Dựa theo địa chỉ hiển thị trên màn hình quảng cáo, Ngải Bối tìm đến nơi và nhận lấy thiết bị kết nối miễn phí. Cô phớt lờ những ánh mắt dò xét của đám đông và lẳng lặng tìm một góc trong khu vực nghỉ ngơi miễn phí rồi ngồi xuống. Cô đội mũ lên đầu, chính thức bước chân vào thế giới ảo.
Đúng như cô dự đoán, vì đấu trường hướng đến quy mô toàn thiên hà nên khâu xác thực danh tính không hề khắt khe, chỉ cần một mã định danh là có thể đăng nhập thành công.
Sau khi đăng nhập xong, trước mắt cô là một không gian trải dài vô tận, tiếng nói của hệ thống vang lên bên tai hướng dẫn cô thực hiện từng bước một.
“Chào mừng bạn đăng nhập vào Mạng liên hành tinh (Khu vực: Thiên hà Xoắn Ốc - hành tinh Trường Trú)”
“Quý khách có thể lựa chọn:
1.Tham quan tự do thế giới ảo.
2.Chọn địa điểm muốn đến.”
Phía dưới còn có các danh mục dịch vụ khác như chỉnh sửa hình đại diện.
Thế giới ảo trong mạng liên hành tinh được xây dựng giống hệt với thế giới thực. Các cơ sở kinh doanh ở thế giới thực có thể đăng ký địa chỉ ảo trên mạng liên hành tinh, sau khi được phê duyệt thì họ sẽ nhận được một mã định danh riêng. Điều này đã hiện thực hóa khao khát của các cư dân liên hành tinh đó là chẳng cần rời khỏi nhà mà vẫn có thể đi dạo khắp nơi.
Ngải Bối yêu cầu hệ thống dịch chuyển thẳng đến hiện trường cuộc thi.
“Chào mừng bạn đến với điểm cầu hành tinh Trường Trú của Đấu trường Livestream xuyên không.”
“Đấu trường livestream xuyên không được tổ chức bởi công ty TITR - Time Travel với sự phê duyệt chính thức từ Chính phủ. Do việc kết nối trực tiếp não bộ với thế giới tinh thần tiềm ẩn những rủi ro nhất định nên khi đã ký kết hợp đồng, nếu xảy ra bất kỳ sự cố bất thường nào thì người chơi phải tự chịu hoàn toàn trách nhiệm.
“Trong quá trình thi đấu, người chơi sẽ tiến vào các thế giới ảo được xây dựng từ tiểu thuyết, phim ảnh hoặc trò chơi để cải biên cốt truyện thông qua vai diễn của chính mình. Trong quá trình thi đấu chính thức, hệ thống sẽ căn cứ vào lượng người xem, dữ liệu bình luận và số tiền donate thu được trong buổi livestream để làm tiêu chí đ.á.n.h giá. Ba người chơi đạt được thứ hạng cao nhất sẽ giành quyền đi tiếp.”
Trên quảng trường rộng lớn đủ sức chứa hàng vạn người, thanh âm máy móc của hệ thống vang lên đều đặn và trầm thấp nhưng lại vang vọng sát bên tai từng người lặp đi lặp lại những quy tắc của vòng sơ tuyển.
Một luồng sáng lóe lên, Ngải Bối cùng với hàng chục bóng người khác đồng loạt xuất hiện ở những góc khác nhau trên quảng trường.
Mái tóc cùng với đôi mắt xám như một lớp ngụy trang tự nhiên khiến cô chìm nghỉm giữa đám đông tựa như hạt bụi nhỏ nhoi hòa vào biển người chẳng để lại dấu vết.
Tuổi thọ trung bình của cư dân liên hành tinh lên tới 200 tuổi nên cô thấy các người chơi ở đây có vẻ ngoài rất trẻ trung nhưng tố chất của mỗi người lại khác nhau.
“Vòng đấu chính thức? Bây giờ đã tính là chính thức rồi sao? Rốt cuộc là thi kiểu gì vậy?”
