Trong thế giới ảo, chẳng mấy chốc đã đến ngày hội thể thao dành cho phụ huynh và học sinh tại trường mẫu giáo của Dean.
Trong suốt thời gian đó, Tống Thừa thể hiện rất tích cực. Anh ta mặc kệ khuôn mặt lạnh tanh của Dean, lôi kéo cậu bé đi tập thể d.ụ.c buổi sáng.
Sau khi tỉnh rượu ở khách sạn, Tống Thừa đã thấy ngay mảnh giấy Ngải Bối để lại. Tinh thần anh ta bỗng phấn chấn hẳn lên, lập tức rũ bỏ vẻ ủ rũ kìm nén trước kia và bắt đầu chủ động thể hiện bản thân. Bản chất anh ta vốn chẳng phải kẻ bi lụy nên cũng chẳng chìm đắm trong phiền muộn quá lâu.
Dean nói: “Theo như cháu biết, các hạng mục trong ngày hội thể thao gia đình cốt là để đảm bảo an toàn cho trẻ em nên thường chỉ cần người lớn vận động thể lực thôi, kiểu cõng cháu trên lưng rồi chạy ấy. Vai trò của bọn cháu thực chất chỉ là phối hợp với mọi người rồi làm màu chút tình cảm gia đình thắm thiết cho thiên hạ xem là xong việc.”
Tống Thừa xoa đầu cậu bé rồi đưa tay so thử chiều cao với chân mình.
Dean: “…”
Anh ta chỉ được cái to xác thôi chứ cũng chẳng thông minh lắm.
Có lẽ là do chịu ảnh hưởng từ cô nên cậu bé đối xử với đám đàn ông xung quanh Ngải Bối khá “tùy ý”. Cô xem người ta như món đồ giải trí, thế là cậu bé cũng nhìn nhận những người đó y như vậy. Hiện tại, thấy món đồ chơi chủ động đòi chơi cùng nên cậu bé cân nhắc một lúc rồi thấy cũng không sao cả.
Quả thực Dean nên rèn luyện thêm một chút vì dù sao chiều cao cũng quan trọng chẳng kém bộ não đối với một người đàn ông trưởng thành.
Đến ngày hội thể thao, ngôi trường mẫu giáo được trang trí lộng lẫy như tòa lâu đài trong truyện cổ tích với những quả bóng bay màu macaron ngọt ngào và dễ thương. Các giáo viên trong trường mặc những bộ đồ thú bông ngộ nghĩnh đi phát kẹo cho các bạn nhỏ đến tham dự.
Khi Dean dắt hai vị phụ huynh vào lớp là các bạn nhỏ đã nhao nhao chào đón.
“Cậu có thích thỏ không? Tớ cho cậu viên kẹo hình thỏ nè.”
“Cậu tránh ra chỗ khác đi, Dean không thích ăn kẹo đâu. Dean ơi, hôm trước tớ vừa mượn được vài cuốn sách tiếng nước ngoài của cậu tớ, chắc cậu thích lắm đúng không? Hay là cậu hôn tớ một cái đi rồi tớ tặng hết cho cậu nhé?”
Mấy bé gái khác đồng thanh la lớn: “Dean ơi, đừng đồng ý mà!”
“Đợi đã, bạn này học ở lớp Hoa Nhỏ bên cạnh mà, có phải học lớp Trăng Nhỏ của chúng ta đâu!”
Sắc mặt của Dean vẫn bình thản như thường: “Mọi người ồn ào quá.”
Tiếng cãi vã của mấy bé gái bỗng im bặt.
Thấy cảnh này, giáo viên đứng gần đó bật cười, tiện thể kể luôn cho Ngải Bối xem cậu nhóc Dean nhà mình được các bạn quý mến đến nhường nào.
Đúng lúc này, có một người đàn ông bước vào lớp học. Bé gái bạo dạn đòi Dean hôn ban nãy vẫy tay với anh ta: “Cậu út, sao cậu lại đến đây thế?”
“Mẹ cháu bảo cậu tới tìm cháu.”
“Cậu đợi cháu với Dean nói chuyện xong đã nhé.”
Người đàn ông nhướng mày, anh ta đang định mở lời thì chợt nhìn thấy hai người đang đứng cạnh giáo viên.
“Tổng giám đốc Tống, trùng hợp quá.”
Tống Thừa nở nụ cười gượng gạo: “Chào tổng giám đốc Phàn, trái đất này tròn thật đấy.”
