Bí Mật Nuôi Con, Ai Ngờ Bị Anh Phát Hiện

Chương 20: Hội thao vui nhộn (1)



Đường đi học hôm nay rõ ràng nhộn nhịp hơn mọi ngày.

Giang Thư và Tần Dư Ca mỗi người dắt một tay Niệm Niệm đi giữa đám đông. Giang Thư thỉnh thoảng lại đưa máy lên chụp trước chụp sau để làm kỷ niệm.

"Mẹ ơi~ muốn bay~" Niệm Niệm khẽ đung đưa tay Giang Thư, ngước đầu chớp chớp đôi mắt sáng lấp lánh.

Giang Thư liếc nhìn Tần Dư Ca, đối phương cũng đang chờ câu trả lời của cô.

Dào ôi.

Giang Thư thở dài không thành tiếng: "Nhẹ nhàng thôi nhé, chỉ hôm nay một lần này thôi đấy."

"Dạ vâng~~" Niệm Niệm vui sướng nhảy cẫng lên hai cái.

Giang Thư cất điện thoại, cùng Tần Dư Ca phối hợp với bước chân nhỏ của Niệm Niệm, khi bé nhảy lên thì hai người nhấc cánh tay bé lên như đang chơi xích đu, đung đưa hai cái.

Chẳng mấy chốc, cả ba đã đến trường mẫu giáo.

Loa phát thanh của trường đang phát những bài đồng d.a.o mà trẻ nhỏ yêu thích. Sân chơi đã được trang hoàng lộng lẫy, bốn phía cắm đầy cờ hoa, trên những tán cây xung quanh cũng buộc dải ruy băng đủ màu sắc.

Bàn trọng tài đặt ở một góc sân, sát bên cạnh là những món quà được xếp chồng lên nhau, tất cả đều được gói bằng giấy màu khác nhau nên không nhìn rõ bên trong là gì. Xung quanh khu vực phần thưởng còn có một vòng rào chắn, có giáo viên đứng canh để phòng các bé mải chơi đùa không cẩn thận va phải.

Ba người Giang Thư tìm đến biển tên của lớp Táo Nhỏ, ở đây đã có khá nhiều phụ huynh ngồi chờ.

Đa số mọi người đều là lần đầu tham gia hội thao của con ở trường mẫu giáo, nhìn khung cảnh này lại thấy có chút giống thời mình còn đi học nên ai nấy đều nhìn quanh quất đầy vẻ mới mẻ.

Một số ít là phụ huynh có con thứ hai, rõ ràng đã "miễn dịch" với các loại hoạt động này. Họ ngồi đó không nghe không nhìn không ngóng đợi, trên mặt mang theo chút mệt mỏi, hẳn là chỉ hy vọng mọi chuyện kết thúc thật nhanh.

Cô giáo Kiều Kiều dẫn Giang Thư và Tần Dư Ca vào chỗ ngồi. Niệm Niệm lấy từ trong túi của mẹ ra bức tranh vẽ tối qua để tặng cô.

"Tặng cho cô ạ?" Cô Kiều Kiều cực kỳ bất ngờ, ngồi xổm xuống trước mặt Niệm Niệm hỏi bé: "Cô có thể mở ra xem không?"

Niệm Niệm thẹn thùng gật đầu.

Cô Kiều Kiều mở tờ giấy vẽ được gấp lại ra, bên trên vẽ một ông mặt trời đang mỉm cười, phía dưới là hai bông hoa một lớn một nhỏ, lá của hai bông hoa chạm vào nhau nhìn rất giống như đang nắm tay.

Cô Kiều Kiều suy nghĩ một chút: "Có phải vẽ cô và con không?"

"Là Kiều Kiều và Niệm Niệm đó ạ~" Niệm Niệm nói xong quay đầu nhìn mẹ, được Giang Thư khẽ nhắc nhở, bé mới quay lại ôm lấy cô Kiều Kiều, còn hôn cô một cái, dịu dàng nói: "Kiều Kiều vui vẻ~"

"Ôi chao~ cảm ơn con~" Cô Kiều Kiều chân thành cảm ơn, sau đó cất bức tranh thật kỹ, "Lát nữa cô sẽ mang vào văn phòng, tí nữa cô tìm khung ảnh l.ồ.ng nó vào nhé. Cảm ơn Giang Mộ, con vẽ đẹp lắm, cô Kiều Kiều thích lắm."

Niệm Niệm bị khen đến đỏ mặt, vội vàng chạy về bên cạnh Giang Thư, rúc đầu vào lòng mẹ.

Giang Thư mỉm cười vuốt tóc con gái, gật đầu chào cô giáo.