“Chắc là chưa đâu, chỉ riêng một điểm cầu đã đông thế này nên tôi đoán chắc phải lọc bớt ít nhất 50% thì mới thực sự bắt đầu.”
“Không phải là bắt làm bài kiểm tra đấy chứ? Tôi sợ nhất là thi cử đấy.”
Có kẻ đang cố gắng chắt lọc thông tin từ các quy tắc và cũng có kẻ đang ra sức dụ dỗ những người khác bỏ thi.
“Tôi từng làm streamer xuyên không rồi nhưng chỉ trụ được đúng 1 tuần, cảm giác còn khó hơn cả khi thực hiện bước nhảy không gian. Nếu như tố chất cơ thể không đạt chuẩn thì đừng dại mà thử, tôi nghe nói từng có người c.h.ế.t rồi đấy nhưng chẳng qua bị Chính phủ bưng bít lại thôi.”
“Trời ạ đáng sợ thế, vậy sao cậu còn tới tham gia thi làm gì?” Người nghe cũng chẳng phải kẻ ngốc.
Người kia sờ mũi đáp: “Thì cứ thử lại lần nữa xem sao, dù sao cơ chế ăn chia lợi nhuận từ tiền donate của TITR cũng tốt hơn hẳn mấy nền tảng livestream khác nhiều.”
“Nếu không phải vì kiếm tiền thì ai thèm tới đây chịu tội chứ.”
“Xuyên không rất thú vị, tuy chỉ là thế giới ảo nhưng được trải nghiệm tham quan một chuyến cũng tốt mà.”
“Còn cô thì sao? Tại sao cô lại đến tham gia cuộc thi này?”
Ngải Bối chợt nghe thấy người bên cạnh hỏi mình, giọng nói nhằm thẳng về phía cô.
Cô nghiêng đầu qua nhìn.
Trước mắt cô là một chàng trai khá điển trai, nhìn qua là biết gia cảnh cậu ta thuộc hàng khá giả. Vì cậu ta mặc chiếc áo khoác gió màu đỏ trắng có in dòng chữ “I’m a jerk” không giống như Ngải Bối chỉ mặc bộ tân thủ mặc định của hệ thống gồm áo thun trắng và váy kẻ ca-rô, gương mặt nở nụ cười có chút bất cần đời..
Mặc dù sự hiện diện của Ngải Bối vô cùng nhạt nhòa nhưng vì cả hai xuất hiện cùng lúc trên quảng trường nên cậu ta đã chú ý ngay đến người ở bên cạnh mình.
Ngải Bối không muốn trả lời nhưng lại nghe thấy đối phương chủ động nói trước: “Tôi là sinh viên khoa Chiến tranh nên muốn tham gia livestream thể loại chiến đấu phiêu lưu. Còn cô thì sao?”
“...”
“Trao đổi tin tức với nhau có thể giúp ích cho cuộc thi đấy.”
“...”
“Thật ra tôi có một vài thông tin nội bộ…”
Trước khi cậu ta xích lại gần với vẻ thần bí, Ngải Bối đã lùi sang một bên.
Chàng trai lập tức cảm thấy mất mặt, cậu ta đang định nổi cáu thì lại thấy Ngải Bối ngáp, dụi dụi mắt trông như một chú mèo nhỏ vừa mới ngủ dây.
Hành động này rõ ràng có sức sát thương cực lớn đối với phái nam khiến cậu ta kìm nén cơn giận của mình lại.
Đúng lúc này, hệ thống lại thông báo: “Vòng sơ tuyển sắp bắt đầu, người chơi phải vượt qua vòng sơ tuyển mới có thể nhận được phòng livestream riêng và giành quyền tham gia thi đấu chính thức.”
“Hệ thống sẽ chia thành từng nhóm 5 người dựa vào thứ tự xuất hiện của người chơi và bắt đầu tiến hành thử thách sơ tuyển.”
Âm thanh vừa dứt, một màn hình ảo lập tức bật ra và hiện lên một dòng chữ:
[Xác nhận tham gia vòng sơ tuyển? Có/ Không?]
Ngải Bối khẽ nghiêng đầu rồi chọn “Không”.
