Giang Thư gạt tay đối phương ra, cau mày phủ nhận: "Anh nhận nhầm người rồi."
Nói xong, cô vội vã muốn rời đi ngay lập tức. Cô thậm chí không dám nhìn người đàn ông kia thêm một lần nào, bởi cô biết kỹ năng diễn xuất vụng về của mình chắc chắn sẽ bị lật tẩy chỉ trong giây tiếp theo.
"Giang Thư." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên, anh gọi chính xác tên của cô.
Giang Thư khựng lại ngay tại chỗ, khuôn mặt quay lưng về phía anh đầy vẻ kinh ngạc. Sao anh ta lại biết tên cô?
Tần Dư Ca nhìn thấu sự căng cứng của Giang Thư, anh thầm thở phào một hơi. Không nhầm, thật sự không nhầm, đúng là cô ấy rồi.
"Giang Thư." Tần Dư Ca gọi tên cô một lần nữa, giọng điệu nghiêm túc hơn hẳn.
Giang Thư sực tỉnh, thốt lên một tiếng "Mẹ ơi", rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
Tần Dư Ca nhìn chằm chằm theo bóng lưng chạy xa của Giang Thư, có chút hối hận. Cuộc gặp gỡ tình cờ sau ba năm xa cách quả thực là do anh hơi đường đột, việc Giang Thư chạy trốn theo bản năng cũng là điều bình thường.
Anh khẽ thở ra một hơi, tự nhủ phải bình tĩnh lại. Anh quay đầu nhìn về phía trường mầm non, tối kiểu gì cô ấy chẳng phải đến đón con chứ?
...
Mãi đến khi ngồi lên xe buýt, Giang Thư mới hoàn hồn lại.
Không phải chứ? Cô chạy cái gì cơ chứ??? Chẳng phải chỉ là gặp lại cha ruột của đứa trẻ thôi sao? Cô không trộm không cướp, con gái cũng là đường đường chính chính sinh ra, sao cứ làm như mình đang chột dạ lắm không bằng?
Giang Thư nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đổ lỗi cho việc mình chạy là vì không muốn đi làm muộn, chứ tuyệt đối không phải vì sợ gặp anh ta.
Thế nhưng, sự xuất hiện đột ngột của cha đứa trẻ ít nhiều vẫn ảnh hưởng đến Giang Thư. Ngay cả chị đồng nghiệp ở quầy bên cạnh cũng nhận ra tâm trạng cô không tốt, cứ có cảm giác sầu muộn kiểu gì đó.
"Sao thế Tiểu Giang, cả buổi sáng cứ như người mất hồn vậy."
Giang Thư dời mắt khỏi màn hình điện thoại. Chị Ngô cùng bộ phận bưng khay cơm ngồi xuống đối diện: "Chị Ngô."
"Nhìn gì đấy? Đũa cầm nửa ngày rồi mà chưa động miếng nào." Chị Ngô tò mò.
"Camera ở trường mầm non ạ." Giang Thư xoay điện thoại lại cho chị Ngô cùng xem, "Hôm nay là ngày đầu tiên Niệm Niệm đi học."
Chị Ngô "ồ" lên một tiếng: "Niệm Niệm đã đi học rồi cơ à? Nhanh thật đấy."
Giang Thư cảm thán: "Vâng, chớp mắt một cái đã đến tuổi đi mẫu giáo rồi."
"Hèn chi hôm nay em cứ thẫn thờ, hóa ra là lo Niệm Niệm không thích nghi được." Chị Ngô cũng từng trải qua giai đoạn này nên rất đồng cảm.
Giang Thư cười cười, mặc định nhận lấy cái cớ mà chị Ngô vừa tìm giúp mình.
"Ái chà, Niệm Niệm giỏi quá, tự xúc cơm ăn kìa." Chị Ngô không ngớt lời khen ngợi, "Con gái đúng là ngoan thật, chị nhớ lúc con trai chị mới đi học, nó khóc lóc om sòm suốt cả tuần trời. Cả chị lẫn bố nó, rồi ông bà nội ngày nào cũng phải rồng rắn kéo nhau đi đón, mãi mới quen được đấy."
Nói xong chị Ngô bỗng im bặt, trong mắt thoáng qua vẻ hối lỗi: "Xin lỗi Tiểu Giang nhé, cái miệng chị lại không có cửa nẻo gì rồi."
Giang Thư ngẩn người một lát, sau khi hiểu ra thì lắc đầu: "Không sao đâu chị."
Việc cô là mẹ đơn thân không phải là bí mật, chẳng qua trường hợp của cô là thiểu số. Đồng nghiệp tán gẫu chuyện gia đình là bình thường, cô không đến mức nhạy cảm quá thế đâu.