Một lát sau, Kỳ Kỳ - bạn thân của Niệm Niệm cũng tới. Hai đứa nhỏ vừa gặp nhau đã ôm chầm lấy nhau, thân thiết không rời.

Mẹ của Kỳ Kỳ tình cờ ngồi cạnh Giang Thư. Hai người cũng là lần đầu gặp mặt, vì con cái học cùng lớp, ngồi cùng bàn lại còn chơi thân với nhau nên hai bà mẹ liền kết bạn wechat.

Chủ đề xoay quanh con cái khiến Giang Thư và mẹ Kỳ Kỳ có chuyện để nói. Trò chuyện một hồi, mẹ Kỳ Kỳ hâm mộ nói: "Tóc của bé Giang Mộ nhà chị tốt thật đấy."

Giang Thư nhìn sang, Niệm Niệm lúc sinh ra tóc đã khá dày, cô cũng không cạo tóc m.á.u cho bé, cứ thế để dài, cùng lắm chỉ cắt tỉa ngắn bớt thôi.

"Kỳ Kỳ nhà tôi thì nhất quyết không chịu để tóc dài." Mẹ Kỳ Kỳ xòe tay, vẻ mặt bất lực, "Tôi đã học bao nhiêu kiểu tết tóc mà chẳng có đất dụng võ."

Giang Thư cười: "Tóc ngắn cũng tiện mà, bình thường chăm sóc đơn giản hơn."

Mẹ Kỳ Kỳ thở dài: "Tôi cũng toàn tự an ủi mình như vậy."

Trong lúc Niệm Niệm và Kỳ Kỳ chơi với nhau, các phụ huynh trò chuyện trước. Một lát sau, Tần Dư Ca nhận được tin nhắn từ Tần Dư Tịnh nói rằng cô cũng đã đến.

Tần Dư Ca nhìn về phía lối vào, quả nhiên chị gái và anh rể đang dắt tay Tần Tinh Dục đi về phía này.

Tần Dư Ca dùng khuỷu tay chạm nhẹ vào người Giang Thư, cô quay đầu: "Hả? Gì thế?"

Mẹ Kỳ Kỳ thấy hai người có chuyện cần nói cũng quay sang trò chuyện với bố Kỳ Kỳ.

"Chị tôi tới rồi." Tần Dư Ca nói: "Người đang đi về phía chúng ta chính là chị ấy đấy, tôi nói trước với cô một tiếng."

"Để tôi xem nào." Giang Thư nghiêng người, nhìn qua sau lưng Tần Dư Ca.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Lúc này, gia đình Tần Dư Tịnh chỉ còn cách cô khoảng năm mét. Thấy Giang Thư nhìn sang, Tần Dư Tịnh bất giác dừng bước.

"Vợ?" Ngụy Hằng thắc mắc, sao lại không đi tiếp? Anh nhìn theo hướng nhìn của vợ, ồ, hiểu rồi.

Giang Thư chớp mắt, chủ động vẫy tay với Tần Dư Tịnh, ôn tồn chào hỏi: "Chào chị ạ."

Tần Dư Ca: ???

Tần Dư Tịnh: !!!

Phía đối diện không có phản ứng, Giang Thư nhỏ giọng hỏi Tần Dư Ca: "Tôi nhận nhầm người à? Người đi cùng Tần Tinh Dục không phải chị cậu sao?"

"... Là chị tôi." Tần Dư Ca mới sực tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ, chào Tần Dư Tịnh và Ngụy Hằng: "Chị, anh rể."

"Cậu ơi~~" Tần Tinh Dục buông tay bố mẹ ra, nhào thẳng vào lòng Tần Dư Ca, rúc rúc vào người anh đòi bế.

Tần Dư Ca bế cậu bé lên để cậu ngồi trên đùi. Tần Tinh Dục nói nhớ cậu, còn hỏi sao dạo này cậu không đưa cậu bé đi học.

Tần Dư Ca nhéo má cháu trai: "Cậu bận việc."

Giang Thư dĩ nhiên biết gần đây Tần Dư Ca "bận việc" gì. Cô cười khan một tiếng rồi gọi Niệm Niệm lại.

Niệm Niệm vừa chạy chơi với Kỳ Kỳ một vòng nên đầu mũi lấm tấm mồ hôi, đôi má nhỏ hồng rực.

Tần Dư Tịnh cuối cùng cũng được tận mắt nhìn thấy Niệm Niệm, cô xúc động đến mức cấu mạnh vào tay Ngụy Hằng hai cái, làm anh đau tới mức "suýt" lên thành tiếng.

