Tần Dư Ca bước ra khỏi phòng bệnh, lẳng lặng đi theo sau Tần Dư Tịnh.
Tần Dư Tịnh cứ thế đi thẳng về phía trước, Tần Dư Ca lộ vẻ thắc mắc nhìn sang Ngụy Hằng, Ngụy Hằng ra hiệu bảo anh cứ đi theo là được.
Đi được một đoạn, Tần Dư Tịnh gõ cửa một phòng làm việc.
"Mời vào."
Tần Dư Tịnh đẩy cửa bước vào, Tần Dư Ca và Ngụy Hằng theo sát phía sau.
"Hoắc Cảnh?" Tần Dư Ca kinh ngạc, "Không phải ông về nhà rồi sao? Sao lại quay lại nhanh thế?"
"Chị bảo cậu ấy quay lại đấy." Tần Dư Tịnh ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn làm việc của Hoắc Cảnh, "Nói đi."
Hoắc Cảnh cười cười, mở kết quả xét nghiệm m.á.u và nước tiểu của Nệm Nệm ra, giải thích chi tiết lại một lần nữa.
Tần Dư Tịnh gửi lời cảm ơn tới Hoắc Cảnh: "Cậu và Dư Ca chắc cũng ba năm rồi không gặp nhỉ."
"Vâng." Hoắc Cảnh gật đầu. Người này bình thường tuy có chút tưng t.ửng, nhưng hễ khoác lên mình chiếc áo blouse trắng là lập tức trở nên vô cùng trầm ổn và đáng tin cậy. "Nửa đêm lão Tần gọi điện cho tôi, làm tôi cũng giật cả mình."
"Về chuyện của Úc Hữu năm đó, cậu là người trong cuộc." Tần Dư Tịnh thản nhiên nói, "Sau này Dư Ca đi kiểm tra sức khỏe cũng nhờ cậu xem báo cáo giúp, chị nhớ lúc đó cậu nói chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống sau này."
Hoắc Cảnh vẫn gật đầu xác nhận.
Dù chuyện đã trôi qua ba năm nhưng anh vẫn nhớ rất rõ, suy cho cùng việc hạ t.h.u.ố.c bạn bè vẫn là một chuyện chấn động và đáng sợ.
"Cậu thấy Nệm Nệm có khỏe mạnh không?" Tần Dư Tịnh đột ngột hỏi.
Hoắc Cảnh ngẩn người: "Khỏe mạnh chứ ạ."
Nghe đến đây, Tần Dư Ca cuối cùng cũng hiểu mục đích chị gái mình tìm đến Hoắc Cảnh là gì.
Tần Dư Ca nhíu mày, trầm giọng nói: "Chị, chẳng phải em đã nói rồi sao? Giang Thoa đã kiểm tra rồi, không có vấn đề gì cả."
"Chị biết, nhưng chuyện gì không phải do đích thân chị xác nhận thì chị không yên tâm." Ngón tay Tần Dư Tịnh gõ nhẹ lên mặt bàn, dặn dò Hoắc Cảnh: "Cậu sắp xếp cho Nệm Nệm một buổi khám sức khỏe tổng quát đi."
Hoắc Cảnh kín đáo liếc nhìn Tần Dư Ca, quả nhiên thấy mặt anh đen như nhọ nồi.
Hoắc Cảnh do dự: "Việc sắp xếp thì tôi làm được, nhưng chuyện này cần người giám hộ đồng ý. Hiện tại xem ra... Giang Thoa mới là người giám hộ duy nhất của Giang Mộ nhỉ?"
Sau khi Giang Thoa ăn xong phần bữa sáng của mình, Tần Dư Ca mới quay lại.
"Ơ? Chị và anh rể anh đâu rồi?" Thấy anh vào phòng một mình với vẻ mặt ủ rũ, Giang Thoa lên tiếng hỏi thăm: "Anh bị mắng à?"
"Không có." Tần Dư Ca lắc đầu, ngồi xuống cạnh Giang Thoa, "Chỉ là bất đồng ý kiến thôi."
Giang Thoa ngẫm nghĩ: "Chị anh muốn anh làm gì? Liên quan đến em hay liên quan đến Nệm Nệm?"
Tần Dư Ca không ngạc nhiên khi bị đoán trúng: "Chị ấy muốn cho Nệm Nệm đi khám sức khỏe tổng quát."
"Anh không muốn?"
"Không phải là không muốn."
Giang Thoa kéo dài giọng, nói đầy ẩn ý: "Ồ~~"
Tần Dư Ca nhìn cô.