"Tiểu Giang này, hay là chiều nay em về sớm một chút đi?" Chị Ngô nói: "Ngày đầu tiên em nên đến sớm một chút, nếu Niệm Niệm tan học mà không thấy em ngay thì con bé sẽ hụt hẫng lắm."
"Nhưng mà..." Giang Thư do dự. Đơn vị bốn rưỡi mới tan làm, mà Niệm Niệm năm giờ tan học. Nếu cô tan làm rồi bắt taxi về ngay thì chắc không vấn đề gì, nhưng tầm đó dễ kẹt xe lắm, có khi lại muộn mất.
Chị Ngô nhìn thấu nỗi lo của cô: "Em cứ đi đi, quầy trực cứ để chị lo, không thiếu mười mười lăm phút đó đâu."
"Vâng... Vậy em cảm ơn chị Ngô nhiều." Giang Thư mỉm cười, "Làm phiền chị quá."
"Phiền gì đâu, giúp đỡ lẫn nhau mà." Chị Ngô thầm thở phào, chị biết Tiểu Giang không phải người hẹp hòi, nhưng dù sao mình nói hớ thì nên bù đắp lại.
Gần đến giờ tan tầm, Giang Thư chuẩn bị đi sớm mười phút.
"Tiểu Giang." Chị Ngô gọi cô lại.
"Chị Ngô." Giang Thư đã xách túi lên.
Chị Ngô đưa cho cô một cái túi giấy: "Quà tặng Niệm Niệm đấy, không được từ chối đâu nhé."
Giang Thư ngạc nhiên, nhận lấy rồi cười nói: "Em cảm ơn chị, em còn chưa kịp nghĩ đến chuyện mua quà cho con bé nữa."
Chị Ngô mỉm cười: "Đi mau đi, kẻo muộn."
"Vâng, em đi đây, cảm ơn chị Ngô." Giang Thư nhấc túi quà lên lắc nhẹ, rồi nhanh chân rời đi.
Thực tế đã chứng minh lời khuyên của chị Ngô cực kỳ hữu ích.
Trên đường về nhà xảy ra vụ va chạm liên hoàn bốn chiếc xe nên tài xế phải đi đường vòng. Khi Giang Thư đến cổng trường, chỉ còn năm phút nữa là tan học.
"Phù~" Giang Thư đứng dưới một gốc cây điều chỉnh nhịp thở, cố gắng để bản thân trông không quá nhếch nhác.
Trước cổng trường và quanh hàng rào đã tập trung rất đông phụ huynh, phần lớn là người già. Mọi người cứ bám vào hàng rào, nhìn qua kẽ hở vào bên trong, mong ngóng được thấy con cháu mình đầu tiên.
Giang Thư còn nghe thấy hai bà lão ngồi trên ghế đẩu bên cạnh trò chuyện. Một bà đến từ sáng chưa về, bà kia thì ăn cơm trưa xong là ra đây đợi luôn.
"Lại gặp nhau rồi, Giang Thư."
"Giời ạ!"
Tần Dư Ca đột ngột xuất hiện từ một phía, làm Giang Thư giật b.ắ.n mình. Hai bà lão bên cạnh cũng đồng loạt quay đầu lại nhìn hai người.
Tần Dư Ca mỉm cười với hai bà: "Xin lỗi, đã làm phiền mọi người ạ."
Giang Thư lẳng lặng nép vào sau gốc cây, Tần Dư Ca cũng lững thững bước theo.
Giang Thư dừng lại, hít một hơi thật sâu rồi ngước nhìn Tần Dư Ca: "Anh cứ đi theo tôi làm cái gì?"
"Câu hỏi sáng nay, em vẫn chưa cho anh câu trả lời." Tần Dư Ca vẻ mặt nghiêm túc: "Con bé là con gái anh đúng không?"
"Không phải." Giang Thư phủ nhận ngay lập tức, "Chẳng liên quan gì đến anh hết."
Tần Dư Ca gật đầu: "Là con gái anh rồi."
"Anh—" Giang Thư cau mày, "Xin anh đừng có tự luyến quá mức."
"Rõ ràng là em vẫn còn nhớ anh." Tần Dư Ca cười.
Giang Thư: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đúng lúc này, tiếng chuông tan học vang lên. Giang Thư không rảnh để đôi co với anh nữa, cô đi thẳng về phía cổng trường. Tần Dư Ca giữ khoảng cách hai bước chân phía sau cô.
