Bí Mật Nuôi Con, Ai Ngờ Bị Anh Phát Hiện

Chương 32: Tiếng gọi "Ba" đầu tiên



Giang Thư có chút ngượng ngùng, mặt đỏ lên. Khi trí tò mò trỗi dậy, cô đã quên mất chính mình cũng là nhân vật chính trong vụ hạ t.h.u.ố.c ba năm trước.

"Khụ." Giang Thư hắng giọng một cái, "Hôm sau... anh báo cảnh sát à?"

"Báo rồi." Tần Dư Ca nói, "Sau khi tỉnh táo lại và nhớ lại mọi chuyện, tôi biết trạng thái lúc đó tuyệt đối không đơn giản là say rượu. Vì vậy, việc đầu tiên tôi làm là báo cảnh sát và đi xét nghiệm, sau đó trích xuất camera của hội sở. Hình ảnh Úc Hữu hạ t.h.u.ố.c đã bị ghi lại toàn bộ, cậu ta có chối cũng vô ích."

Hoắc Cảnh nghe đến đây cũng nói với Giang Thư: "Em không biết đâu, hôm sau lúc anh biết lão Tần bị hạ t.h.u.ố.c, anh đã sốc đến mức nào."

Giang Thư chỉ tay vào Tần Dư Ca, hỏi Hoắc Cảnh: "Lúc anh ấy đi vệ sinh rồi không quay lại, anh không thấy có gì bất thường sao?"

"Em không biết à?" Hoắc Cảnh nhướn mày, "Anh có gọi điện cho cậu ấy nhưng cậu ấy không nghe, sau đó nhắn lại cho anh đúng hai chữ: 'Có việc'."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Giang Thư cũng học bộ dạng anh ta mà nhướn mày: "Thế mà anh cũng tin? Nhỡ đâu là người khác cầm điện thoại anh ấy nhắn thì sao?"

Hoắc Cảnh chắp hai tay lại cầu xin Giang Thư: "Lúc đó anh uống nhiều quá, không nghĩ được sâu xa đến thế, tha cho anh đi mà."

"Ha ha ha ha!" Giang Thư bật cười thành tiếng, "Em không hỏi nữa, vậy cuối cùng thì sao? Kết cục của Úc Hữu thế nào?"

"Tội cố ý gây thương tích, bị tuyên án ba năm." Tần Dư Ca nói đến đây bèn nhẩm tính thời gian, "Nếu không được giảm án thì chắc cậu ta cũng vừa mới ra tù không lâu."

Hoắc Cảnh xoa cằm: "Anh cũng không theo dõi chuyện này, nhưng hôm nay đã nhắc tới đây rồi, lúc nào rảnh anh sẽ nhờ người hỏi thăm thử xem."

Giang Thư nhớ tới người thứ tư trong nhóm bọn họ: "Anh định hỏi Chương Nhược à?"

"NO!" Hoắc Cảnh bĩu môi, "Không còn liên lạc nữa rồi. Loại người có thể giương mắt nhìn Úc Hữu hạ t.h.u.ố.c lão Tần mà không hé răng nửa lời thì cũng chẳng t.ử tế gì."

"Cũng đúng." Giang Thư nhún vai, đưa tay về phía Hoắc Cảnh: "Đưa tờ đơn đồng ý cho em, em ký tên xong rồi phải đi trước đây."

Hoắc Cảnh đưa tờ đơn khám sức khỏe cho cô: "Em đi đâu vậy?"

Giang Thư ký tên vào ô người giám hộ: "Em qua đơn vị xin nghỉ phép, sau đó về nhà lấy ít đồ cho Niệm Niệm mang sang đây."

Tần Dư Ca đưa bộ quần áo mà Tần Dư Tịnh mang tới cho cô: "Để tôi bảo tài xế đưa em đi."

"Không cần đâu." Giang Thư từ chối ý tốt của anh, "Em bắt xe đi rồi về ngay ấy mà, nhanh lắm."

"Đường xa, em còn phải mang đồ đạc nữa." Tần Dư Ca đưa ra một giải pháp trung gian, "Em bắt xe đến đơn vị, rồi bắt xe về nhà. Tôi sẽ bảo chú Châu chờ ở dưới lầu nhà em, sau đó chở em quay lại đây."

Giang Thư thấy cũng hợp lý: "Được thôi."

Giang Thư đi thay đồ để chuẩn bị đi, Hoắc Cảnh cũng rời đi trước để chuẩn bị cho việc khám sức khỏe của Niệm Niệm.

Đúng lúc này, Niệm Niệm tỉnh giấc.

