Biệt Lệnh Hoa

Chương 11



11

Nếu như không có sự xuất hiện của ta làm quân cờ, thì có lẽ giờ này bà ấy đã có thể quang minh chính đại cùng người đàn ông trong lòng mình kết nghĩa phu thê, nắm tay nhau sống một đời tự do, hạnh phúc ở bên ngoài cung cấm rồi.

 

Tô Nguyệt vội vàng lắc đầu nguầy nguậy để gạt phắt lời ta nói: 

「Cái bận này tuyệt đối không thể nào đổ vạ, oán trách lên đầu của tỷ được. 

Có trách thì phải trách cái gã hoàng đế ích kỷ, điên cuồng kia kìa. 

Chính hắn là kẻ đã tự tay hạ đặt b.út ban ra bản thánh chỉ tàn nhẫn ấy, đời này kiếp này muội chỉ căm ghét, hận thù một mình hắn mà thôi!」

Lúc bà ấy thốt ra cái câu nói tuyệt tình ấy, tận sâu trong đôi mắt vốn dĩ luôn ngập tràn sự nhu mì, trong vắt của vị Thục phi đắc sủng bấy giờ, bỗng chốc lại điên cuồng lóe lên một tia hận thù sâu hoắm, lạnh lẽo đến thấu xương.

Ta ở lại cung Quan Cư tịnh dưỡng ròng rã suốt mấy ngày trời.

Cho đến khi đôi đầu gối của ta đã không còn gặp trở ngại gì lớn lao nữa, có thể tự do đi lại bình thường.

Tô Nguyệt lúc bấy giờ mới ghé sát tai ta mà khẽ khàng thông báo, nói rằng bà ấy hiện tại đã âm thầm sắp xếp, bài trí thỏa đáng hết  mọi chuyện rồi, ngay trong ngày hôm nay sẽ tìm cách đưa ta rời khỏi cung cấm.

「Ngày hôm qua muội đã chủ động đến trước mặt bệ hạ để cầu xin, hắn từ sớm đã gật đầu đồng ý với lời thỉnh cầu của muội rồi. 

Ngày hôm nay hắn sẽ đích thân đưa muội xuất cung để đi du ngoạn, ngắm cảnh ngoài thành, muội cũng đã tiện thể mở miệng xin cho cả tỷ nữa. 

Muội nói với hắn rằng mấy ngày nay tâm tình tỷ có vài phần u uất, buồn bực khôn nguôi, dẫu có ở trong cung cũng không thấy vui vẻ gì. 

Hắn nghe xong liền mềm lòng ngay, dẫu cho ngoài mặt vẫn lạnh lùng, nghiêm nghị nhưng rất nhanh đã gật đầu ưng thuận.」

「Về phía núi Linh Sơn, muội từ sớm cũng đã chuẩn bị sẵn sàng mọi đường đi nước bước rồi. 

Nơi đó có một khu vực vách đá đứt gãy, nhìn bề ngoài thì có vẻ sâu thăm thẳm, không thấy đáy, thế nhưng trên thực tế nơi đó lại không quá cao. 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Hơn nữa, mấy ngày gần đây ở vùng núi đó sương mù liên tục giăng lối, bao phủ dày đặc, tầm nhìn của người thường lại càng mờ mịt, không cách nào nhìn thấu hay kiểm tra chân thực được.」

「Lục Tranh nhân bận hoán đổi ca trực của đám thị vệ để lén lút xuất cung, từ sớm đã sai người của mình âm thầm bố trí, dàn dựng vô cùng ổn thỏa ở ngay phía dưới vách đá rồi. 

Nơi đó có giăng sẵn một tấm lưới bằng dây thừng vô cùng kiên cố để đón lấy thân thể tỷ, chỉ cần tỷ nhảy xuống là lập tức sẽ có người của chúng ta ở phía dưới tiếp ứng ngay. 

Dưới đáy vách đá lại có một dòng sông lớn, tỷ có thể ngay lập tức ngồi lên một chiếc thuyền nhỏ để xuôi dòng rời đi.」

「Tóm lại,  mọi chuyện thành hay bại đều phụ thuộc hoàn toàn vào cái bận hành động ngày hôm nay mà thôi.」

Tô Nguyệt nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta, bà ấy bấy giờ  đang vô cùng căng thẳng, lo sợ, trong lòng bàn tay  đều rịn ra một tầng mồ hôi lạnh ngắt.

Vào cái khoảnh khắc chính thức bước chân rời khỏi hoàng cung đại nội, ta liền bước lên ngồi vào bên trong một chiếc xe ngựa.

Tô Nguyệt và Triệu Hằng cùng nhau ngồi chung một chiếc xe đi ở phía trước. Còn một mình ta thì ngồi lẻ loi ở chiếc xe đi ngay phía sau lưng bọn họ.

Chờ cho đến khi đoàn xe vững vàng đi tới khu vực vách đá đứt gãy của núi Linh Sơn, Tô Nguyệt liền lập tức ra bộ hành động theo đúng như kế hoạch đã định sẵn từ trước. 

Bà ấy lên tiếng than vãn rằng thân thể có vài phần không được thoải mái, muốn xuống xe ngựa để tạm thời đứng nghỉ ngơi, hít thở khí trời một bận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Triệu Hằng thấy vậy liền ngay lập tức hạ lệnh bắt toàn bộ đoàn xe hầu hạ phải dừng lại tại chỗ, hắn còn sai người đem bàn ghế gỗ bài trí ngay trước khu vực vách đá đứt gãy để cho bà ấy ngồi nghỉ.