Có lẽ vì ánh mắt của Tần Dư Tịnh quá cuồng nhiệt nên Niệm Niệm hơi sợ, bé dựa sát vào lòng mẹ, nắm c.h.ặ.t lấy áo Giang Thư.

"Vợ ơi, em tiết chế lại chút đi, làm con bé sợ kìa." Ngụy Hằng nhỏ giọng nhắc nhở.

Tần Dư Tịnh bấy giờ mới cố hết sức kìm nén. Cô tiến lên hai bước, ngồi xổm xuống trước mặt Niệm Niệm: "Niệm Niệm chào con, cô là—"

Tần Dư Tịnh bỗng khựng lại, nhất thời không biết nên giới thiệu mình thế nào. Bởi vì Niệm Niệm vẫn chưa đổi miệng gọi Tần Dư Ca là bố, vậy chẳng lẽ cô tạm thời chỉ có thể là dì?

"Niệm Niệm, đây là cô." Giang Thư kiên nhẫn bảo con gái, "Con chào cô đi~"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Con chào cô ạ~" Niệm Niệm chào rất khẽ, nhưng Tần Dư Tịnh vẫn nghe thấy.

Tần Dư Tịnh vui sướng vô cùng, nhưng rốt cuộc vẫn sợ làm bé sợ, sau khi cố bình tĩnh lại, cô đưa tay ra dịu dàng nói: "Ôi, cô có thể ôm con một cái được không?"

Niệm Niệm nhìn sang Giang Thư.

Giang Thư khuyến khích con để cô ôm, thế là Niệm Niệm ngoan ngoãn tiến tới ôm lấy cổ Tần Dư Tịnh.

Tần Dư Tịnh đỡ m.ô.n.g bé đứng dậy. Đứa cháu gái nhỏ mềm mại thơm tho này, a~~ thật là quá đáng yêu mà~~

Tần Dư Tịnh vội vẫy tay gọi Ngụy Hằng lại, dỗ dành Niệm Niệm bằng giọng cực ngọt: "Đây là chú rể~ Niệm Niệm chào chú rể đi con~"

Ngụy Hằng cũng đầy vẻ mong đợi.

"Chú rể ạ~" Giọng sữa ngọt ngào của Niệm Niệm gần như làm tan chảy trái tim của vợ chồng Tần Dư Tịnh.

Cũng may gần đây khả năng ngôn ngữ của Niệm Niệm tiến bộ vượt bậc, nếu không thì hai chữ "chú rể" này bé chưa chắc đã đọc chuẩn được.

Giang Thư mỉm cười đứng xem một lát, bỗng phát hiện sắc mặt Tần Dư Ca rất thối, cô tò mò hỏi: "Cậu làm sao thế?"

Tần Dư Ca oán trách: "Cả nhà chỉ có mình em vẫn là chú..."

Giang Thư ngẩn người hai giây, sau đó bật cười run rẩy: "Hết cách rồi, từ lúc xuất hiện cậu đã là chú, ký ức đầu tiên của Niệm Niệm cũng là chú, gọi thuận miệng mất rồi."

Tần Dư Ca buồn bực vô cùng.

Giang Thư an ủi vài câu. Lúc này Tần Tinh Dục đòi "mẹ bế".

Tần Dư Ca thừa cơ bế con gái lại, nói với Tần Dư Tịnh: "Hai người về chỗ của mình ngồi đi."

"Niệm Niệm ơi, lát nữa chơi cùng cô nhé!" Tần Dư Tịnh cười dặn dò bé.

"Dạ vâng~~" Niệm Niệm đồng ý rất nhanh, nhưng vừa quay đầu đã tìm Giang Thư: "Mẹ ơi, chơi với Kỳ Kỳ~"

Giang Thư định tìm Kỳ Kỳ cho bé, nhưng chưa tìm thấy thì loa phóng thanh đã thông báo các lớp, mời phụ huynh ổn định chỗ ngồi, hội thao sắp bắt đầu.

Kỳ Kỳ lúc này cũng được mẹ dẫn về ngồi xuống, đôi bạn nhỏ nắm tay nhau cười hì hì.

Hội thao ở trường mẫu giáo cũng có quy trình tương tự như thời họ đi học. Phần đầu tiên là Hiệu trưởng phát biểu, sau đó là giáo viên phụ trách lên phát biểu và giới thiệu sơ qua các hạng mục thi đấu cho phụ huynh.

Thực ra những nội dung này đều có trong tệp tài liệu gửi vào nhóm lớp, mọi người cũng đã xem hòm hòm rồi.

Hai mươi phút sau, phần phát biểu kết thúc. Giáo viên các lớp dẫn phụ huynh và các bé đến địa điểm thi đấu để tập hợp.