Giao diện lập tức thay đổi và hiện ra các câu hỏi cơ bản như: [Bạn có muốn nghe lại quy tắc thi đấu không? Có/ Không.], [Bạn đã nắm rõ mức tiền thưởng của giải đấu chưa? Chưa/ Rồi.]
Lúc này, cô mới quay trở lại giao diện trước đó và nhấn chọn xác nhận tham gia vòng sơ tuyển.
Cảnh vật thay đổi trong chớp mắt, cô cảm giác dường như cả cơ thể bị kéo tuột vào một không gian khác.
Đã có 4 người đứng giữa không gian ba chiều trống không, bọn họ đều nhìn ngay về phía cô ngay khi cô vừa xuất hiện.
Không ngờ chàng trai khoác áo gió lúc nãy cũng ở đây.
Xem ra cái gọi là “thứ tự xuất hiện” thực chất là thứ tự xuất hiện tại quảng trường nên dù cô cố tình nhấn xác nhận muộn hơn 1 giây cũng vô ích.
Cô cảm thấy hơi phiền, trước khi tìm thấy cách thức phù hợp nhất với bản thân trong cuộc thi này, cô không muốn giao thiệp với bất kỳ ai.
Dường như chàng trai đã quên sạch chuyện lúc nãy, cậu ta cười híp mắt vẫy tay chào Ngải bối. Đôi mắt xám của Ngải Bối nhìn thẳng về phía cậu ta, cô không cười cũng chẳng đáp lời. Thế nhưng dáng vẻ như thể đã quen biết nhau của hai người vẫn khiến những kẻ còn lại nảy sinh cảnh giác.
Ngoài hai người bọn họ, còn có hai nữ một nam. Chàng trai còn lại trông khá ngang ngược, ánh mắt ngông nghênh lướt qua từng người. Ngay cả khi bị phát hiện, anh ta cũng chẳng buồn để ý mà chỉ khoanh tay, nhướng mày đầy thách thức ra vẻ một tên khốn chính hiệu “Đố mày làm gì được tao”.
Cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp cau mày.
Còn cô gái đeo kính gọng đen lại vô cùng điềm tĩnh. Ánh mắt của cô ta khi nhìn Ngải Bối chẳng khác nào con robot truy quét như thể đang đ.á.n.h giá toàn diện về cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Người tới đủ rồi, chúng ta rút bài thôi.” Chàng trai mặc áo khoác gió vẫy tay gọi cô.
Nội dung của vòng sơ tuyển là “Cốt truyện liên hoàn”. Các người chơi sẽ được đ.á.n.h số thứ tự dựa trên thời gian đến quảng trường. Số 1 bắt đầu câu chuyện, có quyền chỉ định số 2 đóng vai gì trong câu chuyện và thiết lập nhiệm vụ cho người đó, những người chơi tiếp theo cũng thực hiện tương tự. Mỗi người bắt đầu với 10 điểm, mỗi vòng nhiệm vụ tối đa được 5 điểm. Nếu số 2 không hoàn thành nhiệm vụ do số 1 thiết lập thì số 2 sẽ bị trừ 5 điểm từ quỹ điểm của mình và cộng vào cho số 1. Ngược lại, nếu số 2 hoàn thành nhiệm vụ thì số 1 sẽ bị trừ điểm và cộng vào cho số 2.
Quy tắc chi tiết của vòng đấu:
1.Sau khi vòng đấu kết thúc, người chơi giành được 25 điểm sẽ đạt được tư cách thăng cấp. Người chơi đạt được tư cách thăng cấp vẫn có thể tiếp tục tham gia thi đấu.
2.Chỉ cần 1 người chơi không muốn kết thúc cuộc thi (cho dù đã có 2 người chơi giành được 25 điểm), trận đấu vẫn sẽ tiếp tục.
3.Trong trường hợp nhiệm vụ yêu cầu, người chơi bắt buộc phải hóa thân vào nhân vật tương ứng trong thế giới ảo còn nếu nhiệm vụ không yêu cầu thì người chơi có thể lựa chọn quay về không gian thử luyện trắng này để nghỉ ngơi. Tuy nhiên nếu người chơi không chịu phối hợp thì dù nhiệm vụ đó không liên quan đến mình, người chơi vẫn bị trừ điểm của vòng đó.