Sau khi chào Tống Thừa xong, Phàn Thiếu Dương nhìn sang Ngải Bối. Cô đáp lại bằng cái gật đầu xã giao lịch sự. Phàn Thiếu Dương thấp giọng nói: “Tôi thật sự xin lỗi chuyện lần trước. Là do tôi hẹp hòi quá, cứ bám mãi không buông vì chút chuyện cỏn con.” Lời nói của anh ta rõ ràng mang ẩn ý sâu xa.
Nghe đối phương tự nhận mình hẹp hòi, một Tống Thừa vốn khá hào phóng không khỏi nhíu mày. Anh ta bỗng sực nhớ ra vẫn chưa kịp hỏi giữa cô và Phàn Thiếu Dương đã xảy ra chuyện gì vào buổi tiệc hôm đó.
Ngải Bối cười nói: “Nếu tổng giám đốc Phàn không xuất hiện thì tôi đã quên mất rồi.”
“Xem ra tôi xuất hiện không đúng lúc nhỉ?”
“Cậu út ơi, cậu với bố mẹ của Dean quen nhau ạ?” Cô bé khẽ kéo gấu quần tây của Phàn Thiếu Dương. Cô nhóc cắt tóc mái ngang kiểu Nhật, b.úi hai chỏm tóc nhỏ xíu, mỗi bên lại kẹp thêm một chiếc kẹp hồng phấn trông vừa ngọt ngào vừa đáng yêu.
“Ồ?” Phàn Thiếu Dương mỉm cười nói: “Tổng giám đốc Tống kết hôn từ bao giờ thế? Sao không thấy anh gửi thiệp mời cho tôi vậy?”
Đám nhóc tì đằng kia đã đứng xem màn đầu khẩu của người lớn được một lúc rồi. Mười mấy cặp mắt cứ nhìn hết bên nọ lại sang bên kia trông chẳng khác nào đang xem một trận bóng vậy. Các phụ huynh khác cũng bị khiếp sợ trước khí thế của hai người nên tạm thời không ai dám lên tiếng.
Chỉ có Dean nhìn lên đồng hồ trên tường: “Đến giờ rồi.”
Đến cả giáo viên cũng mải xem đến nỗi quên cả giờ giấc, cô vội vỗ tay ra hiệu cho các bạn nhỏ tập trung lại rồi dẫn các bậc phụ huynh ra sân vận động với bãi cỏ xanh mướt và đường chạy nhựa đỏ rực rỡ.
Giờ đây, khu vực cầu trượt và các món đồ chơi giữa sân cỏ đã được quy hoạch thành các điểm thi đấu riêng biệt. Giáo viên chủ nhiệm bắt đầu phân chia các bé lớp mình tham gia thi đấu ở các nội dung khác nhau với các bạn nhỏ ở lớp khác.
Dean được xếp vào nhóm giẫm nổ bóng bay.
Trong trò chơi này, các bé sẽ buộc bóng bay vào chân của bố mẹ mình. Nếu buộc không chắc mà để bóng tuột mất thì cũng coi như thất bại, thế nên bé nào cũng ra sức buộc thật c.h.ặ.t.
Cuối cùng, ai giữ lại được nhiều bóng bay trên chân nhất sẽ là người chiến thắng.
Đây là một màn hỗn chiến thật sự, bóng bay loạn xạ khắp sân. Có người cứ ngỡ chỉ cần đứng ngoài cuộc chiến là có thể trụ được đến cuối nhưng nào ngờ lại vô tình biến mình thành mục tiêu của mọi người. Cả đám đông lập tức ùa tới bao vây khiến họ bị loại t.h.ả.m hại ngay khi trò chơi vừa mới bắt đầu!
Chân của Ngải Bối và Tống Thừa bị buộc c.h.ặ.t vào nhau còn Tống Thừa bế Dean đúng nghĩa là một “trọng trách” trên vai. Vừa vào cuộc, Tống Thừa đã sải bước thật mạnh theo thói quen nhưng không ngờ lại kéo theo Ngải Bối suýt ngã. Lúc này, anh ta mới chợt nhận ra cả tay lẫn chân mình bị “trói buộc” mất rồi.
Ngải Bối cũng chẳng khá hơn anh ta là bao. Một mình cô có thể cân cả sân đấu nhưng cứ thêm một người là y như rằng phép toán 1 + 1 chỉ còn bằng 0.02.
Cả hai người không biết hợp tác với nhau như thế nào. Ngay lúc Ngải Bối cảm thấy hơi khó chịu, đột nhiên có một quả bóng màu hồng bỗng lướt qua trước mặt cô.