"Mẹ ơi..." Bé con còn chưa mở mắt đã thút thít tìm Giang Thư.

Tần Dư Ca lập tức ngồi xuống bên giường bệnh, nhẹ nhàng vỗ về con gái, dịu dàng nói: "Mẹ đi thay quần áo rồi, sẽ quay lại ngay thôi."

Niệm Niệm chưa có tinh thần, cả người ỉu xìu. Bé trở mình, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người Tần Dư Ca.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Sao vậy Niệm Niệm? Con cần gì nào?" Tần Dư Ca biết cổ họng bé không thoải mái nên đặc biệt cúi người xuống để nghe con nói.

"Ba..." Giọng Niệm Niệm rất nhỏ.

Nhưng Tần Dư Ca đã nghe rõ mồn một. Anh vô cùng xúc động: "Niệm Niệm gọi lại một tiếng nữa được không con?"

"Gọi cái gì vậy?" Giang Thư cầm quần áo từ nhà vệ sinh bước ra, "Sao anh lại xúc động thế?"

"Giang Thư." Gương mặt Tần Dư Ca rạng rỡ nụ cười, "Niệm Niệm vừa gọi tôi là ba."

Giang Thư bị nụ cười rạng rỡ của anh làm cho ngẩn ngơ một thoáng, nhưng nhanh ch.óng lấy lại tinh thần: "Cái gì cơ?"

Cô bước nhanh tới bên giường bệnh, Niệm Niệm chớp chớp mắt cười với cô: "Mẹ ơi."

"Ơi, mẹ đây." Giang Thư ngồi thụp xuống, áp lòng bàn tay lên trán con gái: "Bé con thấy thế nào rồi? Có chỗ nào không khỏe không?"

Niệm Niệm dụi dụi mắt: "Buồn ngủ quá ạ~"

Giang Thư biết đây là triệu chứng sau khi hạ sốt. Cô vuốt lại mái tóc bết mồ hôi của con: "Mẹ thương lượng với bé một chuyện được không?"

"Dạ được~"

Giang Thư bị bé chọc cười: "Mẹ còn chưa nói là chuyện gì mà bé đã đồng ý rồi sao?"

"Dạ!" Niệm Niệm nằm bò trên giường, hai bàn tay nhỏ đan vào nhau áp lên miệng, tặng mẹ một nụ hôn gió, khẽ nói: "Chuyện gì con cũng đồng ý hết ạ~"

"Ngoan quá." Giang Thư cúi người hôn lên má con gái: "Đêm qua Niệm Niệm bị sốt, bây giờ chúng ta đang ở bệnh viện. Một lát nữa ba sẽ đưa Niệm Niệm đi kiểm tra sức khỏe, chú Hoắc cũng ở đây, con còn nhớ chú Hoắc không?"

Niệm Niệm suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Dạ nhớ~"

"Giỏi lắm." Giang Thư liếc nhìn Tần Dư Ca một cái rồi tiếp tục: "Nhưng mẹ phải đi vắng một lát để xin nghỉ phép rồi mới quay lại với Niệm Niệm được. Mẹ hứa sẽ về thật nhanh, con phối hợp với chú Hoắc đi kiểm tra trước nhé?"

"Dạ~" Niệm Niệm chẳng cần suy nghĩ đã đồng ý ngay.

Giang Thư xoa mặt con: "Vậy mẹ đi nhé."

Niệm Niệm lồm cồm ngồi dậy, Tần Dư Ca dứt khoát bế bé vào lòng. Bé con ôm lấy cổ Giang Thư, áp má vào mặt cô: "Bé nghe lời mà~ bé ngoan lắm nha~"

Trái tim Giang Thư mềm nhũn ra, sao lại có em bé đáng yêu đến thế, còn tự khen mình ngoan nữa chứ.

Tần Dư Ca bế Niệm Niệm tiễn Giang Thư ra cửa. Giang Thư cứ đi một bước lại ngoái đầu vẫy tay chào hai người.

Đợi đến khi bóng dáng Giang Thư hoàn toàn biến mất, Tần Dư Ca đóng cửa lại, đặt Niệm Niệm nằm lại giường nghỉ ngơi. Anh rót một ly nước ấm cho bé: "Uống chút nước nhé con?"

"Dạ~"

Tần Dư Ca cầm ly, cẩn thận đút cho Niệm Niệm uống. Sau khi uống được gần nửa ly, bé không muốn uống nữa. Tần Dư Ca xoay người đặt ly nước lên tủ.

Khi anh quay lại nhìn Niệm Niệm, cô bé khẽ cong đôi lông mày cười với anh, có chút bẽn lẽn: "Con cảm ơn ba~"