Khối lớp mầm, lớp chồi và lớp lá có khu vực thi đấu riêng. Lớp mầm và lớp chồi thi ở sân trước nơi Giang Thư đang đứng, còn lớp lá thì ở sân sau tòa nhà dạy học.

Sau khi một bộ phận người tản đi, các cô giáo bắt đầu tổ chức cho các bé lớp mình vào sân thi đấu.

May mà hôm nay có phụ huynh đi cùng nên mọi việc đều diễn ra trật tự.

Các bé hôm nay không tập thể d.ụ.c buổi sáng nên cần khởi động một chút, thực hiện các động tác giãn cơ đơn giản để tránh chấn thương.

Phụ huynh cũng làm theo, học theo động tác của các con, lắc m.ô.n.g duỗi chân, nhất thời tiếng cười vang lên không ngớt.

Hạng mục đầu tiên của lớp mầm là "Hai người ba chân", vận động viên tham gia chỉ dành cho các bé có cả hai phụ huynh đi cùng.

Giang Thư đang nghe quy tắc, Tần Dư Ca thì cúi người buộc cổ chân và chân của hai người lại với nhau.

"Thử xem." Tần Dư Ca hô khẩu hiệu, Giang Thư phối hợp cùng anh bước đi vài bước.

"Ơ?" Giang Thư ngạc nhiên, "Cậu hô theo nhịp bước của tôi à?"

"Ừm." Tần Dư Ca gật đầu.

Giang Thư kinh ngạc: "Giỏi thật đấy."

Tần Dư Ca cười: "Cũng bình thường thôi."

Sau khi hai người đi thêm vài bước và điều chỉnh lại vị trí dây buộc, bấy giờ mới gọi Niệm Niệm qua.

Trận đấu chính thức sẽ bắt đầu sau ba phút nữa. Giang Thư đột nhiên thấy căng thẳng. Cô và Tần Dư Ca ở lượt xuất phát thứ ba, đứng ở bên cạnh định xem các phụ huynh khác làm thế nào để đúc kết kinh nghiệm.

Chẳng mấy chốc, đã đến lượt nhóm thứ ba.

Giang Thư và Tần Dư Ca đứng cố định ở vạch xuất phát. Niệm Niệm và các bạn nhỏ khác được các cô giáo sắp xếp ngồi chờ trong những chiếc thùng carton đặt ở giữa đường để đợi phụ huynh đến đón.

Tần Dư Ca đưa tay ôm lấy vai Giang Thư, còn Giang Thư cũng vòng tay ôm lấy eo anh.

"Tần Dư Ca." Giang Thư nhìn chằm chằm về phía Niệm Niệm, "Đừng có làm con gái mất mặt đấy nhé."

"Yên tâm." Vẻ mặt Tần Dư Ca nghiêm túc, "Tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình."

Giây tiếp theo, tiếng còi hơi vang lên một hồi dài "Tuýt -----"

Bên tai Giang Thư vang lên khẩu hiệu của Tần Dư Ca: "Trái phải trái-----"

Giang Thư tập trung cao độ nghe theo chỉ huy của anh.

"Cố lên cố lên-----"

"Xông lên-----"

"Oa oa oa----- Đường chạy số 2 nhanh quá kìa-----"

Tiếng reo hò của người xem vang lên không ngớt, kèm theo đó là tiếng hét "oa oa" không rõ lý do của bọn trẻ, ồn ào náo nhiệt, loạn thành một đoàn.

"Mẹ cố lên! Mẹ cố lên!" Niệm Niệm đã đứng bật dậy trong thùng, bé nghe các bạn xung quanh đều hét cố lên nên cũng học theo.

Giang Thư và Tần Dư Ca nghe thấy tiếng con gái thì như được tiếp thêm động lực, bước chân càng thêm hăng hái.

Niệm Niệm thấy mẹ mình là người đi nhanh nhất trong số các phụ huynh thì vui sướng vỗ tay liên tục.

Giang Thư đã đi đến trước mặt Niệm Niệm, bước tiếp theo đáng lẽ là cùng Tần Dư Ca bế bé lên chạy về phía hạng mục tiếp theo. Đúng lúc này, một cậu bé bên trái đột nhiên lao tới ôm c.h.ặ.t lấy chân Giang Thư, cuống quýt gọi: "Mẹ ơi bế con với---"

Giang Thư ngẩn người: "Hả?"

Niệm Niệm "òa" lên một tiếng khóc nức nở, ôm c.h.ặ.t lấy cái chân còn lại của Giang Thư: "Mẹ bế con cơ~"