Cô định giẫm quả bóng một phát, nào ngờ Tống Thừa cũng mải đi giẫm bóng của người khác khiến chân cô bị lệch đi. Thế nhưng lạ lùng thay, quả bóng màu hồng kia vẫn nằm chình ình ở đó!
Phải giẫm 3 phát liên tiếp quả bóng mới nổ.
Khóe môi cô khẽ cong lên, Ngải Bối thừa thắng xông lên giẫm nổ cả quả bóng màu vàng ngay cạnh quả vừa nổ, động tác cực kỳ mượt mà. Cô đang tự hỏi sao cái chân này lại đứng yên cho mình giẫm thì cảm nhận được một cái gãi nhẹ vào lòng bàn tay. Tiếng cười trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai: “Vui không?”
Lúc này, tiếng la hét như sắp khóc đến nơi của một cô bé vang lên.
“Cậu út! Cậu cố ý đúng không? Mẹ nhìn cậu kìa, bóng bay của con!”
“Chẳng phải vẫn còn đây sao?”
Phàn Thiếu Dương dỗ dành cháu gái qua loa cho xong. Ngay khi anh ta định đổi chân khác cho con bé, đột nhiên Tống Thừa nghe thấy tiếng la hét của con bé, nhân lúc anh ta không để ý liền dẫm liên tiếp nổ ba quả bóng trên chân còn lại.
“Tổng giám đốc Phàn tốt thật đấy.”
Cô bé òa khóc.
Tống Thừa mới đầu còn chưa quen nhưng sau khi điều chỉnh dần nhịp độ, anh ta bắt đầu có thể đi theo bước đi của Ngải Bối. Sự chênh lệch thân hình giữa nam và nữ khá lớn nên anh ta dứt khoát nắm tay cô.
Dean liên tục phát tín hiệu cảnh báo cho họ, chỉ rõ nơi nào có người tới gần, chỗ nào nguy hiểm.
Cuối cùng, ba người đã giành chiến thắng trong cuộc thi này và đạt hạng nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Thừa vừa bế Dean đứng trên bục nhận thưởng vừa nhìn đám trẻ nô đùa náo nhiệt như những nắm cơm xung quanh rồi lại nắm tay người bên cạnh, bỗng nhiên anh ta cảm thấy một loại cảm giác viên mãn và thỏa mãn cực kỳ.
Trên đời này chẳng có ai muốn rong ruổi phiêu bạt cả đời, khác biệt chỉ nằm ở việc khi nào họ cảm thấy mệt mỏi, mới thực sự muốn dừng chân.
Tống Thừa không hề cảm thấy cuộc sống trước kia mệt mỏi nhưng hình như ở hiện tại như thế này cũng không tệ. Anh ta lặng lẽ ngắm nhìn Ngải Bối và Dean đang uống sữa giải khát.
Tống Thừa bỗng nảy ra ý định ngả bài toàn bộ sự việc với Quý Diên Tranh.
Sau những hoạt động thể chất kịch tính và vui vẻ, giờ là đến phần thư giãn. Đây là lúc các bậc phụ huynh và các bạn nhỏ cùng nhau học những kiến thức về sơ cứu y tế.
Các bậc phụ huynh sẽ quan sát chuyện gia làm mẫu một lượt rồi mới hoàn thành tương tác với các con. Trong mỗi gia đình sẽ có một người đóng vai bệnh nhân, người còn lại sẽ thực hiện các thao tác sơ cứu cơ bản như băng bó hay hồi sức tim phổi.
Các bạn nhỏ đứng bên cạnh làm trợ thủ nhỏ đưa băng gạc cho người lớn. Có bạn ngước nhìn cha mẹ với vẻ ngưỡng mộ nhưng cũng có những bạn nhỏ tinh nghịch, cứ chốc chốc lại lên tiếng “chỉnh” từng lỗi sai nhỏ của phụ huynh.
Chính quá trình này đã giúp tình cảnh gia đình thêm gắn kết, đồng thời các bạn nhỏ cũng được tiếp thu thêm những kiến thức y tế cơ bản. Việc thực hành sơ cứu trên chính những người thân yêu sẽ tỉ mỉ và chăm chút hơn so với việc chỉ xem video minh họa hay phối hợp với người lạ.
Khi bác sĩ Ngải Bối thực hiện ép tim cho bệnh nhân Tống Thừa, cứ mỗi lần cô nhấn xuống một cái là bệnh nhân kia lại nhịn cười run cả người.
Tống Thừa: “Bác sĩ, tôi không bị ngứa chỗ này, em gãi xuống dưới chút đi.”
