1
Nước Ba Tư tiến cống ba hộc trầm hương loa t.ử đại dùng để kẻ mày.
Triệu Hằng vung tay một cái.
Hắn bảo muốn ban thưởng toàn bộ số đó cho Thục phi.
Để thể hiện sự sủng ái tột bậc của mình, hắn còn đặc biệt sai đích thân ta tự tay mang tới cung Quan Cư.
Là một đại cung nữ hầu cận bên người Triệu Hằng.
Hắn vốn luôn xem ta là tâm phúc, hiếm khi nào lại sai bảo ta đi làm những việc vặt vãnh, cỏn con như thế này.
Thế nên mới thấy, hắn thực sự vô cùng coi trọng Thục phi.
Hắn cam tâm tình nguyện trao cho ả đủ mọi thể diện.
Thế nhưng vào ngày hôm đó, khi ta đến nơi thì đại môn cung Quan Cư lại đóng cửa then cài c.h.ặ.t mít, xung quanh thậm chí còn chẳng có lấy một bóng người canh gác.
Ta lo lắng Thục phi ở bên trong xảy ra chuyện chẳng lành.
Liền lặng lẽ, âm thầm lẻn vào.
Thế nhưng ta làm sao có thể ngờ được rằng, chính hành động này lại khiến mình vô tình bắt quả tang Thục phi đang tư thông với gian phu.
Cánh cửa phòng vừa đẩy ra.
Khắp căn phòng bấy giờ đều là cảnh tượng hương xuân ngập tràn, vô cùng diễm lệ.
Ta đứng c.h.ế.t trân ngay trước cửa phòng, im lặng hồi lâu.
Dẫu có nghĩ thế nào ta cũng không tài nào hiểu nổi, Thục phi rõ ràng đang là kẻ đắc sủng, chiếm trọn thánh tâm nhất chốn hậu cung bấy giờ, tại sao lại còn to gan lớn mật đi tư thông với người khác?
Ả ta thực sự... không sợ tội lỗi này sẽ chu di cửu tộc hay sao?
Ả sợ chứ.
Ả sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Vừa nhìn thấy ta đẩy cửa bước vào.
Thục phi liền hoảng loạn cuống cuồng vớ lấy tấm chăn gấm bọc c.h.ặ.t lấy cơ thể mình.
Đôi mắt ả tràn ngập sự kinh hoàng, sợ hãi.
Kẻ thị vệ đang tư thông với ả cũng lập tức dang tay đứng chắn ngay trước người ả để bảo vệ.
Cái yếm màu đỏ thêu hình uyên ương — thứ mà cục May Vá phải tốn ròng rã suốt ba ngày ba đêm mới làm xong cho Thục phi.
Lúc bấy giờ lại đang treo lủng lẳng ngay bên hông của tên thị vệ, trông vô cùng chướng mắt và nổi bật.
Ta im lặng, chủ động dời tầm mắt đi nơi khác.
Thục phi khóc lóc t.h.ả.m thiết hệt như hoa lê dính hạt mưa, liên tục van xin ta hãy giữ kín bí mật này giúp ả.
Kiếp trước, ta đã lạnh lùng từ chối lời cầu xin ấy.
Ta một mực lòng thành trung thành với Triệu Hằng, ta biết hắn là kẻ căm ghét nhất sự phản bội.
Chính vì vậy, ta đã chọn cách bẩm báo chuyện này lên hắn ngay vào bấy giờ.
Triệu Hằng đùng đùng nổi giận, lập tức muốn xách kiếm xông thẳng vào cung Quan Cư để tự tay định đoạt mạng sống của Thục phi.
Thế nhưng, chân hắn còn chưa kịp bước ra khỏi tẩm điện.
Thì nơi cung Quan Cư đã truyền đến hung tin Thục phi đã treo cổ tự vẫn thân vong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thanh kiếm trong tay Triệu Hằng.
Ngay vào cái khoảnh khắc nghe thấy hung tin ấy, bỗng chốc rớt xoảng một tiếng xuống nền đất lạnh ngắt.
Hắn quay người, thất hồn lạc phách bước từng bước đờ đẫn trở lại tẩm điện.
Ngày hôm sau, Triệu Hằng hạ lệnh ban bố hai đạo thánh chỉ.