Giang Thoa nhún vai: "Tư duy của Tần tiên sinh lại bắt đầu bay xa rồi, nào là 'sao chị mình cứ thích làm mấy việc làm khó người khác thế nhỉ', 'chị không tin tưởng Giang Thoa sao', 'sao chị cứ nói mãi không nghe, biết rồi mà vẫn cứ phạm phải'... đại loại thế đúng không?"
"Gần như vậy." Tần Dư Ca gật đầu.
Thật kỳ diệu, chỉ vài câu nói của Giang Thoa đã khiến tâm trạng rối bời của anh bình tĩnh lại.
Giang Thoa mạnh dạn đoán: "Chị anh không phải muốn làm xét nghiệm ADN đấy chứ?"
"Tất nhiên là không!" Tần Dư Ca vội vàng phủ nhận, "Chị ấy chỉ cảm thấy Nệm Nệm là con được hoài t.h.a.i lúc anh bị trúng t.h.u.ố.c năm đó nên lo lắng cho sức khỏe của con, muốn nhân lúc con đang nằm viện thì kiểm tra tổng quát luôn."
Giang Thoa không đáp, khoanh tay lại như đang suy nghĩ.
Tần Dư Ca thở dài: "Anh thực sự đã giải thích với chị ấy rồi."
"Không sao đâu, cứ để bác sĩ Hoắc sắp xếp đi." Giang Thoa đưa phần bữa sáng còn lại cho Tần Dư Ca: "Đã định khám sức khỏe thì anh ăn hết chỗ này đi, lát nữa chuẩn bị đồ khác cho Nệm Nệm sau."
"Giang Thoa..." Tần Dư Ca lẩm bẩm.
Giang Thoa bật cười thành tiếng: "Thực ra lần trước anh hỏi em khi nào Nệm Nệm đi khám định kỳ là anh đã để tâm chuyện này rồi đúng không?"
Tần Dư Ca không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.
"Thôi, làm thì làm thôi. Chẳng phải anh nói muốn dựa vào thể trạng của Nệm Nệm để sắp xếp thực đơn cho con sao?" Giang Thoa đứng dậy vỗ vai anh, "Lát nữa em phải đến cơ quan xin nghỉ phép, anh bảo bác sĩ Hoắc qua đây một chuyến, em sẽ ký tên."
"Được."
Tần Dư Ca gửi tin nhắn cho Hoắc Cảnh.
Hoắc Cảnh nhanh ch.óng có mặt, trên tay còn xách theo món quà mua cho Nệm Nệm: "Chút lòng thành cho cháu."
Giang Thoa nhận lấy xem thử, là một hộp tranh ghép hình, thấy giá cả không quá đắt nên cô nhận luôn: "Cảm ơn bác sĩ Hoắc, làm anh tốn kém rồi."
"Có gì đâu, chuyện nên làm mà." Hoắc Cảnh xua tay, "Cô cứ gọi tôi là Hoắc Cảnh được rồi, tôi với lão Tần quen nhau hơn mười năm, chẳng khác gì người nhà."
"Ồ?" Giang Thoa cười híp mắt hỏi, "Chẳng phải hai người ba năm rồi không liên lạc sao?"
Hoắc Cảnh "a" lên một tiếng: "Đúng thế, từ sau vụ cậu ấy bị hạ t.h.u.ố.c, cậu ấy cắt đứt liên lạc với tất cả bạn bè luôn."
Giang Thoa ngạc nhiên nhìn sang Tần Dư Ca, tò mò hỏi: "Anh vì thấy mất mặt nên mới không qua lại với bạn bè à?"
Hoắc Cảnh suýt chút nữa thốt ra một câu c.h.ử.i thề vì kinh ngạc, may mà phanh lại kịp.
Đây chính là thực lực của mẹ ruột đứa trẻ sao? Ba năm rồi, anh đã tò mò suốt ba năm rồi.
Năm đó người làm sai rõ ràng là Úc Hữu, hắn cũng đã nhận hình phạt thích đáng, nhưng không hiểu sao Tần Dư Ca lại cắt đứt liên lạc với cả những người chơi thân như họ.
Mỗi khi nhớ đến vấn đề này, Hoắc Cảnh đều chỉ muốn hỏi anh một câu: Rốt cuộc là tại sao.
"Mất mặt thì không hẳn." Tần Dư Ca rũ mắt, "Chỉ là cần chút thời gian để suy nghĩ."
Hoắc Cảnh nhếch môi: "Một lần suy nghĩ mà mất tận ba năm?"
Tần Dư Ca nhướng mày: "Tất nhiên là không, sau đó đi làm giáo viên bận quá nên quên mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Người ta khi cạn lời thực sự sẽ bị chọc tức đến phát cười.
