“Tổng giám đốc Tống, liệu anh có biết vị hôn thê của mình đã lén lút làm gì sau lưng không?”
Vị hôn thê của anh ta đã lén lút làm gì sau lưng?
Tống Thừa tự chỉ tay vào mình, trên mặt lộ rõ một dấu chấm hỏi khổng lồ. Trong tình cảnh này, chẳng lẽ Phàn Thiếu Dương không nên chất vấn anh ta đã làm gì sau lưng vị hôn thê của mình sao?
Tống Thừa bất chợt nhớ đến vị hôn thê đang ở nước ngoài của mình. Trước khi cô ta ra nước ngoài, giữa hai người họ đã có một sự hiểu ngầm đó là “việc ai nấy làm, đời ai nấy sống”. Suy cho cùng, cuộc hôn nhân gia tộc này vốn chẳng có tình cảm…
Chỉ vì chút tình cảm ít ỏi ấy mà phải thủ thân như ngọc vì đối phương thì đúng là nực cười.
Vả lại cho dù cô ta làm gì đi nữa thì cũng chẳng quá quắt bằng việc anh ta có con riêng bên ngoài đâu nhỉ.
Thế nên Tống Thừa chẳng buồn nghe thêm mà gạt phắt đi: “Cô ta làm gì thì liên quan quái gì đến tôi?”
“Dù cô ta đi tìm người đàn ông khác, sinh con cho anh ta rồi lừa gạt đó là cốt nhục của anh…Chẳng lẽ anh thấy vậy cũng không sao ư?” Phàn Thiếu Dương nở nụ cười ẩn ý rồi dời tầm mắt sang phía Ngải Bối.
“Miễn cô ta vui là được.”
[Ha ha ha ha ha ha ha ha tổng giám đốc Tống ơi, anh bình tĩnh lại giùm đi!]
[Thừa Thừa à, con có biết mình đang luyên thuyên gì không đấy? Mẹ cho con một cơ hội nữa, con mau động não lần nữa đi!]
Tống Thừa hào phóng xua tay, hai người họ còn chưa từng chung chăn gối lần nào thì lấy đấu ra đứa con mà bắt anh ta chịu trách nhiệm?
Còn Ngải Bối thì…
Anh ta giành tay cô từ chỗ Phàn Thiếu Dương, xót xa thổi nhẹ lên những vết hằn đỏ trên tay cô với vẻ chiều chuộng: “Đau lắm phải không?”
Tống Thừa quay sang chất vấn Phàn Thiếu Dương: “Tổng giám đốc Phàn đối xử với phụ nữ thiếu ga-lăng như vậy sao? Nếu như cô ấy mạo phạm anh chỗ nào thì tôi thay mặt cô ấy xin lỗi anh một tiếng là được chứ gì.”
“Thế đã được chưa?”
Phàn Thiếu Dương: “…”
Ngay từ lúc Phàn Thiếu Dương và Tống Thừa bắt đầu đối chọi gay gắt, những người khác trong bữa tiệc đều nhìn về phía này.
Họ đều là những người thành đạt nên bên cạnh chẳng bao giờ thiếu những cô nàng xinh đẹp và thích hóng hớt. Thậm chí ngay cả chính họ cũng không giấu nổi sự tò mò, muốn tiến gần lại xem đang xảy ra chuyện gì.
Hai người này cơm chẳng lành canh chẳng ngọt là chuyện bình thường nhưng việc họ tranh chấp vì một người phụ nữ thì quả là hiếm thấy. Thiếu gia nhà họ Tống thì thôi đi chứ người nhà họ Phàn xưa nay luôn coi phụ nữ chỉ như món đồ trang sức trong cuộc sống, chẳng khác gì những chiếc đồng hồ hiệu trong ngăn kéo nhà anh ta, vậy mà giờ đây lại biết ghen tuông vì một người phụ nữ sao?
Biết đâu đằng sau chuyện này lại ẩn chứa thông tin nào đó đáng giá.