Các phụ huynh đồng loạt đổ xô về phía cổng. Hai thầy giáo cầm loa thông báo lớp nào được ra trước, ai chưa đến lượt thì vui lòng đứng lùi lại.
Giang Thư kiên nhẫn đợi trong đám đông. Rất nhanh sau đó, tiếng loa gọi lớp thứ ba vang lên: "Phụ huynh lớp Táo Nhỏ."
Giang Thư bước lên phía trước, Tần Dư Ca cũng đi theo.
Giang Thư cảnh giác nhìn anh: "Anh định làm gì?"
"Anh đón trẻ con." Tần Dư Ca chỉ cho Giang Thư xem: "Lớp Táo Nhỏ, hàng con trai, người thứ ba từ dưới lên."
"Con trai anh?" Giang Thư chấn động. Học cùng lớp Niệm Niệm, chẳng lẽ anh ta có con cùng thời điểm với cô? Trời ạ! Hồi đó anh ta chẳng bảo mình độc thân là gì? Nếu biết anh ta là hạng người đó, cô thà bị t.h.u.ố.c c.h.ế.t cũng không thèm ngủ với anh ta!!!
Giang Thư chẳng thèm giấu giếm cảm xúc. Tần Dư Ca khẽ hắng giọng: "Cháu ngoại anh."
"Ồ." Luồng suy nghĩ đi chệch đường của Giang Thư ngay lập tức quay lại quỹ đạo, cô đáp cụt lủn: "Chẳng liên quan đến tôi."
"Mẹ bạn Giang Mộ." Cô giáo Kiều Kiều bế Niệm Niệm lên, gọi Giang Thư.
Giang Thư lập tức nở nụ cười đón lấy Niệm Niệm từ tay cô giáo: "Mẹ đến đón con rồi đây, con có nhớ mẹ không?"
"Nhớ ạ." Niệm Niệm không đợi được nữa, gục đầu lên vai mẹ, hai tay nhỏ xíu ôm lấy cổ Giang Thư, tràn đầy sự ỷ lại.
Giang Thư nhận lấy ba lô của Niệm Niệm khoác lên vai, dùng tay còn lại nhẹ nhàng vỗ về lưng con gái.
Cô giáo Kiều Kiều trao đổi ngắn gọn với Giang Thư về tình hình của Niệm Niệm hôm nay. Nhìn chung là rất tốt, bé có thể tự ăn, biết tìm cô khi muốn đi vệ sinh, chỉ khóc vài phút lúc mới ngủ trưa dậy.
"Bé Giang Mộ không thích nói chuyện lắm, tính tình hơi nhút nhát, nhưng cũng không vấn đề gì lớn đâu ạ. Sau khi quen với các bạn khác sẽ cải thiện hơn, phụ huynh không cần quá lo lắng đâu."
"Vâng, cảm ơn cô giáo nhiều ạ." Giang Thư hơi nghiêng người, dịu dàng nói: "Niệm Niệm, chào cô giáo đi con, chúng mình về nhà thôi."
Niệm Niệm vẫn vùi mặt vào vai Giang Thư không chịu dậy, chỉ đưa một bàn tay nhỏ ra vẫy vẫy.
"Hẹn gặp lại con ngày mai nhé." Cô giáo Kiều Kiều chào tạm biệt Niệm Niệm xong rồi quay sang trao đổi với phụ huynh tiếp theo.
Giang Thư bế con gái ra khỏi đám đông, đến chỗ ít người mới đặt Niệm Niệm xuống: "Đợi mẹ một chút nhé."
Niệm Niệm gật đầu.
Giang Thư mở túi giấy ra, lấy từ bên trong một con gấu dâu Lotso: "Tèng teng~ Quà cho Niệm Niệm nè."
"Oa --- Gấu con~" Niệm Niệm xòe đôi tay nhỏ ra đón lấy. Giang Thư đưa con gấu cho bé, Niệm Niệm ôm chầm lấy cổ gấu, dụi dụi khuôn mặt nhỏ vào mặt gấu.
"Bé con còn nhớ cô Ngô không?" Giang Thư xoa đầu con gái, "Là cô Ngô tặng Niệm Niệm đấy, chúc mừng bé con đi học mẫu giáo~"
Niệm Niệm nghiêng đầu, ngọt ngào nói: "Cảm ơn cô ạ~"
"Ngoan lắm." Giang Thư khen một câu, lấy điện thoại ra tìm khung chat với chị Ngô, nhấn giữ nút ghi âm: "Bé con nói lại lần nữa nào."
Niệm Niệm làm theo, Giang Thư thả tay gửi tin nhắn thoại đi: "Xong rồi~ Chúng mình về thôi, Niệm Niệm có thể tự đi một đoạn được không nào?"