Hệ thống sẽ đ.á.n.h giá độ khó của nhiệm vụ, nếu độ khó quá thấp hoặc quá cao sẽ không được thông qua.
Nói tóm lại là vừa phải kiểm soát độ khó của nhiệm vụ vừa phải khiến đối phương không thực hiện được nhiệm vụ.
Vì đây là giải đấu xuyên không nên đương nhiên cốt truyện liên hoàn không thể giống như bình thường. Tất cả những “kịch bản” mà họ thiết lập cho người tiếp theo đều sẽ biến thành cảnh tượng thực tế và buộc đối phương phải đích thân ra trận để đạt yêu cầu.
Đây là một đợt thử luyện và cũng là trận đấu làm quen trước khi bước vào giải đấu chính thức. Nó không chỉ kiểm tra khả năng sáng tạo cốt truyện của các người chơi mà còn thử thách năng lực ứng biến linh hoạt của họ trong từng tình huống truyện.
5 người ngồi quây lại thành một vòng, ở chính giữa là một không gian ba chiều lơ lửng có kích thước tương đương một bàn bi-a. Nó giống hệ quả cầu pha lê của phù thủy cho phép các người chơi nhìn thấy tất cả mọi chuyện đang diễn ra ở một “thời không” khác.
Chàng trai với vẻ mặt bất cần đời nhăn mặt hỏi: “Vậy là các người nhìn thấy hết những gì tôi thể hiện ở trong đó à?”
Chàng trai mặc áo khoác gió bật cười: “Chứ còn sao nữa?”
“Anh tới tham gia thi đấu streamer xuyên không chứ có phải kỳ thi cuối kì ở trường đâu.” Cô gái xinh đẹp chế nhạo: “Giờ mới chỉ có 4 người xem thôi, nếu vượt qua vòng sơ tuyển thì sẽ có hàng vạn khán giả ngồi dưới kia bình phẩm từng hành vi cử chỉ của anh đấy, mới thế thôi đã sợ rồi à?”
Chàng trai mặc áo khoác gió cúi đầu nhìn “số 1” đang hiện trên người mình rồi nở nụ cười với chàng trai bất cần đời đang hiển thị “số 2”.
“Bây giờ từ bỏ vẫn còn kịp đấy.”
Số 2 thừa hiểu mình đang bị nhắm tới nên chỉ nhún vai, không đáp lại nữa.
Số 1 là lá bài đặc biệt nhất trong 5 lá. Quyền được bắt đầu câu chuyện đồng nghĩa với việc chàng trai áo khoác gió có tự chọn cho mình một bối cảnh thuận lợi nhất. Còn nhân vật của số 2 lại do chính số 1 chỉ định, điều đó cũng có nghĩa là số phận của số 2 hoàn toàn nằm trong tay đối phương.
Ngải Bối là người vào bàn cuối cùng nên cô đương nhiên là số 5.
Cô đã thu trọn màn tương tác giữa ba người vừa rồi vào tầm mắt. Tuy chàng trai mặc áo khoác số 1 và cô gái xinh đẹp số 3 đang “đứng chung chiến tuyến” với nhau nhưng rõ ràng cả hai không hề quen biết nhau. Họ chỉ đơn giản là ngứa mắt trước thái độ cợt nhả và thiếu đứng đắn của số 2 mà thôi.
Ánh mắt cô lướt qua lướt lại giữa cô gái mặt lạnh như tiền số 4 và cô gái xinh đẹp số 3 một lúc rồi khẽ chớp mắt đầy vẻ đáng yêu.
Lúc này, tất cả mọi người đều đang chờ đợi chàng trai mặc áo khoác gió số 1 mở đầu câu chuyện.
Số 1 thích nghi với quy tắc rất nhanh, cậu ta lựa chọn bối cảnh trường học. Một ngôi trường ở Trái đất, không có robot, không có phi thuyền vũ trụ, một bối cảnh vô cùng sạch sẽ và đơn giản. Ngay khi số 2 nhận được nhiệm vụ, người ngồi trên ghế biến mất và xuất hiện trên không gian ba chiều ở chính giữa.