Hoắc Cảnh đột nhiên cảm thấy muốn bóp c.h.ế.t Tần Dư Ca :)
Không thể nói một câu thật lòng được sao.
"Được rồi, là tôi cố ý không liên lạc." Tần Dư Ca nói, "Ban đầu là vì sự phẫn nộ khi bị bạn bè phản bội, tôi không hiểu nổi tại sao hắn lại làm đến mức đó."
Giang Thoa xen vào: "Em muốn biết tại sao hắn lại hạ t.h.u.ố.c anh? Quan hệ giữa hai người không tốt sao? Cũng không đúng, cả hai anh đều thừa nhận hắn là bạn mà."
Hoắc Cảnh cười lạnh một tiếng, hất cằm về phía Tần Dư Ca: "Để cậu ấy nói đi."
Hiếm khi Giang Thoa như một đứa trẻ hiếu kỳ, Tần Dư Ca cũng không muốn nói qua loa làm cô thất vọng.
Vả lại chuyện này, sớm muộn gì anh cũng sẽ kể cho cô nghe.
...
Tần Dư Ca và Hoắc Cảnh là bạn cùng phòng ký túc xá thời đại học.
Phòng họ là phòng hỗn hợp, Tần Dư Ca và Hoắc Cảnh nằm giường đối diện nhau, quan hệ thân thiết hơn một chút so với hai người còn lại là Úc Hữu và Chương Nhược.
Nhưng dù sao bốn người cũng cùng phòng, mọi người thường xuyên cùng nhau đi chơi, đi ăn uống.
Sau khi tốt nghiệp, Tần Dư Ca quyết định đi du học, chị gái anh cũng hết lòng ủng hộ.
Hoắc Cảnh học y, thời gian đèn sách vốn dĩ dài hơn họ.
Còn Úc Hữu và Chương Nhược thì sau khi tốt nghiệp mỗi người đều có công việc riêng.
Tần Dư Ca đi vắng, Hoắc Cảnh cũng ngày càng bận rộn, dù có rảnh anh cũng không hẹn hò với hai người kia, tin nhắn trong nhóm bốn người cứ thế thưa dần.
Cho đến ba năm trước, Tần Dư Ca về nước.
Úc Hữu không biết nghe ngóng từ đâu tin Tần Dư Ca đã về, liền tag anh vào nhóm hỏi thực hư.
Không lâu sau khi Tần Dư Ca trả lời, Hoắc Cảnh cũng xuất hiện.
Giờ đây mọi người không còn là sinh viên nữa, ai cũng có việc riêng, nên chuyện trò trong nhóm cũng đứt quãng, chỉ có lần này là kéo dài kỳ lạ.
Sau vài ngày trò chuyện, cảm giác xa cách giảm đi đáng kể, Úc Hữu nhân cơ hội đề nghị mọi người ra ngoài tụ tập một bữa.
Tính ra cũng đã năm sáu năm không gặp mặt.
Tần Dư Ca và Hoắc Cảnh nhắn tin riêng cho nhau, cả hai đều không mặn mà lắm, nhưng lúc này Chương Nhược tung ra "tuyệt chiêu": cậu ta sắp kết hôn.
Vì tình nghĩa cũ, Tần Dư Ca và Hoắc Cảnh đã đồng ý cuộc hẹn này.
Rất nhanh sau đó, Úc Hữu dựa theo thời gian của mọi người để ấn định ngày tụ họp, địa điểm là câu lạc bộ Dạ Ca.
Hoắc Cảnh phản đối trong nhóm đòi đổi chỗ vì anh không thích nơi đó.
Tần Dư Ca cũng thấy không ổn, trong bốn người thì Chương Nhược là người sắp kết hôn, không giống như lúc còn độc thân, trước đám cưới mà đi hộp đêm, vạn nhất để vị hôn thê biết được sẽ ảnh hưởng đến tình cảm.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Nhưng Chương Nhược lại bảo không sao, vị hôn thê của cậu ta đã đồng ý rồi.
Tỉ lệ 2 chọi 2, Tần Dư Ca và Hoắc Cảnh vốn không phải người quá chi li, nghĩ bụng chỉ một lần này thôi nên cũng đồng ý.
Mấy năm không gặp, Úc Hữu và Chương Nhược đều đã phát tướng. Lúc vừa nhìn thấy Tần Dư Ca, họ không thể tin nổi vào mắt mình, không ngớt lời khen ngợi anh đúng là "nam thần của viện", phong thái vẫn không hề giảm sút so với năm xưa.
