khiến anh ta đứng ngồi không yên. Cô đột nhiên nở nụ cười: “Tổng giám đốc Phàn không tự tin vào bản thân mình sao? Hay là anh tự cảm thấy…mình không có năng lực đó?”

Phàn Thiếu Dương tức đến bật cười, anh ta vươn tay ôm lấy vòng eo thon gọn của cô. Sự mạnh mẽ cuồng bạo của người đàn ông tương phản rõ rệt với sự mềm yếu của cô. Anh ta cúi đầu ghé sát vào tai cô rồi cười đầy vẻ nguy hiểm: “Chẳng lẽ cô còn không biết tôi có năng lực đó không hay sao?”

Trong cầu thang hẹp, bầu không khí ám muội đột ngột nóng lên.

Cô hít hà mùi t.h.u.ố.c lá quen thuộc tỏa ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta rồi lười biếng đáp: “Tôi không cần biết.”

Người phụ nữ này thể hiện hành vi dùng xong rồi vứt rất thành thạo, Phàn Thiếu Dương không biết nên tức hay nên cười: “Tôi sẽ tự điều tra chuyện đứa trẻ, cô đừng hòng chạy thoát. Còn về phần cô…chẳng lẽ cô vẫn muốn gả cho Tống Thừa sao?”

Cô nhún vai đáp: “Có gì không tốt chứ? Dù sao tổng giám đốc Phàn cũng đâu có ý định nuôi hai mẹ con tôi.”

“Ai bảo.”

Không phải anh ta không nuôi nổi.

“Vậy tổng giám đốc Phàn định cưới tôi thật sao?” Ngải Bối bật cười: “Tuy đời tư Tống Thừa không sạch sẽ nhưng tổng giám đốc Phàn cũng chẳng khá hơn là bao đâu. Thế giới ngoài kia bao la thế, lẽ nào tổng giám đốc Phàn thực sự nỡ buông bỏ sao?”

Buông bỏ? Làm sao có thể bỏ được chứ. Nói thật, nếu như phải kết hôn với người phụ nữ trước mắt này thì anh ta không cam tâm. Anh ta vốn dĩ không phải kiểu người chịu để đứa trẻ trói buộc đời mình.

Tuy nhiên điều khiến Phàn Thiếu Dương phiền lòng là người phụ nữ này cũng không hề có ý định dùng đứa trẻ để trói buộc anh ta.

Quả thực điều này khiến anh ta cảm thấy không hề dễ chịu chút nào.

“Tổng giám đốc Phàn cứ cân nhắc kỹ đi, quyết định xong rồi hãy cho tôi biết. Đây là danh thiếp của tôi, rất mong chờ được nghe tin tốt từ anh.” Cô đưa cho anh ta một tấm danh thiếp với thái độ nửa đùa nửa thật khiến người ta không thể đoán được.

Phàn Thiếu Dương tựa lưng vào lan can, theo dõi người phụ nữ đang lướt đi tựa như đóa hoa rực rỡ kia đầy hứng thú, cuối cùng cũng chấp nhận phương án này.

Lúc này, lượng bình luận trong phòng livestream đã phá vỡ kỷ lục cao nhất của những ngày trước đó và vẫn còn dấu hiệu tiếp tục tưng vọt.

Sau khi Ngải Bối thiết lập điều kiện tặng quà, lượng bình luận vốn luôn trong tình trạng ảm đạm, không chỉ ít mà phần lớn lại là những lời thóa mạ khiến phòng livestream lại càng hỗn loạn và u ám hơn. Tuy nhiên ở thời điểm hiện tại, ngay cả những người chỉ im lặng quan sát cũng đồng loạt “ngoi lên”. Bầu không khí hân hoan, phấn khởi đã đ.á.n.h tan những đám mây đen mù mịt và đưa phòng livestream trở lại thời kỳ hưng thịnh.

Loại kịch bản vốn chỉ thấy trong phim hài này không nghi ngờ gì chính là mảnh ghép còn thiếu của mảng livestream “xuyên không”, Ngải Bối đã khỏa lấp hoàn hảo khoảng trống thị trường này.

Đương nhiên không phải chưa từng có người nghĩ tới làm việc này nhưng hiệu quả trong thực tế vốn rất khó dàn dựng. Biên kịch có thể điều khiển cốt truyện diễn ra theo ý mình nhưng một streamer xuyên không lại khó làm được điều đó.

Và Ngải Bối đã nắm bắt được một điểm cực kỳ then chốt đó chính là cốt truyện nguyên tác.

Đây là lần đầu tiên cô chơi kiểu này nên  cần phải làm sao để phá đảo chính là điểm mà cô cần quan tâm. Cô tin rằng trong mọi trò chơi đều ẩn giấu cách qua cửa ở một góc khuất nào đó và việc cô cần làm chỉ là nắm bắt được nó.

 Đối với cô, mở tính năng tặng quà không phải là sự mạo hiểm mà thuận theo cốt truyện mới là thử thách. Trong đoạn trailer, cô đã thực hiện những thay đổi táo bạo như thế nhưng cuối cùng vẫn nhận tiền từ nữ phụ và thuận lợi ra nước ngoài. Vào lúc đó, cô đã nhận ra khả năng bám rễ mạnh mẽ của cốt truyện. Nó cắm sâu vào tận cùng thế giới này, dù cô thay đổi một chút quá trình nhưng vẫn nhận lại kết quả như cũ.

Xuất hiện vào một thời điểm tương tự, tại một địa điểm tương tự thì chắc chắn sẽ gặp người đó, đây chính là uy lực của cốt truyện. Thế nhưng nếu hoàn toàn thuận theo cốt truyện thì chẳng còn gì thú vị nữa nên cô đã âm thầm chôn xuống “mồi nhử” cho tương lai.