Dean tống thẳng một cuộn băng gạc vào miệng anh ta. Ngải Bối cũng nhìn người một lúc rồi lấy đà dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên hai tay, nhấn mạnh một phát!
Tống Thừa đau rống lên một tiếng, nằm nghiêng lại như con tôm luộc. Anh ta phun luôn cuộn băng gạc trong miệng ra trông như phun m.á.u.
“Tôi, tôi sắp không ổn rồi…”
Dean lạnh lùng nói: “Tiếp tục.”
Màn tương tác của gia đình này quá đáng yêu khiến những người xung quanh phải bật cười. Phàn Thiếu Dương còn nghe thấy có người cảm thán tình cảm của bọn họ tốt thật. Khi anh ta nghiêng đầu nhìn sang, đúng lúc bắt gặp cảnh Tống Thừa nhân lúc Ngải Bối cúi đầu hôn trộm cô một cái, thậm chí còn nghe thấy anh ta nói gì mà “hô hấp nhân tạo”.
Hô hấp của Phàn Thiếu Dương bỗng trở nên nặng nề, anh ta vứt cuộn băng gạc trong tay vào hộp sơ cứu, chẳng buồn quan tâm đến hoạt động gia đình gì nữa, chỉ bỏ lại một câu lạnh lùng: “Cậu đi hút điếu t.h.u.ố.c.”
“Ơ? Cậu út, mẹ cháu là chị của cậu sắp c.h.ế.t tới nơi rồi mà cậu còn bỏ đi hút t.h.u.ố.c à? Cậu có còn là con người không…Á!” Cô bé tinh ranh bị mẹ gõ mạnh vào trán một cái.
Khi hội thao bước vào những giây phút cuối cùng, các bạn nhỏ trở về lớp học, chờ đợi sự biểu dương và khen thưởng của giáo viên.
Ngải Bối tranh thủ đi vệ sinh một lát, lúc trở về, cô đi ngang qua chỗ Phàn Thiếu Dương đang đứng tựa vào rặng cây xanh hút t.h.u.ố.c, trên mặt đất là một đống tàn t.h.u.ố.c.
Ở hành tinh Rác vốn chẳng hề có cây xanh, nếu có cũng chỉ là những loài thực vật biến dị do nhiệm phóng xạ. Cho nên ngoại trừ đồ ăn, Ngải Bối luôn dành tình cảm đặc biệt với những mầm xanh tươi tốt.
Ánh mắt cô lướt qua những tấm biển cắm giữa t.h.ả.m cỏ xanh rồi quanh sang nhắc nhở Phàn Thiếu Dương: “Bảo vệ môi trường là trách nhiệm của mỗi người đấy.”
“Ồ, vậy sao?” Tổng giám đốc Phàn rũ mắt, nhả ra làn khói rồi thản nhiên đáp: “Tôi lại nghĩ chúng nó đang cần hít thêm chút CO2 để tươi mới hơn đấy chứ.”
Thấy khuyên không nổi, Ngải Bối nhấc chân bỏ đi.
Anh ta đột nhiên lên tiếng: “Tôi đã suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không hiểu nổi những lời cô nói ngày hôm đó.” Giọng điệu của anh ta pha lẫn chút nóng nảy: “Loại giả thuyết đó chẳng có ý nghĩa gì cả, rốt cuộc cô đang lo lắng điều gì chứ?”
“Nghĩ không thông thì thôi vậy.” Cô thản nhiên đáp: “Dù sao thì bây giờ…chuyện đó cũng chẳng cần thiết nữa.”
Nghe vậy, người đàn ông nheo mắt: “Chẳng cần thiết nữa? Ý cô là sao?” Phàn Thiếu Dương sấn tới, tận dụng lợi thế hình thể để ép cô vào gốc cây. Anh ta cúi người, gằn giọng nói: “Cô quyết định gả cho anh ta để làm vợ hiền dâu thảo rồi à?”
Cô suy nghĩ một chút rồi đáp: “Cũng gần như vậy đấy.”
Phàn Thiếu Dương bật cười,, trong nụ cười ẩn chứa cơn thịnh nổ đến chính anh ta cũng không nhận ra: “Biết làm sao đây nhỉ…” Anh ta áp sát vào người cô, gần đến mức có thể nghe rõ nhịp tim của đối phương: “Bác sĩ, tôi cũng cảm thấy mình sắp c.h.ế.t đến nơi rồi…”
Anh ta nắm lấy tay cô đặt trên l.ồ.ng n.g.ự.c của mình rồi tỳ trán vào vầng trán mịn màng và mềm mại của người thiếu nữ.