Đặc biệt là những người vừa trò chuyện với Phàn Thiếu Dương, khi nhận ra anh ta cố tình tiến về phía cô gái đó, họ không khỏi quay sang hỏi người bên cạnh: “Cô ta là ai vậy?”
Chẳng một ai biết cô là ai, họ chỉ biết đó là bạn gái của Tống Thừa.
Không khí bên kia dần trở nên căng thẳng như giương cung bạt kiếm, ai nấy đều ngỡ rằng chỉ giây sau thôi là hai người sẽ lao vào tẩn nhau một trận. Họ còn đang mong chờ xem cảnh mỹ nhân đứng bên cạnh sẽ sợ hãi tới mức nào.
Đám đông cứ ngỡ sẽ thấy được mỹ nhân mặt cắt không còn giọt m.á.u biến thành trò cười cho những buổi trà dư t.ửu hậu nhưng nào ngờ mỹ nhân lại cười nghiêng ngả, hoàn toàn quên mất mình đang ở chốn đông người.
Tại nơi đám đông chỉ dám đứng quan sát từ xa, Ngải Bối lại gục đầu vào vai Tống Thừa bật cười suýt nghẹt thở khiến anh ta đang ngơ ngác chưa hiểu gì chỉ biết thuận tay ôm eo cô.
“Tôi nói sai gì sao?” Tống thiếu gia hỏi người trong lòng.
“Không, anh nói đúng lắm.” Cô khen mộ cách chân thành.
Vậy là sao.
Đàn ông rộng lượng thì phải có phong thái như vậy chứ, chẳng lẽ anh ta ở đây chơi bời vui vẻ còn vị hôn thê của mình phải lẻ bóng, khổ sở giữ c.h.ặ.t hầm đá để chờ đợi hay sao?
Thế nhưng những lời đó khiến cô cười vui vậy sao?
Tống thiếu gia khẽ nhíu mày, anh ta bắt đầu cảm thấy tình hình có gì đó không ổn. Tống Thừa rời mắt, chuyển sự nghi ngờ sang Phàn Thiếu Dương.
Ngải Bối đã nhận ra, cô từ từ mở miệng.
“Tổng giám đốc Phàn nhàn rỗi quá hay sao lại đi lo chuyện bao đồng vậy?”
Những lời nửa giễu cợt nửa cười nhạo của cô khiến Phàn Thiếu Dương khó chịu. Ngay khi anh ta định lên tiếng đáp trả, đột nhiên bàn tay lành lạnh của người phụ nữ ấy nắm lấy tay anh ta.
Lòng bàn tay mịn màng ấy áp sát vào mu bàn tay thô ráp của Phàn Thiếu Dương, sau đó cô thản nhiên lấy đĩa bánh ngọt từ tay Tống Thừa đặt vào tay anh ta.
Cô nở nụ cười rạng rỡ: “Được rồi, tổng giám đốc Phàn đừng tức giận nữa.Uống rượu chỉ tổ hại thân, anh cứ lót dạ chút gì đó rồi chúng ta hãy nói chuyện tiếp.”
Đôi khi phụ nữ dịu dàng còn sắc bén hơn bất cứ loại v.ũ k.h.í nào.
Lúc Tống Thừa đưa cô rời đi, tâm trạng anh ta cũng chẳng vui vẻ gì: “Cô đưa đồ cho anh ta làm gì, chẳng lẽ nhìn trúng người rồi à?”
Cuộc đối thoại của hai người loáng thoáng lọt vào tai Phàn Thiếu Dương. Vẫn là thái độ y như lúc nãy nhưng dường như anh ta cảm thấy mình đã bỏ lỡ điều gì đó.
Cái đầu đang nóng vì bị kích động của Phàn Thiếu Dương dần bình tĩnh lại, đôi mày sắc sảo khẽ nhíu c.h.ặ.t.
*
Vào lúc hai người kia gây náo loạn, Quý Diên Tranh không có mặt.