Số 2 hóa thân vào nhân vật sở hữu gương mặt chuẩn du côn, dáng vẻ lưu manh và xấu xa y hệt cái cách số 1 nhìn nhận về anh ta ở ngoài đời.
“Cậu giao cho anh ta nhiệm vụ gì vậy?” Cô gái xinh đẹp số 3 hỏi số 1. Từ góc độ của mình, cô ta đúng lúc nhìn thấy khuôn mặt giận dữ của số 2 qua không gian ba chiều khiến cô ta vô cùng tò mò.
Số 1 có vẻ hơi hờ hững: “Cũng chẳng có gì to tát, tôi chỉ bảo anh ta đi tán hoa khôi của trường thôi, phải khiến cô ấy đồng ý làm bạn gái anh ta trong vòng 1 tuần.”
Cậu ta vốn chẳng am hiểu mấy đề tài thuộc thể loại yêu đương này, nếu không phải vì công ty TITR hạn chế kỹ thuật khiến nội dung của vòng sơ tuyển bị đơn giản hóa dữ liệu biến trường học liên hành tinh thành trường học Trái đất thì cậu ta sẽ chẳng đưa ra kiểu đề bài như thế này.
Có điều cậu ta lại rất thành thạo cách lấy lòng con gái, cậu ta biết rằng làm như vậy vừa có thể trút giận thay số 3 lại vừa tạm thời lôi kéo thêm một đồng minh đứng về phía mình.
Số 3 nở nụ cười tươi như hoa vì hiểu rõ ý đồ của đối phương. Khi nhìn thấy cảnh số 2 bị mắng là “cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga” và bị từ chối phũ phàng, cơn giận bị “nhìn trộm” lúc nãy cũng vơi bớt phần nào.
Thế nhưng số 2 lại không hề vô dụng như họ tưởng. Sau lần thất bại đầu tiên, anh ta âm thầm sử dụng những công nghệ tiên tiến của thời đại liên hành tinh đổi lấy tiền bạc. Vậy là chỉ trong vòng chưa đến 2 ngày, anh ta đã ngụy trang thành một cậu chủ giàu có, lái siêu xe đi tỏ tình và tán đổ hoa khôi.
Khi trở lại chiếc ghế của mình, số 2 đã xuất hiện những thay đổi nhỏ. Anh ta không còn vẻ im lìm giống như khi bị hai người kia chèn ép nữa, những trải nghiệm trong thế giới ảo khiến anh ta chẳng thèm giấu sự đắc ý. Anh ta nhìn số 3 không còn vẻ thèm muốn suồng sã mà đầy rẫy sự khiêu khích.
Quả nhiên số 3 chưa vui vẻ được bao lâu, cô ta thấy đôi phương thao tác một hồi trên bảng điều khiển, thế là đã định đoạt xong nhân vật và nhiệm vụ cho cô ta.
Cô ta hóa thân thành hoa khôi trong câu chuyện đó và phải ngoan ngoãn phục tùng anh ta trong vòng 1 tuần.
Cô ta trừng mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc rồi biến mất ngay trên ghế ngồi.
Trong quá trình dò xét ở lượt đấu đầu tiên, cuộc chiến này đã trở thành màn trả thù.
Số 2 ra đề vô cùng gian xảo, anh ta biến một mệnh lệnh duy nhất thành vô số yêu cầu nhỏ giống như việc có kẻ cầu xin “Thần đèn Aladin: hãy ban cho con một điều ước là thực hiện mọi điều ước của con trong tương lai vậy”. Dù thời hạn chỉ trong vòng 1 tuần nhưng số 3 cũng bị hành hạ khốn khổ.