Nhìn qua có vẻ tương đồng với cốt truyện nhưng chính vì chi tiết cài cắm kia lại khiến người ta nảy sinh biết bao liên tưởng.

Như vậy cô không cần thực hiện quá nhiều động tác mà vẫn có thể nắm giữ cục diện. Khả năng dự đoán tương lại giúp cô có lợi thế tuyệt đối trong việc “sáng tác kịch bản” cho riêng mình.

Sau khi hội nghị kết thúc, mọi người lần lượt rời khỏi khách sạn còn Ngải Bối cũng tìm được nơi tạm trú. Mọi chuyện tưởng chừng như đã tạm lắng xuống nhưng đến một ngày, cơn bão lại bùng phát với sự biến mất của Dean.

Cuối cùng cũng tới rồi.

Chẳng cần tự ra tay mà hệ thống vẫn có thể đứa cốt truyện đến đúng nơi mà cô muốn, quả thực khiến người ta thấy dễ chịu vô cùng.

Ngải Bối ngáp dài một tiếng, đôi chân xỏ dép lê lạch bạch đi xuống lầu để vứt túi rác.

“Lên xe.” Chiếc xe sang trọng chạy tới chỗ cô, cửa kính hạ xuống để lộ khuôn mặt lạnh lùng của Quý Diên Tranh: “Mẹ tôi đã đón thằng bé từ trường mầm non rồi.”

Khi Ngải Bối đến biệt thự nhà họ Quý, mẹ Quý và Dean đang dùng điểm tâm trong vườn. Mẹ Quý nhìn Dean với ánh mắt hiền hậu. Ngay khi Ngải Bối, Dean lập tức thả lỏng người, reo lên một tiếng “Abey” rồi nhào thẳng vào lòng cô. Mẹ Quý đứng bên cạnh cuống quýt dặn: “Chậm thôi, chậm thôi cháu.” Thấy con trai trở về, bà ấy liền trách khéo: “Sao con không nói sớm với mẹ về đứa trẻ lớn thế này ở bên ngoài?”

“Vẫn chưa biết đó có phải là con của con không mà.”

Tuy nói vậy nhưng khi Quý Diên Tranh nhìn Dean, trong ánh mắt vẫn thoáng lên tia dịu dàng.

Anh ta biết rõ tính cách của Sở Điềm vừa ngoan ngoãn lại vừa nhu nhược. Kể từ đêm đầu tiên cướp mất đời con gái của cô, cô đã có sự lệ thuộc vào anh ta. Cho dù 5 năm đã trôi qua, anh ta vẫn không tin rằng cô sẽ đi tìm một người đàn ông khác.

Ngải Bối xoa xoa đầu nhỏ của tiểu Dean rồi nói với mẹ Quý: “Chào dì ạ, đây không phải là con cháu nhà họ Quý đâu.”

Lời này nói ra nghe cực kỳ chướng tai, mẹ Quý cau mày, quay sang hỏi con trai: “A Tranh, ai đây?”

“Cô ấy là…”

“Cô ta từng là người tình của Quý Diên Tranh ạ.”

Quý Diên Tranh còn chưa kịp mở lời thì đã bị một giọng nữ cắt ngang. Sau khi nhận được thông báo từ người làm trong nhà họ Quý mà mình mua chuộc từ trước, Cao Lâm Tuyết vội vã chạy đến. Cô ta sửa sang lại lọn tóc hơi rối, đạp trên đôi giày cao gót bước tới rồi nở nụ cười với mẹ Quý: “Cháu chào bác gái ạ.”

“Lâm Tuyết, sao con lại tới đây?” Giọng điệu của mẹ Quý hơi mất tự nhiên. Dù sao hai nhà cũng đã đính hôn, lúc này bỗng nhiên Diên Tranh lại lòi ra một đứa con, đúng là phải giải thích thỏa đáng với nhà bên đó.

Ở bên kia, Dean bị Ngải Bối nhéo tai thì bất lực nhún vai rồi lập tức thay đổi sắc mặt. Thằng bé lộ vẻ mặt cẩn trọng, ôm lấy đùi Quý Diên Tranh rồi nói: “Dù con không biết mình có phải là con của bố không nhưng khi nhìn thấy bố, con lại có cảm giác rất quen thuộc.”

“Dì ơi, dì muốn chia rẽ cháu với bố ạ?”

Cái ngữ điệu gọi “dì” gợi đòn của thằng bé trông giống Ngải Bối như đúc.

Quý Diên Tranh hơi ngẩn người, anh ta không kịp trở tay trước tiếng gọi “bố” của thằng bé. Sau một thoáng đơ người ngắn ngủi, dòng m.á.u chảy trong người anh ta bỗng nóng rực một cách lạ kỳ, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ diệu không sao tả xiết.

Cao Lâm Tuyết đột ngột bẻ gãy móng tay: “Không thể nào!”

Cô ta còn nhớ rất rõ hồ sơ chẩn bệnh lúc đó, đáng lẽ đứa trẻ kia phải c.h.ế.t từ lâu rồi chứ, nếu không cô ta cũng chẳng bỏ rõ số tiền lớn đến thế, thậm chí là vẫn luôn chi trả chi phí sinh hoạt cho hai mẹ con họ bấy lâu nay.

Mẹ Quý vui mừng nói: “Sao lại không thể chứ? Con nhìn thằng bé trông y hệt A Tranh hồi còn nhỏ…”

“DNA.” Cao Lâm Tuyết c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói: “Xét nghiệm DNA là sẽ biết ngay thôi.”