Tuy cha Quý là nhân vật chính nhưng chỉ cần xuất hiện một chút ở bữa tiệc này là được. Vì đã bước sang tuổi trung niên nên trong người mang đủ thứ bệnh, sau khi uống vài ly liền chuyển sang phòng nghỉ để bác sĩ riêng kiểm tra sức khỏe. Còn Quý Diên Tranh thu xếp ổn thỏa cho cha mình xong, anh ta định quay lại hội trường nhưng giữa đường đột nhiên bị Cao Lâm Tuyết chặn lại.
“Anh…anh định hủy bỏ hôn ước công khai sao?”
Quý Diên Tranh lạnh lùng nhìn cô ta một cái rồi sải bước đi thẳng về phía trước.
Vốn dĩ cô ta là người yêu cầu việc thay đổi bạn cặp lần này còn Quý Diên Tranh đã có tính toán sẵn, làm sao người ngoài có thể thay đổi được? Đây coi như là sự nhượng bộ cuối cùng của anh ta dành cho cô ta. Chí ít khi hai người cùng xuất hiện để công bố tin tức, vẫn còn giữ lại chút thể diện cho nhà họ Cao.
Tuy nhiên anh ta không thích bất cứ ai can thiệp vào chuyện của mình.
Cao Lâm Tuyết đã hiểu rõ.
Trong mối quan hệ giữa hai nhà Quý - Cao, nhà họ Cao luôn ở thế yếu. Quý Diên Tranh vốn chẳng sợ nhà họ bởi lẽ các dự án của Cao thị không thể thiếu sự hỗ trợ từ Quý thị nên quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay anh ấy.
Cao Lâm Tuyết c.ắ.n răng: “Diên Tranh, anh đợi đã, anh đi theo em.” Có lẽ biết rằng anh ấy sẽ không nghe theo mình nên cô ta tung ra mồi nhử: “Chẳng lẽ anh không muốn biết tại sao em lại khẳng định Dean không phải con trai của anh ư? Và còn lý do thực sự năm đó cô ta rời bỏ anh.”
Lời này khiến anh ta d.a.o động.
Khi Dean xuất hiện, phản ứng của Cao Lâm Tuyết hơi kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ở đầu bên kia, trước khi hai người họ đối đầu với nhau, Ngải Bối đã chuyển ống kính livestream về phía họ rồi.
Cô có thể xem bất kỳ tình tiết nào trong kịch bản gốc nhưng những tình tiết phát sinh do “hiệu ứng cánh bướm” từ khi cô xuất hiện thì lại không thể nắm bắt hết được. Vì vậy, cô đã nghĩ ra một cách.
Cô cho hệ thống livestream chuyển ống kính đến những nơi mình không nhìn thấy được rồi thông qua các dòng bình luận của khán giả để tìm hiểu gián tiếp những chuyện mà mình muốn biết.
Đây là một hành vi rất nguy hiểm.
Việc này cũng đòi hỏi streamer phải có khả năng kiểm soát nhịp độ và thấu hiểu lòng người. Bởi vì khi hành vi của các nhân vật phụ vượt ngoài kiểm soát, nếu sau khi chuyển ống kính mà tình tiết bên đó quá tẻ nhạt và vô vị, khán giả sẽ bỏ đi hết.
Vì vậy những streamer nghiệp dư hiếm khi chuyển đổi ống kính để giảm thiểu rủi ro và họ chọn cách tự mình “nắm máy” để nắm quyền chủ động hơn.
Lúc này, thái độ kỳ lạ của Cao Lâm Tuyết chính là một cơ hội.
Trên màn hình bình luận nhanh ch.óng xuất hiện những thông tin hữu ích:
[...A a a! Streamer không tiêu hủy camera hành trình sao?]
[Cao Lâm Tuyết đúng kiểu im hơi lặng tiếng mà làm một vố ra trò. Thôi xong rồi, mới ngược nữ phụ sướng được một lúc, ai dè đối phương lại nắm con át chủ bài trong tay.]
[Tôi đã nói rồi mà, streamer đừng đối đầu trực diện với nữ phụ. Sướng thì sướng thật đấy nhưng hậu họa khôn lường, chẳng ai thèm nghe cả. Streamer chỉ giỏi nói lời đao to b.úa lớn chứ chẳng để ý hậu quả gì hết. Phiền c.h.ế.t đi được, không theo dõi nữa.]