Đạo thánh chỉ đầu tiên: Khiển trách Thục phi là kẻ vô đức, dám cả gan tự sát chốn hậu cung, hạ lệnh đem phơi xác nơi hoang dã.
Đạo thánh chỉ thứ hai: Xét thấy ta có công tố giác, nên được sắc phong làm Mỹ nhân.
Người ngoài đều râm ran bàn tán rằng, ta đã dẫm lên bộ xương khô của Thục phi để trèo lên vị trí cao sang, lại còn độc chiếm sự ân sủng của bậc quân vương.
Thế nhưng, ta chưa từng có một giây một phút nào thèm khát muốn trở thành phi tần của hắn.
Lúc bấy giờ, ta chỉ đơn thuần là vì quá hoảng sợ mà thôi.
Ta sợ rằng nếu mình biết chuyện mà không báo, ngày sau khi mọi chuyện vỡ lở ra ánh sáng, Triệu Hằng nhất định sẽ trút hết mọi cơn lôi đình lôi thiên nộ lên đầu ta.
Tâm tư của bậc đế vương từ trước đến nay luôn sâu hun hút như biển cả, chẳng ai có thể dò xét được.
Biết chuyện mà không báo, đối với hắn, đó cũng chính là một sự phản bội.
Bởi lẽ, những thủ đoạn tàn độc mà Triệu Hằng dùng để trừng trị những kẻ phản bội, trên đời này không một ai có thể hiểu rõ hơn ta.
Ta từng tự đắc cho rằng mình đã đưa ra một lựa chọn sáng suốt và tốt nhất cho bản thân.
Thế nhưng Triệu Hằng...
Hắn vẫn hận ta thấu tận xương tủy.
「Nếu như không phải tại ngươi nhiều lời mách lẻo, thì nàng làm sao đến mức không chịu nổi nhục nhã mà chủ động tìm đến cái c.h.ế.t?!」
「Liễu Lệnh Hoa, ngươi là cố tình làm vậy đúng không? Ngươi chính là muốn dẫm lên xác của nàng để trèo lên vị trí cao hơn, để ép ta phải sủng hạnh ngươi.」
「Được, ta thành toàn cho ngươi!」
Hắn hung tợn bóp c.h.ặ.t lấy cổ ta, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu, sặc sụa mùi điên cuồng.
Hắn hận không thể lập tức ra tay bóp c.h.ế.t ta ngay tại chỗ.
Hóa ra, tình cảm mà hắn dành cho Thục phi lại sâu đậm, cuồng si đến nhường ấy.
Ngay cả tội danh tư thông tày đình, gắm lên đầu hắn một chiếc sừng nhục nhã, hắn vậy mà cũng có thể bao dung, tha thứ được.
Nhưng chung quy, Triệu Hằng vẫn chừa lại cho ta một con đường sống, giữ lại cho ta cái mạng quèn này.
Thế nhưng suốt mười năm dài đằng đẵng sau đó, hắn luôn tìm mọi cách sỉ nhục, hành hạ ta hết lần này đến lần khác ngay trên chiếc giường ấm.
Ta từng m.a.n.g t.h.a.i ba lần.
Thế nhưng đứa trẻ nào cũng vậy, còn chưa đầy ba tháng tuổi đã phải gánh chịu những trận mây mưa thô bạo, kịch liệt của hắn mà đành lòng sảy mất.
Nỗi đau đớn thể xác lẫn tinh thần ấy cứ thế cào xé tâm can ta đến mức c.h.ế.t đi sống lại.
Máu tươi đỏ ngầu cứ thế tuôn ra, nhuộm thắm hết chiếc váy lụa này đến chiếc váy lụa khác.
Cái sắc đỏ tươi roi rói ấy, trông vô cùng chướng mắt và nhức nhối.
Vào những năm tháng tăm tối đó.
Trong đầu ta luôn vô thức hiện lên một suy nghĩ duy nhất: Nếu như ông trời có thể ban cho ta một cơ hội để làm lại từ đầu.
Ta nhất định sẽ lựa chọn giữ kín bí mật này giúp Thục phi.
Và cũng là để tự tìm cho chính bản thân mình một con đường sống thanh thản.