“Sao cô không cứu tôi…”
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông mang theo sự quyến rũ c.h.ế.t người khiến Ngải Bối không thể kiểm soát nổi nhịp tim của cơ thể này. Cô khẽ thở dốc một hơi, bị ép phải ngửa đầu lên nhìn anh ta.
“Mau cứu tôi đi…”
Môi anh ta áp sát môi cô ở một khoảng cách cực gần nhưng anh ta lại nhất quyết không hôn mà giống như đang chờ đợi cô chủ động, dụ dỗ cô lần nữa tự nguyện bước qua ranh giới ấy.
Thế nhưng Ngải Bối đang tựa lưng vào gốc cây đột nhiên nhìn vượt qua bờ vai của người đàn ông trước mặt. Cô nhìn thấy Tống Thừa đang đứng đó với vẻ giận dữ.
Ngải Bối khẽ đẩy người đàn ông trước mắt ra. Phàn Thiếu Dương lập tức cảm nhận được bầu không khí có gì đó không ổn liền chủ động lùi lại.
Tống Thừa nhìn chằm chằm vào mắt cô, từng chữ rít qua kẽ răng: “Là anh ta ép em hay em tự nguyện?”
Ngải Bối nghe hiểu. Tống Thừa đang hỏi xem là cô chủ động hay Phàn Thiếu Dương tới quấy rầy.
Phàn Thiếu Dương cứ ngỡ cô sẽ đẩy hết trách nhiệm sang người mình vì chuyện đó với anh ta cũng chẳng tổn thất gì. Tuy nhiên anh ta không ngờ cô lại thừa nhận: “Là tôi.” Anh ta lập tức quay sang nhìn cô với vẻ kinh ngạc.
Đến việc nói dối cô cũng chẳng buồn làm, Tống Thừa tức đỏ cả mắt. Nghĩ đến việc chính mình còn định vì cô ngửa bài với Quý Diên Tranh, anh ta cảm thấy vô cùng nhục nhã và tức giận: “Sở Điềm, mẹ kiếp cô…”
Bàn tay anh ta siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, lời c.h.ử.i thề đến tận miệng nhưng cuối cùng lại chẳng biết mắng cô như thế nào.
“Sở Điềm?” Phàn Thiếu Dương đứng bên cạnh chợt nhận ra điều gì đó không ổn: “Anh nói cô ấy tên gì?”
Anh ta không nhớ vị hôn thê của Tống Thừa tên gì nhưng anh ta chắc chắn người đó không tên là “Sở Điềm”.
Chính Phàn Thiếu Dương cũng chưa từng nghĩ đến có một ngày anh ta muốn cưới một người đến ngay cả tên cũng không biết. Anh ta vốn không biết tên tiếng Trung của cô là gì còn Dean chỉ gọi cô là Abey…
“Cô ấy tên là Sở Điềm.” Nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của Phan Thiếu Dương, Tống Thừa bỗng cảm thấy một tia khoái lạc len lỏi giữa cơn thịnh nộ, anh ta mỉa mai: “Sao thế? Tổng giám đốc Phàn không biết tên mà đã vội c.ắ.n câu rồi à?”
“Cô ấy không phải là vị hôn thê của anh à?”
“Vị hôn thê?” Tống Thừa cảm thấy vô cùng khó hiểu: “Cô ấy là vị hôn thê của tôi? Anh đang nói cái quái gì vậy?”
Chỉ trong chớp mắt, Phàn Thiếu Dương dường như đã nhận ra điều gì đó, anh ta quay phắt sang nhìn Ngải Bối.
Nãy giờ Ngải Bối vẫn đứng trên bậc thềm nghe hai người cãi nhau. Đến lúc này, cô mới rời lưng khỏi thân cây, đứng thẳng dậy. Cô dường như đã đoán được anh ta đang nghĩ gì.
Cô cười với anh ta: “Thật ra tôi là người tình của Quý Diên Tranh. Xin lỗi vì đã lừa gạt tổng giám đốc Phàn bấy lâu nay.”
Con ngươi của Phàn Thiếu Dương co rụt lại, anh ta nhìn cô với vẻ không thể tin nổi: “Cô vừa nói ai cơ?”
“Tổng giám đốc Phàn không nghe nhầm đâu, người tôi nhắc đến chính là đối thủ truyền kiếp của anh, tổng giám đốc Quý Diên Tranh của tập đoàn Quý thị.”
Nói xong, cô hất nhẹ mấy lá cây dính trên người mình.
“À đúng rồi, tôi có một tin tức chưa kịp báo cho hai người biết đó là tôi sắp kết hôn với Quý Diên Tranh rồi.”