Đối diện với gương mặt mà mình vô cùng căm ghét, cô ta lại phải thể hiện sự nhiệt tình: tỏ tình và lấy lòng số 2 trước mặt mọi người, mang theo cơm hộp tự làm mỗi ngày. Giữa những lời chế giễu và soi mói của đối phương, cô ta còn phải chạy xa tận 10 cây số để mua món sủi cảo chiên mà anh ta thích, vậy mà cô ta chỉ nhận lại một câu “Ăn no rồi”, sau đó trơ mắt nhìn túi sủi cảo bị quăng thẳng vào thùng rác.
Cô ta giận dữ, mắng số 2 một trận lôi đình.
Số 2 lạnh lùng đưa ra mệnh lệnh khiến cô ta không thể nói thêm bất cứ lời nào anh ta không muốn nghe.
Trước khi bước vào, cô ta cứ ngỡ hiểm cảnh lớn nhất mà mình phải đối mặt là những yêu cầu nhạy cảm từ số 2 nhưng anh ta lại không làm thế. Cô ta cũng từng nghĩ những trò vặt vãnh sẽ chẳng làm khó được mình nhưng không ngờ hiện thực còn tàn khốc hơn cả tưởng tượng.
Khi số 3 quay trở lại không gian, cô ta quay lưng khóc nức nở một hồi.
“Chẳng qua chỉ là chút chuyện vặt thôi mà.” Số 2 buông lời mỉa mai lạnh lùng.
Ngoại trừ Ngải Bối, những người còn lại đều trừng mắt nhìn anh ta. Số 2 “xì” một tiếng đầy khinh bỉ giống hệt điệu bộ của tên côn đồ trong thế giới ảo rồi quay ngoắt đầu đi chỗ khác.
Sao anh ta lại không biết đám người này đã liên minh nhau hòng loại mình ra khỏi cuộc chơi này đầu tiên chứ. Trong quy tắc có 1 điều khoản là “Phải phối hợp với nhiệm vụ của người khác, nếu không sẽ bị trừ điểm”, nó ép anh ta phải tham gia vào mọi nhiệm vụ chẳng liên quan đến mình khiến anh ta không những chẳng được cộng điểm mà còn vô cớ gánh thêm bao cơ hội bị trừ điểm.
Quả nhiên số 3 giao cho số 4 nhiệm vụ tìm mọi cách khiến anh ta thân bại danh liệt.
Số 4 đã thành công. Ở thời đại liên hành tinh, cô ta vốn là một thiên tài học thuật. Số 4 đã sử dụng chiêu “rút củi dưới đáy nồi”, lấy những công nghệ tiên tiến hơn làm mồi nhử biến số 2 thành kẻ tội phạm chiếm đoạt thành quả nghiên cứu của người khác khiến anh ta bị tống thẳng vào tù.
Số 4 vẫn luôn im lặng không nói gì nhưng lúc này lại khiến mọi người phải nhìn mình với ánh mắt kinh ngạc.
Trái ngược với vẻ ung dung bình thản trong thế giới ảo, khi đến lượt giao nhiệm vụ cho Ngải Bối, dường như cô ta lại trở nên mất phương hướng vì chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nhìn qua cũng biết cô ta không hề giỏi chơi trò thể loại nhập vai này.
Cuối cùng cũng đến lượt Ngải Bối. Cô dồn toàn bộ sự chú ý vào màn hình ảo của riêng mình.
Phía bên kia, số 4 khẽ đẩy gọng kính, cuối cùng cô ta cũng đưa ra quyết định.
Cùng lúc đó, trên màn hình ảo của Ngải Bối hiện lên thông tin nhân vật và nhiệm vụ của cô:
Nhân vật của cô là một bạn nam học cùng trường thầm mến số 2. Yêu cầu nhiệm vụ là phải nghe lời và phục tùng mọi mệnh lệnh của số 2.
Rõ ràng nhiệm vụ này y hệt nhiệm vụ khiến số 3 ghê tởm đến mức phải bỏ cuộc giữa chừng.
Ngải Bối nhìn lướt qua hai chữ “bạn nam”. Trước khi nhấn nút “bắt đầu trận đấu” trên màn hình, cô quan sát từng người một.
Nếu 5 người đã kết thành một con rắn tự ăn đuôi chính mình, vậy thì đâu mới là điểm yếu chí mạng của con rắn này?