Hắn khẽ đảo mắt nhìn sang phía ta một cái, lạnh lùng lên tiếng hỏi dồn: 「Đã biết bản thân mình sai phạm ở chỗ nào chưa hả?」

Ta dứt khoát lắc đầu phản bác: 「Nếu như sự việc ngày hôm đó có một lần nữa tái diễn lại ngay trước mắt, thì nô tỳ chung quy vẫn sẽ đưa ra lựa chọn như cũ, tuyệt đối không bao giờ khoanh tay đứng nhìn một mạng người phải c.h.ế.t đi một cách oan uổng đâu.」

Triệu Hằng nghe xong liền tức giận đến mức mặt mũi đỏ bừng, hắn mạnh tay vung một cái, thẳng thừng hất văng toàn bộ số trái cây đắt tiền bày biện trên bàn gỗ rơi rụng đầy trên nền đất, đôi mắt bấy giờ đã sớm hằn lên những tia m.á.u đỏ lựng vì phẫn uất.

Hắn trân trân nhìn chằm chằm vào ta một lượt, rồi lại khẽ dời tầm mắt nhìn sang một bông hoa trắng muốt đang lay nhẹ trong gió ở ngay sát mép vách đá.

「Nàng  đã có cốt cách, có bản lĩnh đến nhường ấy, lại còn dám ngang nhiên tỏ thái độ không một chút kiêng dè, sợ hãi trước mặt trẫm. 

Vậy thì chẳng thà nàng hãy lập tức đi đến sát mép vách đá kia, tự tay hái bông hoa trắng kia về đây để dâng tặng cho Thục phi đi. 

Trẫm nghĩ cái vực sâu vạn trượng ở ngay trước mặt này, một kẻ gan dạ như nàng  cũng tuyệt đối sẽ không biết sợ hãi là gì đâu nhỉ?」

Vốn dĩ ban đầu ta và Tô Nguyệt vẫn còn đang không ngừng lo lắng, đau đầu suy tính xem bản thân nên mượn cái cớ gì để có thể danh chính ngôn thuận bước lại gần mép vách đá, rồi tìm cơ hội thuận lợi mà gieo mình xuống phía dưới.

Nào có ngờ tới chuyện lời thách thức bấy giờ của Triệu Hằng, lại vô tình mở ra một cơ hội không thể nào tuyệt vời hơn cho kế hoạch của hai đứa.

Ta và Tô Nguyệt vô tình chạm mắt nhau một cái, sau khi nhìn thấy bà ấy khẽ khàng gật đầu ra hiệu đầy quả quyết, ta liền dứt khoát sải bước đi thẳng về phía mép vách đá để hái hoa.

Vị trí mọc của bông hoa trắng kia thực sự có vài phần không được thuận lợi, nó hơi hướng chúc xuống phía dưới vực sâu. 

Ta buộc phải cúi rạp người, khom lưng ngồi xổm ngay sát mép đá, rồi cố gắng vươn dài cả cánh tay và thân thể về phía trước thì mới có thể chạm được vào phần cuống của bông hoa trắng muốt ấy.

Đăm đăm nhìn vào khoảng không vô tận, sâu vạn trượng ở ngay trước mắt, lại thêm những làn sương mù dày đặc đang không ngừng cuồn cuộn vây quanh, che khuất tầm nhìn.

Ta khẽ nhắm nghiền đôi mắt lại, hạ quyết tâm đ.á.n.h cược một bận lớn.

Ta cố tình tạo ra điệu bộ như thể lòng bàn chân bị trượt ngã, mất thăng bằng trên phiến đá rêu phong, rồi cứ thế dùng lực lao mạnh cả thân thể lao thẳng về phía vực sâu thăm thẳm trước mặt.

「Liễu Lệnh Hoa!!!」

Tiếng gào rống xé lòng đầy đau đớn, tuyệt vọng của Triệu Hằng bấy giờ vang vọng khắp cả một vùng núi rừng, kinh động đến mức khiến cho đàn chim ch.óc đang trú ngụ gần đó cũng phải hốt hoảng, điên cuồng vỗ cánh bay loạn cả một góc trời.

Phía dưới vách đá quả nhiên có giăng một tấm lưới lớn, thân thể ta vững vàng rơi vào trong lưới, được cứu mạng một bận.

Ngay bên cạnh hông vách đá bấy giờ còn ẩn giấu một hang núi tự nhiên.

Lục Tranh từ sớm đã túc trực ở ngay nơi đó.

Gã vội vàng vươn tay ra đỡ lấy thân thể ta dìu vào trong cửa hang, rồi lại nhanh nhẹn, dứt khoát thu hồi tấm lưới thừng kia lại để xóa sạch mọi dấu vết.

Sải bước đi sâu vào bên trong hang núi, nơi này  có tồn tại một con đường nhỏ hẹp, có thể trực tiếp dẫn lối đi thẳng xuống bờ hồ nằm sâu dưới đáy vách đá.

Khi hai đứa thuận lợi đi tới bên bờ hồ, gã thuyền phu được thuê từ trước đã sớm đứng ngồi không yên ngóng đợi ở nơi này.

Ta lập tức bước chân lên chiếc thuyền nhỏ.

Lục Tranh thủy chung hoàn toàn không mở miệng nói thêm một lời thừa thãi nào, gã chỉ lặng lẽ đưa về phía ta một cái bọc hành lý lớn, bên trong ngoài xiêm y ra thì còn chứa rất nhiều ngân phiếu, vàng bạc.

Sau cái bận ấy, ta ngồi trên chiếc thuyền nhỏ xuôi theo dòng nước trôi dạt suốt một chặng đường dài về phía nam.