Tần Dư Ca lịch sự mỉm cười, không hưởng ứng câu chuyện đó.
Chương Nhược và vị hôn thê mở một cửa hàng nhỏ, cuộc sống cũng coi như ổn định.
Còn Úc Hữu hiện đang làm nhân viên kinh doanh bảo hiểm, chẳng liên quan gì đến chuyên ngành đã học.
Rượu quá ba tuần, Úc Hữu cầm chai rượu tu ừng ực, tuyên bố hùng hồn với mấy người kia rằng tối nay cậu ta bao hết.
Chương Nhược ngầm đồng ý, còn Tần Dư Ca và Hoắc Cảnh nhìn nhau, quyết định sẽ chia tiền.
Úc Hữu tỏ ra vô cùng bất mãn với việc này, có lẽ do tác động của cồn, hắn trực tiếp hỏi Tần Dư Ca: "Có phải ông coi thường tôi không?"
"Không có." Thần sắc Tần Dư Ca bình thản, nhàn nhạt trả lời: "Nếu tôi coi thường ông thì sao lại đến dự buổi họp mặt này."
"Haha!" Úc Hữu cười lớn hai tiếng, ngồi xuống bốc một nắm lạc, cúi đầu bóc từng hạt một, "Lão Tần, ông có biết làm sao tôi biết ông đã về nước không?"
Tần Dư Ca lắc đầu.
Úc Hữu không giải đáp thắc mắc đó mà ngược lại hỏi Tần Dư Ca những ngày ở nước ngoài có tốt không, sống như thế nào.
Bốn người ngồi chung bàn, cả ba người đều tò mò về cuộc sống của anh ở nước ngoài, Tần Dư Ca chọn vài chuyện bình thường chia sẻ với họ.
Hoắc Cảnh nghe xong thì bĩu môi: "Vẫn là sống ở trong nước tốt hơn."
Câu này Tần Dư Ca tán thành.
Chương Nhược im lặng xoay chén rượu, uống cạn một hơi.
Còn Úc Hữu nhìn Tần Dư Ca với vẻ mặt bùi ngùi nhưng cũng đầy khao khát: "Lão Tần, thực sự ghen tị với ông khi có một người chị tốt như vậy đấy."
Úc Hữu đã gặp Tần Dư Tịnh vài lần, lần nào chị ấy cũng gửi cho Tần Dư Ca rất nhiều đồ, hỏi anh ăn uống thế nào, tiền tiêu có đủ không.
Tần Dư Ca đều trả lời từng câu một.
Vì ở bên nhau thời gian dài, dù Tần Dư Ca có khiêm tốn thì người xung quanh cũng nhận ra gia cảnh nhà anh rất tốt.
Có những thứ người khác phải dốc hết tâm sức cũng không có được, nhưng với người khác thì chỉ cần mở miệng là có thể dễ dàng sở hữu, điều đó làm sao không khiến người ta đố kỵ cho được?
Ngay cả chính Úc Hữu cũng không nhớ rõ, rốt cuộc từ bao giờ hắn bắt đầu nảy sinh lòng thù địch với Tần Dư Ca.
Từ lúc tốt nghiệp đến nay, Tần Dư Ca sống ngày càng tốt, còn hắn thì dưới áp lực cuộc sống buộc phải đổi nghề, việc đi uống rượu tiếp khách, tươi cười nịnh nọt đã trở thành cơm bữa, nhưng dù có say mèm cũng chưa chắc đã ký được hợp đồng.
Tháng trước, cô bạn gái yêu nhau năm năm đã lần thứ N đề nghị kết hôn, hắn cứ lần lữa mãi, cuối cùng cô ấy hoàn toàn thất vọng, quay sang đính hôn với đối tượng xem mắt do gia đình sắp xếp. Hắn hỏi thăm bạn chung thì biết người đàn ông kia có nhà có xe, tiền sính lễ là 38 vạn tệ (khoảng 1,3 tỷ VNĐ).
Úc Hữu cảm thấy quá bất công.
Những người đó có cái gì chứ? Chẳng qua là biết đầu t.h.a.i vào chỗ tốt, có xuất thân tốt thôi sao? Nếu hắn cũng sinh ra trong một gia đình giàu có, hắn cũng có thể làm được như thế.
Sống những ngày tháng mơ hồ, dưới cú sốc kép của sự nghiệp không thuận lợi và mất đi tình yêu, Úc Hữu biết tin Tần Dư Ca về nước.
Úc Hữu nghĩ, chẳng phải chỉ là người giàu thôi sao? Tần Dư Ca cũng là người giàu mà.