"Được ạ~"
"Mẹ cầm gấu giúp con nhé?"
"Con tự cầm."
"Được rồi."
Giang Thư đi phía ngoài Niệm Niệm, nhìn cái dáng người nhỏ xíu nỗ lực ôm con gấu, bước từng bước ngắn về phía trước, lòng cô lại dâng lên bao cảm xúc.
Chỉ là chưa kịp tự mình chiêm nghiệm gì thêm thì cái giọng đáng ghét kia lại vang lên: "Giang tiểu thư, xin đợi một chút."
Thật là muốn mạng mà.
Giang Thư đảo mắt trắng dã, giả vờ như không nghe thấy tiếp tục bước đi.
Phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập, kèm theo tiếng "oa à ui da" xóc nảy của một cậu nhóc, Giang Thư đành phải dừng lại.
Khi cô quay người lại, người đàn ông đang bế đứa trẻ vừa vặn tiến đến trước mặt. Cậu bé trong lòng anh có vẻ hơi bị xóc cho đến ngơ cả người.
"Bế trẻ con thì đừng có chạy, bé sẽ khó chịu đấy." Giang Thư không nhịn được mà nhắc nhở, "Hơn nữa như vậy cũng rất nguy hiểm."
Tần Dư Ca biết sai sửa ngay: "Xin lỗi, là anh vội quá, không nghĩ được nhiều như thế."
Giang Thư chỉ vào đứa trẻ trong lòng anh: "Anh phải xin lỗi thằng bé kìa."
Tần Dư Ca nhìn cháu ngoại, khom lưng đặt thằng bé xuống: "Xin lỗi nhé, lúc nãy cậu vội quá nên không để ý đến cảm nhận của con, lần sau sẽ không thế nữa."
Tần Tinh Dục đưa tay vò vò tóc, nhớ lại lúc trước mẹ dạy thế nào nhỉ? À, nhớ ra rồi, khi người khác nói xin lỗi thì mình phải bảo: "Không sao đâu ạ."
Tần Dư Ca xoa xoa đầu cháu mình, đứng dậy nhìn Giang Thư: "Giang tiểu thư, anh nghĩ chúng ta nên ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng một chút."
"Nói chuyện gì?" Giang Thư âm thầm dịch bước chân, chắn Niệm Niệm ra sau lưng.
"Trước tiên anh xin tuyên bố, anh không hề có ý định tranh giành đứa trẻ với em." Tần Dư Ca thấy động tác phòng bị của cô thì vội vàng bày tỏ thái độ trước.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Giang Thư nghi hoặc: "Thật không?"
Vẻ mặt Tần Dư Ca cực kỳ nghiêm túc: "Thật."
Giang Thư cúi đầu, ánh mắt dừng trên người Niệm Niệm đang ôm lấy một bên chân cô, bé con đang tò mò nhìn đối phương.
Trái tim Tần Dư Ca mềm nhũn đi, anh ngồi xổm xuống trước mặt Niệm Niệm, đưa một bàn tay ra, vì sợ làm bé sợ nên anh hạ giọng xuống mức thấp nhất: "Chào con, Giang---"
Tần Dư Ca khựng lại, đưa mắt nhìn Giang Thư.
"Giang Mộ." Giang Thư thở dài không thành tiếng, "Anh có thể gọi con bé là Niệm Niệm."
"Niệm Niệm." Tần Dư Ca gọi một tiếng, mỉm cười nói: "Chào Niệm Niệm nhé, chúc mừng con đã đi học mẫu giáo. Chú có thể mời con và mẹ đi ăn cơm được không?"
Niệm Niệm còn ngơ ngác hơn cả Tần Tinh Dục lúc nãy. Bé kéo kéo ống quần Giang Thư, ngước đầu gọi: "Mẹ ơi?"
Tần Dư Ca hầu như cũng ngước nhìn cô cùng lúc: "Giang tiểu thư?"
Giang Thư nhìn người này rồi lại nhìn người kia, cuối cùng bất đắc dĩ gật đầu: "Ở gần đây thôi nhé."
"Tất nhiên rồi." Khóe môi Tần Dư Ca hơi cong lên, anh hỏi lại Niệm Niệm một lần nữa: "Chú mời con đi ăn cơm nhé, được không?"
Mẹ gật đầu rồi, Niệm Niệm cũng gật đầu theo. Bé nhìn chằm chằm vào bàn tay của Tần Dư Ca khoảng hai ba giây, sau đó vươn bàn tay nhỏ xíu ra, nắm lấy một ngón tay của anh, khẽ nói: "Dạ được~"