[Vậy bây giờ phải làm sao đây?]
“Vậy thì sao?”
Quý Diên Tranh lạnh nhạt xem hết đoạn video. Hình ảnh dừng lại ở thước phim cuối cùng chính là bóng lưng của Ngải Bối rời đi sau khi đã phá hoại chiếc xe: “Cô ấy làm hỏng xe thì liên quan gì đến tôi, chẳng lẽ cô đến đòi tôi thanh toán chi phí sao?”
“Anh không thấy cô ta làm vậy là có vấn đề sao?” Cao Lâm Tuyết không cam tâm, cô ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới: “Lỡ như em gặp phải t.a.i n.ạ.n xe cộ, chẳng lẽ lại không liên quan đến cô ta sao?” Cô ta muốn chứng minh rằng người phụ nữ này không hề tốt đẹp như anh ấy tưởng.
“Chẳng phải hiện giờ cô vẫn đang đứng yên ổn ở đây sao?”
Anh ta nói chuyện vô cùng tuyệt tình. Tuy lòng trắc ẩn thấp đến mức khó tin những với những người chỉ nhìn vào kết quả như Quý Diên Tranh thì chính là như vậy: cô ta vẫn bình an vô sự, đó mới là kết quả cuối cùng.
Đương nhiên anh ta cũng không phải không d.a.o động chút nào trước hành động của Sở Điềm.
Cao Lâm Tuyết cũng đoán được chút suy nghĩ của Quý Diên Tranh nhưng khi đưa ra đoạn video này, cô ta chỉ không muốn thừa nhận rằng địa vị của mình trong lòng anh ấy chẳng bằng người phụ nữ đó.
“Còn một đoạn video nữa.” Cô ta nói: “Anh hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt đi.”
Cao Lâm Tuyết cứ ngỡ mình đã xử lý sạch sẽ ngay sau khi sự việc xảy ra, chẳng ngờ lại có ngày nhìn thấy nó một lần nữa, thậm chí còn rõ nét hơn hẳn những gì cô ta từng xem.
Đó chính là đoạn video mà lần trước Sở Điềm mở bằng máy tính của cô ta. Có lẽ Sở Điềm cũng không ngờ rằng cô ta lại dám chủ động đưa thứ đó cho Quý Diên Tranh xem.
Đoạn video t.a.i n.ạ.n rất ngắn, vừa vào cảnh đã nhìn thấy một người phụ nữ bị mất lái, tông bay một thiếu nữ.
Chuyện đã đến nước này, Cao Lâm Tuyết lại khôi phục vẻ điềm tĩnh và bình thản như thường lệ: “Chắc anh đã rõ rồi chứ? Thời gian hiển thị trên hai đoạn video này là cùng một ngày, khi kết hợp chúng lại với nhau, nó nói lên điều gì?”
“Cô ta phá xe xong lại còn cố tình đứng chờ ở đó rồi khi xe mất phanh lao tới, cô ta lại không hề né tránh.”
“Cô ta thiếu gì cách đổ tội cho em nhưng lại dùng cách này…” Cao Lâm Tuyết dùng những lời có sức đả kích mạnh mẽ nhất với Quý Diên Tranh: “Điều đó có nghĩa là cô ta không hề muốn sinh đứa bé đó.”
Sau một hồi yên lặng ngắn ngủi, Quý Diên Tranh đứng dạy khỏi chiếc ghế sofa trong phòng nghỉ.
“Tôi biết rồi.”
“Diên Tranh…” Cao Lâm Tuyết muốn chặn người đàn ông đang bước ra ngoài lại như thể muốn nói thêm gì đó. Cô ta biết Quý Diên Tranh là kẻ bá đạo cường thế, luôn làm theo ý mình. Một khi anh ấy đã tuyên án t.ử cho ai đó trong lòng thì sẽ không bao giờ hạ mình hỏi Sở Điềm một câu “Tại sao em lại không muốn sinh con cho tôi?”
Thế nhưng sau khi xem xong, anh ấy lại không bày tỏ thái độ cũng chẳng nói rõ rốt cuộc có hủy hôn hay không.
Tuy nhiên cô ta lại chẳng thốt nên lời. Vừa ngẩng đầu lên đã bị khiếp sợ bởi ánh mắt đen thẫm của anh ấy.
“Tôi nói tôi biết rồi.”
Quý Diên Tranh nhớ lại dáng vẻ lén lút uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i sau lưng mình của cô 5 năm trước rồi nói với vẻ bình tĩnh.
*
“Thấy chuyện gì thú vị à?”
Tống Thừa hỏi Ngải Bối. Cô láy cớ đi giày cao gót bị đau chân nên ngồi xuống băng ghế nghỉ ngơi, chăm chú lướt xem các dòng bình luận để chọn lọc thông tin.
Lúc này, tốc độ chạy của các dòng bình luận còn dữ dội hơn cả lúc trước. Có người c.h.ử.i bới, có người lo lắng và cũng có người lên tiếng bênh vực cô, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Có người cho rằng hành động tự dâng bằng chứng đến tận tay đối phương là quá ngu ngốc. Có lẽ những người lên tiếng bênh vực cô cũng cảm thấy hơi lấn cấn nên lời lẽ cũng có phần dè dặt và lảng tránh.
[Lúc đó mọi người đều tức thay Bối Bối vì ả nữ phụ kia vì hành động đó của cô ấy rất hả giận mà. Thế nhưng video của Bối Bối từ đâu ra vậy?]
Đoạn video đó là Ngải Bối sao chép từ hệ thống livestream, thậm chí cô còn đặc biệt xử lý làm cũ và làm mờ.
Ngải Bối cảm thấy dòng bình luận này rất thú vị, hiếm khi cô trả lời lại đối phương. Thế nhưng sau phản hồi đó, cô lại càng nhận lại làn sóng c.h.ử.i bới dữ dội hơn bởi những thứ cần xử lý thì lại chẳng làm.
Đã phá hỏng phanh xe lại còn không biết đến sự tồn tại của camera hành trình, giờ còn vì một phút sướng tay mà tự dâng đầu lên cho đối phương, đúng là ngu hết chỗ nói.
Cô bật cười chính đoạn bình luận này.
“Nghĩ tới một vài chuyện thú vị.”
Tống Thừa tò mò: “Chuyện gì vậy?”
[Nhiệm vụ chính tuyến c.h.ế.t ngắc rồi còn làm nhiệm vụ ngẫu hứng với thả thính đàn ông làm gì nữa, streamer tỉnh lại đi!]
[Không biết với tính cách của tổng giám đốc Quý, anh ta có chịu nghe giải thích không?]
[Nghe cái nỗi gì! Cứ nghĩ đến kịch bản gốc là đã thấy tuyệt vọng rồi. Lần nào xảy ra chuyện cũng phải ngược nữ chính một thời gian dài rồi mới giải quyết được hiểu lầm.]
[Streamer mới đúng là phiền phức, cứ tưởng đào được người có tiềm năng chứ. Trước tôi từng nạp 1000 tinh tệ để bình luận, không biết giờ có được hoàn tiền không?]
[Khám phá bí ẩn sao Thổ: Thôi bỏ đi, nếu streamer cảm thấy không làm được thì cứ bảo tôi một tiếng nhé, đừng vì nhiệm vụ của tôi mà lại làm hỏng hết kế hoạch ban đầu của bạn.]
[Cậy có tiền là tinh tướng à! Trước khi bạn giao nhiệm vụ phụ kia, Bối Bối đã vả mặt xong xuôi rồi nhé!]
[Khám phá bí ẩn sao Thổ: Mấy bạn fan đừng có sồn sồn thế chứ. Tôi đã nói gì quá đáng đâu, lẽ nào nghĩ cho streamer cũng là cái tội à?]
“Cược.”
Ngải Bối đặt một ngón tay lên môi làm động tác giữ im lặng: “Tôi sẽ khiến cô ta nuốt hết những lời đó vào bụng nhé, có được không?”